Nhật Ký Phát Tài Ở Thượng Hải Những Năm 90 [Đạn Mạc] - Chương 74
Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:39:37
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Linh nhận điều gì đó, hỏi thêm một câu:
“Còn hai ?"
Diệp Vi Trương Giang Minh một cái, :
“ và Giang Minh định ở Thâm Quyến thêm vài ngày, nếu sớm, ngày mai thể ga tàu xem mua vé ."
Lúc họ trung chuyển ở Quảng Châu, vì sảnh bán vé quá đông , xếp hàng mấy tiếng đồng hồ vẫn còn cách cửa sổ một quãng xa, thời gian gấp gáp nên mua vé lượt về.
Đến Thâm Quyến họ mải mê xếp hàng ở điểm bán, ghé qua ga tàu.
Đợi đến khi mua phiếu, phố nhanh ch.óng loạn lên, nên ba Chu Vinh tuy sớm rời khỏi Thâm Quyến nhưng chút dám cửa, đợi sự việc lắng xuống mới tính tiếp.
Cũng chính vì , đó mấy từng bàn bạc chuyện lượt về.
Nghe câu trả lời của Diệp Vi, Chu Vinh ngẩn hỏi:
“Cô cùng chúng ?
Có vì thu mua thêm một ít phiếu rút thăm ?"
Phiếu rút thăm bán hết sạch, cái “thu mua" mà tất nhiên là mua những tờ phiếu đẩy giá cao riêng lẻ.
Chu Vinh khỏi nghĩ đến việc Diệp Vi chớp mắt mua một trăm năm mươi tờ phiếu rút thăm, nếu còn bỏ giá cao thu mua riêng lẻ, chắc chắn là cô lạc quan triển vọng sinh lời của phiếu rút thăm.
Mặc dù về lý thuyết mà , những lặn lội ngàn dặm đến Thâm Quyến như họ đều lạc quan việc dựa phiếu rút thăm để kiếm tiền, mà khi đến Thâm Quyến xem thông báo, trong lòng cũng con về lợi nhuận nó mang .
thực sự bỏ bộ tiền tiết kiệm để đ-ánh cược, trong lòng khó tránh khỏi thấp thỏm, cho nên hôm qua lúc đến lượt mua phiếu, tay run rẩy kịch liệt.
hiện tại, nghĩ đến việc Diệp Vi đ-ánh cược đúng chứng chỉ mua cổ phiếu ở Thượng Hải, Chu Vinh khỏi nghĩ là cũng đầu tư thêm một chút, cũng cố gắng thu mua thêm một ít phiếu rút thăm xem ?
Chỉ là Chu Vinh còn quyết định xong thì thấy Diệp Vi lắc đầu :
“Cái tùy tình hình cụ thể, chúng ở chủ yếu là dạo quanh khu công nghiệp gần đây một chút."
Đinh Bảo Vệ hiểu lắm, hỏi:
“Khu công nghiệp gì mà dạo?"
Trần Linh đầu óc vốn khá linh hoạt, nhanh ch.óng nghĩ điều gì đó hỏi:
“Cô định nhập một ít hàng mang về bán ?"
“Thâm Quyến nhiều nhà máy, nhập hàng thì tiện thật," đợi Diệp Vi trả lời, Chu Vinh bắt đầu phân tích, “ bây giờ giống như hồi mới bắt đầu cải cách mở cửa, lúc đó ít xuống biển kinh doanh, Thâm Quyến tuy loạn nhưng nhiều nhà máy, chất lượng sản phẩm tuy bình thường nhưng mẫu mã mới lạ giá rẻ, kéo một xe hàng về là tranh mua hết sạch ngay.
Bây giờ ở nhà máy quốc doanh cũng gì bảo đảm, kinh doanh ngày càng nhiều, những kẻ bán quần áo giày dép mười thì đến chín là nhập hàng từ Thâm Quyến, cô bây giờ kinh doanh thì e là khó đấy."
“Anh Chu, những điều đều ."
Mặc dù những lời Chu Vinh giống như dội gáo nước lạnh, nhưng cũng là thật lòng thật ý lo nghĩ cho Diệp Vi, nên cô hề khó chịu, :
“ chỉ mới một chút ý tưởng thôi, hiện tại vẫn quyết định xong, nếu thấy cái gì hợp lý, thể sẽ nhập một ít về thử xem , vài trăm một nghìn tệ dù lỗ, chỉ cần học kinh nghiệm thì thấy cũng đáng, coi như đóng học phí ."
Trần Linh và Chu Vinh đều Diệp Vi suông, nửa đầu năm cô kiếm ít tiền, vài trăm một nghìn tệ đối với cô đúng là đáng là bao.
Cũng chính vì rõ nên họ chút gì.
Ngưỡng mộ?
Chắc chắn là .
Ghen tị?
Thì đến mức đó.
hai đúng là từ bỏ ý định ở cùng Diệp Vi dạo khu công nghiệp, vài trăm một nghìn tệ đối với họ con nhỏ, họ lỗ nổi.
Và họ cảm thấy, Diệp Vi lẽ cũng họ theo, suy bụng bụng , nếu là họ nhập hàng về kiếm tiền, chắc chắn cũng hy vọng xung quanh nguồn hàng của .
Đinh Bảo Vệ trái chút d.a.o động, và Tôn Thục Lan đều là công nhân viên nhà máy cơ khí, mấy tháng gần đây nhàn rỗi phát hoảng, sớm tìm lối thoát khác.
Cộng thêm hai vợ chồng họ nửa đầu năm kiếm mấy vạn tệ, trong tay dư dả, nếu đầu tư vài trăm một nghìn tệ mà gây dựng sự nghiệp kinh doanh thì sẵn lòng.
và Diệp Vi thiết đến thế, thấy Trần Linh và Chu Vinh đều bày tỏ ý kiến ngày mai ga tàu xếp hàng, đành bỏ ý định cùng hai Diệp Vi khu công nghiệp xem thử.
Ăn xong cơm, mấy trở về quán trọ.
Vừa bước cửa chính quán trọ, nhóm Trần Linh giật nảy vì bên trong tụ tập hơn mười , họ tưởng là chuyện gì xảy .
Hỏi thăm một chút mới , họ tập trung để xem buổi truyền hình trực tiếp lễ rút thăm thứ tư của chứng chỉ mua cổ phiếu Thượng Hải.
Khách trọ ở đây đều đến vì phiếu rút thăm, dù Thượng Hải, mua chứng chỉ phát hành đó ở Thượng Hải, vẫn hứng thú với lễ rút thăm.
Nên lễ rút thăm thứ tư tổ chức tối nay, đề nghị với ông chủ dùng chiếc tivi ở sảnh để chiếu trực tiếp.
Ba Trần Linh mặc dù bán chứng chỉ nhưng đều thích hóng chuyện náo nhiệt nguy hiểm như thế , liền đề nghị xem xong tivi ở lầu mới về phòng.
Diệp Vi và Trương Giang Minh trong tay vẫn còn một phần chứng chỉ trúng thưởng, tất nhiên ý kiến gì về việc , thế là lên lầu lấy ghế đẩu xuống.
Tám giờ tối, buổi trực tiếp bắt đầu.
Quy trình buổi lễ khác gì mấy , rút thăm xong cũng rút thăm cụ thể trúng bao nhiêu.
những kinh nghiệm như nhóm Diệp Vi, chỉ cần thấy bảy công ty tham gia đợt rút thăm tối nay là tỷ lệ trúng thưởng sẽ thấp.
Nhóm Trần Linh Chu Vinh bàn luận, những khác ở sảnh liền hết, nghĩ đến bốn rút thăm ở Thượng Hải cộng , tỷ lệ trúng thưởng xấp xỉ tám mươi phần trăm , mà tỷ lệ trúng thưởng ở Thâm Quyến mới mười phần trăm, những mua phiếu rút thăm trong lòng đều chút thoải mái, lời lẽ khỏi lộ đôi chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-phat-tai-o-thuong-hai-nhung-nam-90-dan-mac/chuong-74.html.]
họ phàn nàn thì thôi, phàn nàn là những mua phiếu rút thăm kìm chế nổi nữa, qua là cảm xúc bùng nổ, nhắc đến chuyện chính quyền đòi lẽ , từng một ngăn nổi mà lao ngoài.
Trong lúc đó, mấy Trần Linh sợ vạ lây, vội vàng kéo Diệp Vi và Trương Giang Minh lên lầu.
Vào đến phòng, Trần Linh vỗ ng-ực :
“Điên , điên hết , cô bảo họ ngoài gặp nguy hiểm gì chứ?"
Diệp Vi , :
“Trong lòng họ đang nghẹn một cục tức, chúng dù ngăn cũng ngăn nổi, phó mặc cho trời !"
Dù cũng là lạ tình cờ gặp, Trần Linh dù lo lắng cũng hạn chế, nên chuyện nhỏ phiền quá lâu, cộng thêm mấy ngày nay nghỉ ngơi , khi lên giường nhanh ngủ .
Diệp Vi tối nay cũng ngủ khá ngon, sáng sớm hôm trời tờ mờ sáng dậy.
Sau khi rửa mặt, cô xuống lầu mua đồ ăn sáng, tiện thể sạp báo gần đó mua một tờ báo mới nhất, xem xong cô bỏ luôn ý định ăn sáng, lên lầu gõ cửa phòng bên cạnh.
Rất nhanh, bên trong vang lên giọng mơ màng của Chu Vinh:
“Ai đó?"
Diệp Vi trả lời:
“Là , Diệp Vi, Chu, tìm Trương Giang Minh."
Bên trong vang lên tiếng trò chuyện sột soạt, nhanh, Trương Giang Minh với mái tóc dựng mở cửa , ngáp một cái hỏi:
“Hôm nay cô dậy sớm thế?"
Diệp Vi thẳng:
“Kết quả xử lý ."
“Xử lý cái gì..."
Trương Giang Minh hết câu nhớ , “Kết quả vụ náo loạn hôm qua?"
“Ừm, cấp quyết định phát hành thêm lượng phiếu đổi (voucher) tương đương với năm triệu tờ phiếu rút thăm," Diệp Vi đáp, “Anh mau rửa mặt , chúng xếp hàng."
Nói xong chuyện , Diệp Vi liền trở về phòng .
Trần Linh mới tỉnh dậy mặc quần áo cũng thấy động tĩnh bên ngoài, chỉ là qua cánh cửa rõ lắm, thấy Diệp Vi phòng liền hỏi chuyện.
Diệp Vi giấu giếm, thuật lời với Trương Giang Minh một .
“Phát hành thêm lượng phiếu đổi tương đương năm triệu tờ phiếu rút thăm?"
Trần Linh lẩm bẩm xong nghĩ điều gì đó, sắc mặt hỏi, “Vậy tỷ lệ trúng thưởng giảm xuống ?"
“Chắc là cần giảm , năm triệu tờ phiếu rút thăm là mượn từ hạn ngạch của năm , nên chia đều tỷ lệ trúng thưởng vẫn là mười phần trăm."
“Vậy thì ."
Trần Linh thở phào nhẹ nhõm, nhớ hỏi, “Cô và Tiểu Trương định xếp hàng mua phiếu đổi ?"
“Có ý định đó."
“ cùng hai nhé, thêm một thêm một chân, chứng minh thư cô mang theo đủ ?"
“Đủ."
Để tránh rắc rối, Diệp Vi tìm trong nhà máy mượn chứng minh thư, mà nhờ Diệp Binh tìm đồng nghiệp ở xưởng kem, thuê với giá năm tệ một ngày.
Vì tiền mang về nên ít đồng nghiệp của Diệp Binh sẵn lòng cho thuê chứng minh thư.
Cuối cùng, những sẵn lòng giúp xếp hàng chỉ Trần Linh, mà còn Chu Vinh và Đinh Bảo Vệ....
Thực các thông báo liên quan đến việc phát hành thêm phiếu rút thăm thông báo bằng loa phóng thanh tại hiện trường ngay từ tối qua khi biểu tình, nhưng lúc đó đang xúc động mạnh, thấy nhiều.
[1]
Hơn mười một giờ đêm, tin tức buổi tối của đài truyền hình Hồng Kông đưa tin về chuyện một nữa [2], nhận tin tức nhiều hơn một chút, nên từ rạng sáng đến cổng các điểm bán xếp hàng.
nhiều hơn nữa cả tiếng loa phố cũng thấy, tin tức đài Hồng Kông cũng , vì mấy ngày bôn ba xác mệt rã rời, ngủ một mạch đến khi trời sáng trưng mới khỏi cửa.
Mấy Diệp Vi tính là nhận tin khá sớm, họ đó khảo sát địa điểm, dù vì cẩn thận mà đổi điểm bán thì cũng thể nhanh ch.óng tìm thấy vị trí tương đối hẻo lánh, cũng thưa hơn.
Nên khi đến điểm bán, vị trí của họ tính là khá phía .
Lại vì thành phố rút kinh nghiệm từ hai ngày , chỉ sắp xếp cảnh sát duy trì trật tự mà còn tổ chức cán bộ các cơ quan đơn vị trong thành phố đến giám sát, để tránh xảy hiện tượng gian lận một nữa.
[3]
Nên ngày hôm nay so với hai ngày thì trật tự hơn nhiều, tốc độ hàng tiến lên nhanh hơn, cũng xảy chuyện mở bán bao lâu thì điểm bán bảo chứng chỉ bán hết sạch nữa.
Xếp hàng gần cả ngày, ba giờ chiều, cuối cùng đến lượt nhóm Diệp Vi.
Họ cầm tiền và chứng minh thư, mỗi mua lượng phiếu đổi tương đương một trăm tờ phiếu rút thăm, tức là mười tờ phiếu đổi.
Trong đó Diệp Vi và Trương Giang Minh mỗi mua hai mươi tờ phiếu đổi, còn mười tờ là Chu Vinh tự mua cho .
Trong lúc xếp hàng, Chu Vinh suy nghĩ suy nghĩ , cuối cùng quyết định nghiến răng mua thêm một trăm tờ phiếu rút thăm nữa.
Còn tiền mua phiếu là mượn của Đinh Bảo Vệ.
Tóm qua hai , Diệp Vi tổng cộng mua hai trăm năm mươi tờ phiếu rút thăm, tính là nhiều, nhưng cô cảm thấy thế cũng tạm , nên mua loại chứng chỉ đẩy giá cao nữa.