NHẬT KÝ SỦNG ÁI THÊ TỬ CỦA VƯỢNG TÀI - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-06 10:28:04
Lượt xem: 1,890

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQKXHaAbL

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 11

 

Năm tháng trôi qua, cuộc cạnh tranh cho vị trí thánh nữ vô cùng khốc liệt.

 

Nàng luôn tin khác.

 

Luôn sẵn lòng tin khác.

 

Đến cuối cùng, ôm một trái tim đầy vết thương, mới đạt vị trí thánh nữ.

 

đôi mắt Linh Hi, vẫn trong trẻo như cũ.

 

Những chuyện , nàng đều quên hết.

 

Những chuyện trong quá trình Linh Hi trưởng thành,

 

Tĩnh sư phụ đều kể hết cho Nhiếp Chính Vương.

 

Đó là lời cảnh cáo dành cho .

 

Nếu tổn thương Linh Hi, nàng nhất định sẽ vứt bỏ , quên .

 

Giống như Thẩm Minh Chương ngày hôm đó đến dự hôn lễ.

 

Hắn mất hồn mất vía, giống như xác sống.

 

Nhìn thấy Linh Hi mặc hỷ phục, mặt tái nhợt, nước mắt chảy dài.

 

Còn Linh Hi chỉ ngạc nhiên :

 

“Oa, Vượng Tài, ngươi với vị thế t.ử đó thiết thật đấy. Ngươi thành xúc động thành thế .”

 

Dù Tĩnh sư phụ thế nào,

 

Linh Hi vẫn chịu buông tay.

 

Lúc Nhiếp Chính Vương bước , :

 

“Chúng chuyển đến Giang Nam ở là . Ở gần như , nàng về thăm sư phụ lúc nào cũng .”

 

Nghe , Linh Hi liền bật qua nước mắt.

 

Nàng hiểu.

 

Tĩnh sư phụ thì hiểu.

 

Nhiếp Chính Vương rời xa vòng xoáy quyền lực, dẫn Linh Hi sống một cuộc đời yên .

 

Tĩnh sư phụ thở phào nhẹ nhõm.

 

 

“Ôi chao! Ngươi nâng cao thêm chút nữa!”

 

Ta ngửa cổ, cố với quả hạnh đầu tường.

 

Cây hạnh nhà hàng xóm vươn cành qua tường, mọc sang tận nhà !

 

Ta thèm lắm, thỉnh thoảng liếc vài , cuối cùng cũng đợi lúc hạnh vàng chín.

 

Dung Thừa Diễn cố tình trêu , lúc nâng cao lúc hạ thấp.

 

Làm tưởng sắp với tới , trượt mất.

 

Ta tức quá, cúi xuống véo mặt .

 

Tay buông lỏng, hẳn lên cánh tay .

 

Dung Thừa Diễn , đôi mắt tràn đầy ý .

 

Cười , lúc nào cũng .

 

“Dung Thừa Diễn, ngươi giống hệt con hồ ly!”

 

Ta kéo kéo khóe miệng .

 

Hắn c.ắ.n nhẹ mu bàn tay :

 

“Sao gọi là Vượng Tài nữa?”

 

Ta “ái da” một tiếng, đ.á.n.h cổ , mặt đỏ bừng.

 

Sau khi chuyển đến ngõ Đào Hoa, mới thì dân thường gọi ch.ó là Vượng Tài.

 

Lần đầu gọi như ở bên ngoài, hàng xóm xung quanh nhịn .

 

Ta khác .

 

đối diện với ánh mắt như của Dung Thừa Diễn, chịu thua.

 

Ta ngẩng cằm hừ một tiếng:

 

“Đợi đến tối lên giường gọi.”

 

Ta xong, tai Dung Thừa Diễn liền đỏ lên, thở cũng nặng hơn.

 

Ta bắt điểm yếu của .

 

Người mà… chịu nổi khi trêu chọc.

 

Ta càng sinh lòng , cúi sát c.ắ.n lên đôi môi mỏng của , dây dưa trêu ghẹo.

 

Bên bức tường, vang lên tiếng khúc khích của hàng xóm.

 

Dung Thừa Diễn chịu mặc loạn, bóp nhẹ eo :

 

“Không hái hạnh ? Đừng nghịch nữa.”

 

“Hạnh thì vẫn hái, nhưng vội lúc .”

 

Ta c.ắ.n mạnh hơn.

 

Hắn đau quá hé miệng, cuối cùng để đạt mục đích.

 

Khi hai đùa giỡn, phát tiếng.

 

Ta eo , vội bịt miệng .

 

“Nóng quá.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-sung-ai-the-tu-cua-vuong-tai/chuong-11.html.]

 

Ta mệt.

 

“Không chơi nữa.”

 

Dung Thừa Diễn trở , đặt dựa lên tường, ánh mắt tối sẫm.

 

“Đã chơi thì chơi đến cùng.”

 

Đến cuối cùng, dù cầu xin cũng vô ích.

 

Tức quá đ.ấ.m n.g.ự.c .

 

Hắn dịu giọng dỗ :

 

“Thêm một chút nữa thôi… thêm một chút nữa thôi.”

 

Tóm đến khi hoàng hôn buông xuống, vẫn ăn quả hạnh nào!

 

 

Hôm , ở đầu ngõ, cùng Vương nương t.ử nhà hàng xóm nhặt đậu.

 

Vương nương t.ử trời :

 

“Đến giờ ăn trưa , còn về nhà?”

 

Trong lòng chút tủi .

 

Ta cúi đầu, gì.

 

 

Hừ, tối qua cầu xin như , mà vẫn chịu cho.

 

Hắn còn gì mà ban ngày chính đẩy , còn mắng là kẻ .

 

Kết quả chuẩn ngủ , tự dán gần.

 

Làm tới lui, cũng vui.

 

luôn cảm thấy gì đó hợp ý .

 

Ta suy nghĩ một lúc, với Vương nương t.ử:

 

“Phu quân nhà bắt nạt , lúc nào cũng ép cái gì đó.”

 

cũng rốt cuộc gì!”

 

“Ta cứ cảm thấy tức giận, nhưng nghĩ mãi cũng hiểu vì .”

 

Ta lộn xộn , cũng Vương nương t.ử hiểu .

 

Nàng chỉ chọc chọc trán , :

 

“Cả ngõ Đào Hoa ai mà phu quân nhà ngươi nâng niu ngươi như bảo bối.”

 

“Ngươi chỉ cần vài câu tình tình yêu yêu, dỗ hai câu thôi, đảm bảo vui đến mức lên trời hái trăng cho ngươi.”

 

Hái trăng cái gì chứ.

 

Quả hạnh còn chịu hái cho !

 

lời cũng tai.

 

Ta chạy vội về nhà.

 

Vừa liền thấy bàn đá một giỏ tre, bên trong đầy những quả hạnh vàng óng!

 

Ta định chạy tới lấy, nhưng Dung Thừa Diễn kéo giỏ .

 

Hắn liếc một cái, ung dung :

 

“Tối qua ai là kẻ nhất thiên hạ?”

 

“Ăn hạnh do kẻ hái…”

 

“...sẽ đau bụng đấy.”

 

Ta lên đùi , hôn lên mặt , dỗ dành:

 

“Ta yêu ngươi, yêu ngươi nhất!”

 

Trên mặt Dung Thừa Diễn lộ một biểu cảm mà hiểu nổi.

 

Ánh mắt gợn lên từng tầng, như mưa rơi xuống mặt hồ, ướt ướt.

 

Hắn hỏi:

 

“Không cho nàng ăn hạnh… nàng cũng yêu ?”

 

“Yêu!”

 

“Không cho nàng ngủ… nàng cũng yêu ?”

 

“Ít yêu hơn một chút.”

 

Dung Thừa Diễn chằm chằm .

 

Nhân lúc đang thất thần, lén móc một quả hạnh cho miệng.

 

Cắn một miếng.

 

Ngọt quá!

 

Cắn thêm một miếng nữa!

 

Hạnh phúc quá!

 

Trong lòng nghĩ , liền :

 

Ta tựa lên vai Dung Thừa Diễn, :

 

“Ta thật hạnh phúc. Còn ngươi thì , Vượng Tài? Ngươi thấy hạnh phúc ?”

 

Rất lâu , mới khẽ một câu:

 

“Hạnh phúc.”

 

— TOÀN VĂN HOÀN —

Loading...