Nhật Ký Phát Tài Ở Thượng Hải Những Năm 90 [Đạn Mạc] - Chương 77

Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:39:40
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vốn dĩ hôm qua họ định hành động, nhưng hôm qua Dương Chinh Minh luôn ở trong khu vực nội thành đông , họ dám tay.

 

Thế là rình rập một đêm, sáng nay họ thấy Dương Chinh Minh một rời khỏi khách sạn, cơ hội đến liền bám theo suốt quãng đường, đến con hẻm lúc nãy thấy thời cơ chín muồi liền tay.”

 

Mấy kẻ đó khi bắt thú nhận hành vi phạm tội của , danh tính của ba còn rõ ràng.

 

Dương Chinh Minh là hại, cần an ủi.

 

Diệp Vi và Trương Giang Minh là những việc nghĩa hiệp, cần biểu dương nồng nhiệt.

 

Chỉ là Trương Giang Minh thì gì, lúc biểu dương Diệp Vi, đồng chí công an cứ thỉnh thoảng liếc Dương Chinh Minh.

 

Mặc dù đến cuối cùng chẳng gì nhưng tinh mắt đều tin hai đây quen , cũng tin lời Diệp Vi họ chỉ là quen đơn thuần.

 

Diệp Vi coi như mắt kém, suốt quá trình giữ thái độ “ việc nghĩa hiệp, đường đường chính chính", trông chẳng chút vẻ chột nào.

 

Được khen xong, Diệp Vi và Trương Giang Minh thể về.

 

Vừa khỏi cổng đồn công an, Trương Giang Minh đổi sắc mặt hỏi:

 

“Nói , cô với cái gã họ Dương là thế nào?"

 

“Họ Dương cái gì, tên hẳn hoi, gọi là Dương Chinh Minh."

 

Diệp Vi như mới phát hiện , “Ơ" một tiếng :

 

“Trong tên hai đều chữ Minh kìa!"

 

Trương Giang Minh mắc mưu đ-ánh trống lảng của Diệp Vi, giọng điệu lạnh lùng :

 

“Đều chữ Minh thì ?

 

Hồi học, trong sách giáo khoa là Tiểu Minh đó thôi!

 

Cô thành thật khai báo , quen từ lúc nào."

 

Nghĩ đến việc ghét nhất gọi là Tiểu Minh, Diệp Vi nhịn bật thành tiếng, nhưng thấy ánh mắt lạnh lùng liền vội vàng mím môi nén , trả lời:

 

“Quen hồi Tết ."

 

Trương Giang Minh kinh ngạc:

 

“Sớm thế!"

 

“Thực chắc cũng ."

 

Diệp Vi ngắn gọn vài câu về việc Dương Chinh Minh từng bày sạp thu mua chứng chỉ mua cổ phiếu ở khu tập thể.

 

Trương Giang Minh từng gặp Dương Chinh Minh nhưng Vương Hạo, nhíu mày :

 

“Hóa hai bọn họ là một giuộc."

 

Nói xong thấy gì đó đúng:

 

“Theo lời cô thì hai cũng chỉ là quen , ngay cả bạn bè cũng chẳng tính là gì, cô cứu xong mà còn động tay động chân thế?"

 

Nghĩ đến tiểu thuyết võ hiệp đều thích hùng cứu mỹ nhân, vai trò của Diệp Vi và Dương Chinh Minh tuy đảo ngược nhưng khó bảo đảm nảy sinh ý đồ với Diệp Vi - từ trời rơi xuống cứu mạng .

 

Sau một hồi tính toán, Trương Giang Minh nghiến răng :

 

“Thằng cha đó chắc chắn chẳng ý đồ gì !"

 

Vừa dứt lời, Dương Chinh Minh từ đồn công an , thẳng tới mặt hai .

 

Trương Giang Minh thấy vội vàng tiến lên một bước, ngước Dương Chinh Minh, vẻ mặt cảnh giác hỏi:

 

“Anh định gì?"

 

“Dương Chinh Minh."

 

Dương Chinh Minh đưa tay , tự giới thiệu.

 

Mặc dù bắt tay là một lễ tiết khá thông thường nhưng trong cuộc sống của bình thường thực sự bắt tay cho lắm, Trương Giang Minh động tác đột ngột của cho ngẩn , cũng theo phản xạ đưa tay :

 

“Trương Giang Minh."

 

Dương Chinh Minh :

 

“Lúc nãy cảm ơn hai cứu ."

 

“Không cần khách sáo, cảm ơn Vi Vi là , nếu vì cô , mới chẳng thèm cứu ."

 

Dương Chinh Minh đáp lời, liếc Diệp Vi một cái hỏi:

 

“Liệu thể vài câu với cô Diệp ?"

 

Tục ngữ câu đ-ánh kẻ chạy , Trương Giang Minh lúc chính là như , mặc dù Dương Chinh Minh chẳng ý đồ gì nhưng đối mặt với sự khách khí của cũng lời nào khó , bèn nghiêng đầu Diệp Vi.

 

Mặc dù đường đến đồn công an Diệp Vi vì ngại ngùng nên dám Dương Chinh Minh cho lắm.

 

cô gái nhỏ từng trải sự đời, gần một tiếng đồng hồ trôi qua cô sớm bình tĩnh trở .

 

Nghe Dương Chinh Minh liền lên tiếng:

 

Dương chuyện chút ."

 

Trương Giang Minh lùi sang một bên, chằm chằm hai như hổ rình mồi.

 

Dương Chinh Minh hề để tâm, tiến lên một bước đến gần Diệp Vi, một nữa bày tỏ lòng cảm ơn với cô.

 

Mặc dù Diệp Vi thể bình thản đối mặt với Dương Chinh Minh nhưng trong lòng khó tránh khỏi chút tự nhiên, suy nghĩ gì liền học theo nhân vật trong tiểu thuyết võ hiệp :

 

“Chỉ là việc nhỏ, đáng nhắc tới."

 

Dương Chinh Minh khẽ một tiếng :

 

“Với cô Diệp lẽ là việc nhỏ, nhưng với là ơn cứu mạng."

 

Diệp Vi và Dương Chinh Minh tiếp xúc nhiều nhưng cũng từng thấy vài , kẻ mặt lạnh, nhưng lúc mang thương tích, khóe môi đọng m-áu, lên...

 

ừm, phong vị riêng biệt.

 

Và cũng chẳng hề t.h.ả.m hại.

 

Diệp Vi đảo mắt chỗ khác, suy nghĩ từ ngữ.

 

Lại Trương Giang Minh bên cạnh lẩm bẩm:

 

“Ơn cứu mạng thì , lẽ nào còn định lấy báo đáp chắc?"

 

Ở đây trạm dừng xe buýt nghiêm ngặt, chỉ một chiếc cột dựng bên đường, đó dán biển các tuyến xe buýt qua.

 

Vì trạm dừng ai khác nên ba ngay biển báo, cách đều xa.

 

Giọng Trương Giang Minh tuy lớn nhưng nghĩ cũng Dương Chinh Minh thể thấy.

 

Mặt Diệp Vi lập tức nóng bừng lên, đột ngột vỗ một phát cánh tay , giận dữ hỏi:

 

“Anh bậy bạ gì đó!"

 

Trương Giang Minh lúc mới nhận lỡ miệng lời thầm kín trong lòng, vội vàng thuận theo lời Diệp Vi mà :

 

“Lúc nãy não chập mạch , nhăng cuội thôi, ý là cho dù ý nghĩ đó thì cô cũng đời nào đồng ý ..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-phat-tai-o-thuong-hai-nhung-nam-90-dan-mac/chuong-77.html.]

“Anh câm miệng cho !"

 

Diệp Vi ném ánh mắt sắc lạnh qua, khiến Trương Giang Minh lùi một bước, đưa tay kéo từ bên trái môi sang bên , hiệu nữa.

 

Diệp Vi vốn dĩ bình tĩnh, Trương Giang Minh khuấy đảo một hồi chút đối mặt với Dương Chinh Minh thế nào, đành đơ đầu , ngẩng đầu biển báo tuyến đường lẩm bẩm:

 

“Sao xe buýt mãi tới nhỉ."

 

“Cô Diệp ở ?"

 

Thấy Diệp Vi đầu , Dương Chinh Minh lấy từ trong cặp công văn chiếc đại ca đại trầy xước nhưng ảnh hưởng đến việc sử dụng, :

 

gọi taxi , thể tiện đường đưa hai về."

 

Nghe dường như bỏ qua lời lẽ của Trương Giang Minh lúc nãy, Diệp Vi cuối cùng cũng đầu :

 

“Không cần , xe buýt sắp tới ."

 

“Ở đây hẻo lánh, xe buýt ít, trời sắp tối , hai vẫn nên về sớm một chút thì hơn."

 

Dương Chinh Minh chỉ tay về phía chiếc taxi đang chạy tới từ cuối con đường:

 

“Xe tới ."

 

Chiếc taxi nhanh ch.óng chạy tới, tài xế thò đầu khỏi cửa sổ xe hỏi:

 

“Có Dương Chinh Minh ạ?"

 

Dương Chinh Minh đáp lời, báo s-ố đ-iện th-oại, tới mở cửa ghế , Diệp Vi :

 

“Cô Diệp, mời lên."

 

Dừng một lát, :

 

“Coi như là đang cảm ơn cô."

 

Diệp Vi cuối cùng cũng động tác, cúi lên xe.

 

Dương Chinh Minh đóng cửa xe quá mạnh tay, vòng sang phía bên của taxi.

 

Trương Giang Minh thấy vội vàng rảo bước, tranh Dương Chinh Minh mở cửa ghế với :

 

và Vi Vi cùng , phía chắc vấn đề gì chứ?"

 

Dương Chinh Minh khẽ nghiêng đầu sang , đưa tay , giọng điệu bình thản:

 

“Mời."

 

Sau khi lên xe, Dương Chinh Minh với tài xế đưa hai phía về , đầu một nữa hỏi địa chỉ ở của Diệp Vi, do dự mà địa chỉ.

 

“Cái vòng..." một vòng lớn đấy, thuận đường !

 

Tài xế hết lời, Dương Chinh Minh lên tiếng:

 

“Tiền xe trả."

 

Tài xế Dương Chinh Minh, qua gương chiếu hậu Diệp Vi, cuối cùng là Trương Giang Minh, lộ vẻ mặt mấy hiểu cho lắm, đành bất lực :

 

“Anh chắc chắn nhé!"

 

Mặc dù tài xế lời nhưng Diệp Vi kẻ điếc mù, nghĩ cũng nghĩ , đợi Dương Chinh Minh lên tiếng liền :

 

“Cứ để chúng xuống ở chỗ nào đông một chút là , chúng thể tự bắt xe về mà."

 

Dương Chinh Minh khước từ:

 

“Cô Diệp vì cứu mà lỡ dở thời gian, thể trơ mắt hai rơi nguy hiểm ."

 

Diệp Vi :

 

“Vậy tiền xe để trả nhé."

 

Dương Chinh Minh đáp:

 

“Chỉ là chút tiền lẻ thôi, cần thiết ."

 

Thời buổi taxi là tiền lẻ, ý của tài xế lúc nãy, đưa họ về quán trọ mới đến khách sạn Dương Chinh Minh ở là một quãng đường ngắn, vòng vèo một vòng lớn như e là mất đứt một tuần lương của Thượng Hải bình thường.

 

kiên trì, cô cũng tiện quá khách sáo, đành lên tiếng nữa.

 

Quán trọ Diệp Vi ở vốn gần nơi , lúc tới họ chuyển xe buýt hai , lượt về tuy thể đường tắt nhưng cũng mất gần nửa tiếng đồng hồ.

 

Lúc dừng xe, trời tối hẳn.

 

Vì quán trọ ở khu vực ngoại thành, đèn đường ít, ánh đèn màu cam mờ ảo hắt xuống bằng một phần mười ánh sáng hắt từ các cửa tiệm bên đường.

 

Sau khi Diệp Vi xuống xe, cảnh tượng bên trong còn rõ cho lắm, chỉ thấy lờ mờ Dương Chinh Minh gì đó với tài xế, đẩy cửa bước xuống theo.

 

Anh ngẩng đầu tên quán trọ lưng hai Diệp Vi , mới cụp mắt cô gái mặt, hỏi:

 

“Cô Diệp, hai định khi nào về Thượng Hải?"

 

“Chắc là trong hai ngày tới thôi."

 

Dương Chinh Minh hỏi:

 

“Để phương thức liên lạc , chúng cùng nhé?"

 

Diệp Vi lộ vẻ do dự:

 

“Chuyện ... chắc cần ."

 

Cũng giống như Diệp Vi đại khái tính cách của Dương Chinh Minh, thông qua vài tiếp xúc đó, cũng chút hiểu về cô.

 

Cô thông minh, nghị lực, nhưng lòng phòng lớn.

 

Lúc cúi xuống nắm lấy cổ chân cô nghĩ ngợi nhiều, khoảnh khắc đó bản năng c-ơ th-ể nhanh hơn lý trí suy nghĩ.

 

Đến khi định thần thấy hành động của quá đột ngột, cũng dễ khiến thấy mạo phạm thì muộn , rút tay chỉ khiến bầu khí thêm ngượng ngùng, thế là tiếp tục công việc thành tay.

 

, chuyện cô chắc chắn sẽ càng đề phòng hơn.

 

Tình hình cũng đúng như dự đoán, cô là lịch sự, nếu vì sự cảnh giác trong lòng, khi khước từ chắc chắn sẽ cho một lý do.

 

.

 

Vẫn là quá nóng vội !

 

Dương Chinh Minh thở dài trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn :

 

“Vậy đợi khi về Thượng Hải, lúc nào rảnh mời cô ăn cơm nhé?"

 

Diệp Vi từ chối.

 

ngốc, đến mức ý đồ của Dương Chinh Minh.

 

Nếu là lúc , cô lẽ sẵn lòng tiếp xúc sâu hơn với , dù cao ráo trai trông khá tiền, kết hôn chắc dựa dẫm nhưng nếu chỉ yêu đương thì là đối tượng tồi, ít nhất mang ngoài cũng mặt mũi.

 

Bỏ lỡ , còn gặp trai cấp bậc nữa cũng là một vấn đề.

 

khi tiền, suy nghĩ của Diệp Vi đổi, bạn trai trai tiền mang ngoài mặt mũi đến mấy cũng bằng chính sự nghiệp thành công kiếm tiền lớn?

 

Mặc dù sự nghiệp của cô mới ở giai đoạn khởi đầu, thành công vẫn là ẩn , nhưng cũng chính vì ở giai đoạn nên nó mới quan trọng chứ!

 

 

Loading...