NHẬT KÝ TRẢ THÙ CỦA CÔ BÉ LỌ LEM - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-05-09 00:29:49
Lượt xem: 2
Buổi sáng đầu thu, nắng vàng trải dài con đường dẫn trường Trung học phổ thông Nam Sơn – ngôi trường danh giá nhất thành phố dành cho giới thượng lưu.
Vũ Ngọc Hân cổng trường, hít một thật sâu. Cô mặc bộ đồng phục cũ của trường công lập, bộ đồ bạc màu bao giặt. Cặp kính đen to bản che gần nửa khuôn mặt. Mái tóc dài đen nhánh cô tỉa tót cẩn thận, đủ để tạo cảm giác mềm mại khi buông xõa.
Năm năm . Năm năm cô âm thầm chịu đựng, lặng lẽ học tập và rèn luyện. Những ngày tháng ở ngôi trường công lập tồi tàn, cô dành thời gian để học nhạc, học múa, học cả cách... quyến rũ.
Nghe thì vẻ kỳ quặc, nhưng với Ngọc Hân, đó là v.ũ k.h.í. Vũ khí để sinh tồn. Vũ khí để trả thù. Vũ khí để giành lấy trái tim của Trần Nam – hoàng t.ử lạnh lùng nhất trường Nam Sơn, cũng là ấm của tập đoàn Trần Thị hùng mạnh nhất nước.
Cô gặp từ lúc nhỏ, khi cô vẫn còn sống. Ngày , nhà họ Vũ cũng trong giới thượng lưu, cô còn theo bố đến các bữa tiệc xa hoa. Trần Nam khi đó là một bé cao ngạo, luôn bao quanh bởi vô nịnh bợ. Cô cũng chỉ từ xa , bao giờ nghĩ đến việc tiếp cận .
bây giờ, là quân cờ quan trọng nhất trong ván cờ của cô.
Ngọc Hân bước , ngay ngắn bục giảng. Ánh mắt của bộ học sinh trong lớp đổ dồn về phía cô. Cô giáo chủ nhiệm giới thiệu bằng giọng đều đều:
– Đây là Vũ Ngọc Hân, học sinh mới chuyển về trường . Em hãy tự giới thiệu về .
Ngọc Hân khẽ cúi đầu. Khoảnh khắc , thứ cô tính toán cẩn thận đến từng milimet. Tóc xõa một bên che mắt kính, để lộ tai trái và góc nghiêng gương mặt. Cằm nhỏ trắng nõn, đường nét thanh thoát. Dưới ánh nắng, làn da cô như đang phát sáng.
Cả lớp vẫn đang Ngọc Hân với ánh mắt dửng dưng, thậm chí phần khinh thường vì bộ đồng phục cũ kỹ. cô quan tâm. Cô chỉ để ý đến một .
Trần Nam bàn cuối, gần cửa sổ. Tay chống cằm, mắt hướng về phía cô. Ánh mắt lúc còn sự thờ ơ như thường ngày.
Anh đang cô. Thẫn thờ.
Trong giây lát, đôi mắt lạnh lùng của Trần Nam thoáng một tia ngỡ ngàng. Rất nhanh, nhưng Ngọc Hân kịp nhận . Cô mỉm trong lòng.
Thành công .
– tên Vũ Ngọc Hân. Rất vui quen với .
Câu ngắn gọn, nhẹ nhàng, hề cố gắng gây ấn tượng. Cô giáo xuống:
– Em cạnh bạn Vũ Ngọc Mai nhé. Ở dãy bàn thứ ba, phía bên tay trái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tra-thu-cua-co-be-lo-lem/chuong-1.html.]
Ngọc Hân bước xuống. Mỗi bước cô đều giữ nguyên tư thế: lưng thẳng, đầu cúi xuống, ai.
Ngọc Mai – em gái kế của cô – đang đó với gương mặt chỉn chu hảo. Cô mặc đồng phục Nam Sơn trắng tinh, khăn quàng màu hồng, tóc b.úi cao, phấn son nhẹ nhàng, trông như một tiểu thư đài các. Ngọc Hân rõ đây chỉ là vỏ bọc bên ngoài che dấu sự xí bên trong của con .
Mẹ kế của cô – Đinh Mỹ Lan – và con gái ruột của bà , Ngọc Mai, là hai biến cuộc đời cô thành địa ngục khi cô qua đời. Ba cô – Vũ Cường – khi cô mất, cưới vợ kế và trở nên lạnh lùng, vô tâm. Ông còn quan tâm đến cô nữa. Ngọc Hân hiểu điều đó từ sớm. Và cô cũng phát hiện cái c.h.ế.t của bình thường. Có quá nhiều điểm bất hợp lý, quá nhiều dấu hiệu khiến cô nghi ngờ. khi cô chỉ là một đứa trẻ, bằng chứng, cũng tiếng . Thế nên cô nhẫn nhịn. Cô chờ. Và bây giờ, cô sẵn sàng để hành động.
Ngọc Hân đến gần chỗ , cúi đầu, nhỏ:
– Chị đây nhé.
Ngọc Mai ngước mắt lên, cô từ đầu đến chân, môi mím. Rồi cô nở một nụ ngọt lịm:
– Trời ơi, chị ? Sao chị mặc đồng phục trường cũ sang đây? Nhìn chị thật sự… nổi bật nhỉ? Em sợ chị sẽ hòa nhập với mất.
Lời vẻ quan tâm, nhưng giọng điệu thì đầy mỉa mai, thậm chí phần khinh thị. Đám học sinh xung quanh bắt đầu xì xào. Ngọc Mai tiếp, giọng thánh thiện đến giả tạo:
– thôi, chị mới chuyển đến, em sẽ giúp chị quen với . Em mà, chị quen với môi trường như .
Ngọc Hân cúi đầu, giọng nhẹ bẫng:
– Cảm ơn em.
Cô xuống. Ngọc Mai cố tình nhường chỗ, tạo thành một bức tường vô hình khiến Ngọc Hân khom vòng qua cuối bàn để trong. Toàn bộ hành động đó đều trong tầm mắt của Trần Nam. Anh đang ở bàn phía , ngay lưng Ngọc Mai. Nhìn thấy cảnh tượng , lông mày khẽ nhíu . Rồi dậy, to:
– Ngồi xuống nhanh lên.
Cả lớp Trần Nam. Ngọc Mai giật , vội vàng thẳng lên, mặt đỏ bừng. Cô tưởng Trần Nam khó chịu vì chắn tầm của nên vội :
– Em xin , em cố ý.
Ngọc Hân , Trần Nam thế để giải vây cho cô. Khi qua chỗ Trần Nam, Ngọc Hân khẽ nghiêng đầu, thì thầm đủ để một thấy:
– Cảm ơn .
Cô bước , . cô , ánh mắt Trần Nam đang dõi theo bóng lưng cô.