NHẬT KÝ TRẢ THÙ CỦA CÔ BÉ LỌ LEM - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-05-09 01:24:05
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuần học đầu tiên của Ngọc Hân tại trường Nam Sơn, mỗi ngày cô đều lặng lẽ thực hiện kế hoạch của . Tất cả đều nhắm một : Trần Nam. Cô dành cả năm ròng để tìm hiểu về – từ thói quen, sở thích, đến những điều mà ngay cả bạn của cũng . Có những đêm cô thức đến hai, ba giờ sáng chỉ để theo một bình luận cũ của mạng xã hội, nhặt một chi tiết nhỏ xíu về cách suy nghĩ. Tất cả, tất cả đều cô ghi nhớ như một bản đồ dẫn đến trái tim con trai .

Ngay trong giờ Văn đầu tiên, khi cô giáo yêu cầu thơ, Ngọc Hân nắm lấy cơ hội. Cô Trần Nam là nghệ sĩ piano, lớn lên trong gian đầy nhạc và thơ, và điều thực sự chạm đến vẻ ngoài hào nhoáng những lời khen xã giao, mà là cảm xúc thật – thứ mà ít ai dám bộc lộ đám đông. Bằng giọng trầm ấm, chậm rãi, luyện tập hàng trăm để độ rung nhẹ ở cuối mỗi câu, cô khiến cả lớp im lặng. Ngọc Hân ai, mắt cô hướng về trang sách, nhưng giác quan đều dồn về phía bàn cuối, nơi Trần Nam . Khi cô xuống, cô liếc thấy ngòi b.út của – vốn đang lướt trang giấy – khựng một giây. Một giây thôi, nhưng với Ngọc Hân, đó là tín hiệu đầu tiên.

Khi giờ học kết thúc, Ngọc Hân cố tình cửa muộn hơn . Cô dừng một chút ở hành lang, giả vờ mở cặp tìm điện thoại, nhưng thực chất là để Trần Nam – cũng về cùng – thể thấy cô từ phía . Và đúng như cô , khi bước , cô bất ngờ , suýt va . Cô gì, chỉ khẽ cúi đầu xin , nhanh ch.óng bước , để một làn hương nước hoa nhẹ, đủ để nhận nhưng quá nồng để trở thành cố ý. Hành động dừng bước, nhưng Ngọc Hân chắc rằng nó khiến hình ảnh cô đọng lâu hơn một chút trong tâm trí .

Hôm , Ngọc Hân gốc cây bàng ở sân trường. Cô khảo sát vị trí từ tuần khi nhập học: nó thẳng tầm từ hành lang tầng hai, nơi Trần Nam thường trốn một mỗi giờ chơi, khi chán ghét sự ồn ào của lớp học và những đám đông nịnh bợ. Cô một cuốn sách tiếng Anh – quyển sách từng đăng ảnh lên story cách đây ba năm, thỉnh thoảng mân mê chiếc khăn quàng cổ màu xanh lam – màu thích. Và đúng như dự tính, Ngọc Mai đến cùng nhóm bạn. Cô cúi xuống cuốn sách tay Ngọc Hân, giọng ngọt ngào đầy quan tâm:

- Chị Hân chăm chỉ thật, chị cả sách tiếng Anh . ở trường cũ em thấy chị học mấy , chị hiểu ? Chẳng nhẽ chị giả vờ …”

Nói đến nửa chừng, cô vội che miệng Ngọc Hân với vẻ xin khiến bạn bè xung quanh bắt đầu nhỏ. Ngọc Hân chỉ cúi mặt, nhẹ nhàng đáp:

- Chị chỉ cho vui thôi.- Rồi cô im lặng tiếp tục lật từng trang sách, giải thích, phản bác.

Trần Nam từ cao thấy tất cả. Trên hành lang tầng hai, bóng dáng tựa lan can, đôi mắt nheo theo thói quen mỗi khi quan sát thứ gì đó rõ. Anh Ngọc Hân lặng lẽ . Cô , bắt đầu tò mò về cô.

Đêm đó, trong căn phòng nhỏ gác, khi khóa cửa cẩn thận, Ngọc Hân mở cuốn sổ ghi chép suốt những năm qua. Ánh đèn bàn vàng vọt hắt lên từng con chữ nhỏ đều, như in. Trang đầu tiên ghi tên Trần Nam. Bên là hàng loạt dòng chú thích gạch đầu dòng rõ ràng: ghét nịnh bợ, ghét giả tạo; thu hút bởi sự mâu thuẫn và bí ẩn; luôn giữ cách với ; thói quen quan sát lạ khi mở lòng, một khi tin tưởng thì chung thủy. Ở cuối trang, cô ghi thêm bằng mực đỏ: “Đã gây chú ý. Bắt đầu giai đoạn hai: khiến đối tượng chủ động tiếp cận.” Bên cạnh đó là một sơ đồ nhỏ với các mũi tên, mỗi mũi tên là một kịch bản dự phòng. Gập sổ , Ngọc Hân gương, đằng cặp kính to là đôi mắt bình tĩnh của nắm trong tay tất cả, chỉ chờ thời điểm lật bài.

Một tháng trôi qua.

Ngọc Hân bắt đầu cảm nhận những ánh mắt lạ lùng từ bạn bè trong lớp. Những cái dò xét, những tiếng thì thầm phía lưng. Cho đến hôm thứ Ba, trong giờ chơi, cô vô tình cuộc trò chuyện của nhóm bạn nữ bàn bên.

– Các thấy con bé Vũ Ngọc Hân ? –Nghe ở trường cũ nó chuyên chơi với trai hư, đuổi học đấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tra-thu-cua-co-be-lo-lem/chuong-3.html.]

– Thật á? – một giọng khác – Sao trường nhận nó ?

– Bố nó xin cho đấy. Ngọc Mai lo cho chị nên mới nhờ bố chuyển trường cho .

– Trời, Ngọc Mai thật. Không chị ruột mà còn giúp đỡ như nữa.

Ngọc Hân im. Tay cô nắm c.h.ặ.t cây b.út đến trắng bệch. Cô cần suy nghĩ nhiều cũng Ngọc Mai dùng cô bàn đạp tiếp cận Trần Nam và nổi bật bản . Chiêu trò cũ rích, nhưng hiệu quả.

Chiều hôm đó, Ngọc Hân về nhà. Ngọc Mai đang ở phòng khách, thấy cô thì tươi:

– Chị về ? Hôm nay học thế nào?

Giọng ngọt ngào, nhưng mắt thì đầy sự hả hê.

– Bình thường. – Ngọc Hân đáp ngắn gọn.

– Ừ, chị cố gắng học nhé. Em lo cho chị lắm đấy. – Ngọc Mai vỗ vỗ tay cô – Có gì hiểu thì hỏi em nhé.

Nếu sự thật, ai cũng sẽ nghĩ đây là một cô em gái tuyệt vời.

Ngọc Hân cúi đầu, gì, lên phòng. Cô đóng cửa , khẽ mỉm .

Ai bàn đạp cho ai thì .

Loading...