Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 113

Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:18:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chúc Hi Ngữ mặc áo khoác tiễn xuống lầu, “Vậy thì phiền chị Nhâm vất vả vì chuyện ạ."

 

Đợi đến buổi chiều khi Hàn Hựu tan về, Chúc Hi Ngữ chuyện ngày hôm nay với Hàn Hựu.

 

Hàn Hựu đang gọt khoai tây, “Chính ủy Trần thực với , nhưng đây quả thực là lựa chọn nhất."

 

, chuyện nếu thành công thì em sẽ bao giờ lo lắng về bản quyền nữa, cũng giải quyết rủi ro thể ảnh hưởng đến công việc của , một mũi tên trúng mấy con chim.

 

Chúng cảm ơn vợ chồng chính ủy thật mới ."

 

Hàn Hựu rửa sạch những vết bùn còn sót củ khoai tây một cách tỉ mỉ, cắt thành những miếng ăn, “Ngày mai sẽ hỏi , bất kể thành công chúng đều ghi nhớ cái tình ."

 

Chúc Hi Ngữ ôm lấy eo , “Hàn Hựu, em vui quá."

 

Hàn Hựu cúi đầu hôn lên đỉnh đầu đang ghé tới của cô, “Sẽ càng ngày càng nhiều thấy, yêu thích câu chuyện ."

 

Anh rõ sự trân trọng của Chúc Hi Ngữ đối với cuốn tiểu thuyết , niềm vui của cô thể Ban tuyên giáo, mà là vì khẳng định văn tự của cô.

 

Trong việc lách , Chúc Hi Ngữ trái tim trẻ thơ thuần khiết, đơn giản nhất.

 

Chúc Hi Ngữ nhón chân đòi hôn, “Đây là tác phẩm chung của chúng , nếu , em sẽ môi trường và tâm trạng sáng tác thuần túy như hiện tại."

 

Hàn Hựu đỡ lấy eo cô, sâu sắc thêm nụ hôn ấm áp .

 

Tâm ý thấy, trân trọng, đối với yêu mà , chính là sự hồi đáp nhất.

 

Anh lưu luyến hôn lên chiếc lúm đồng tiền nhỏ của Chúc Hi Ngữ, “Đây đều là công lao của em, chỉ những việc một chồng nên thôi.

 

Anh xào rau , em ngoài , sẽ sặc đấy."

 

Chúc Hi Ngữ nắm lấy bàn tay đang dừng bên má , hôn lên chiếc nhẫn ngón giữa mới rời .

 

Hàn Hựu lúc đeo bất kỳ đồ trang sức nào, vì mỗi ngày khi ngủ dậy liền tháo , về nhà là lập tức đeo , sót ngày nào.

 

Chúc Hi Ngữ càng từng tháo , gốc ngón tay của hai vết nhẫn mờ mờ.

 

Hàn Hựu ngay từ đầu thích hôn chiếc nhẫn của cô, nhiều , Chúc Hi Ngữ cũng nhiễm thói quen .

 

Bất kể là hôn là hôn, khoảnh khắc chạm đều sẽ một loại rung động như thể trái tim cũng kết nối ngắn ngủi với .

 

Bọn họ gán cho chiếc nhẫn một định nghĩa mới, ngoài tình yêu và sự chung thủy , còn sự che chở dịu dàng.

 

Sau bữa tối, Hàn Hựu kéo lòng ghế sofa, bên ngoài thời tiết lạnh , Chúc Hi Ngữ khi mặt trời lặn cơ bản ngoài.

 

Bên cạnh hai là lò sưởi, ấm bao trùm gian .

 

Hàn Hựu nghịch tóc cô, “Hình như dài nhiều ."

 

Lúc ở thôn Thượng Hàn tóc Chúc Hi Ngữ mới đến xương bả vai, hiện tại ngang eo, mỗi giường, mái tóc đen xõa , đến mức càng thêm kinh tâm động phách.

 

Hàn Hựu chỉ là nghĩ thôi, thấy rung động .

 

Chúc Hi Ngữ dịch chuyển vị trí, tránh né nơi cảm giác tồn tại mạnh của , “Hơi dài quá , mỗi gội đầu đều mệt.

 

Em đang định xem nên cắt ngắn bớt đây."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-113.html.]

Hàn Hựu dùng việc giúp gội đầu để đổi lấy cơ hội phúc lợi cắt bỏ, nhưng điều rõ ràng là thể, phòng tắm nam nữ là riêng biệt, ở nhà thì nhiệt độ đủ, Hàn Hựu lo lắng cô sẽ cảm lạnh.

 

chỉ thể tiếc nuối gật đầu, “Vậy thứ Ba tới lúc chúng lên thành phố thì tìm một nơi cắt bớt một chút."

 

“Đi lên thành phố?

 

Thứ Ba?"

 

Chúc Hi Ngữ thắc mắc, “Anh việc cần ?"

 

Hàn Hựu chọc chọc lúm đồng tiền nhỏ của cô, “Em quên , chúng vẫn lĩnh giấy chứng nhận kết hôn đấy!"

 

Chúc Hi Ngữ quả thực quên , thực sự là cuộc sống của cô và Hàn Hựu quá đỗi già nhân ngãi non vợ chồng, đương nhiên ngoại trừ ở giường .

 

Kể từ khi tùy quân, Hàn Hựu gần như bao thầu việc trong cuộc sống của hai , Chúc Hi Ngữ cảm thấy khả năng độc lập của đều bắt đầu thoái lui .

 

Hàn Hựu thấy cô vẻ mặt chột , c.ắ.n mặt cô nghiến nghiến, “Cái đồ lương tâm."

 

Chúc Hi Ngữ ngoan ngoãn cho c.ắ.n, Hàn Hựu chừng mực hơn cô, sẽ để dấu vết .

 

Quả nhiên Hàn Hựu nhanh ch.óng buông , trực tiếp bế về phía phòng ngủ, “Hiếm khi tối nay em rảnh rỗi, thì hãy ở bên cho ."

 

Hàn Hựu vốn dĩ xếp lịch trực thứ Bảy tuần , để thứ Ba thể xin nghỉ, trực thêm một ngày Chủ nhật nữa.

 

Khi trực đêm thì ký túc xá, Hàn Hựu bèn ứng phần của cuối tuần, vì sáng nay chỉ còn một Hàn Hựu ăn sáng.

 

Tuyết hôm nay lớn, trạm dừng chân của thành phố Quảng mấy mặt giáp núi, lạnh càng nặng hơn.

 

Những nơi chiến sĩ nhỏ dọn tuyết, tuyết thể ngập đến mắt cá chân.

 

Khu tập thể lúc cực kỳ vắng vẻ, Hàn Hựu liếc mắt một cái liền thấy Trần Giang đang phía , bước lớn đuổi theo, “Chính ủy Trần."

 

Trần Giang dùng chiếc áo đại quân nhu gói kín mít, chỉ để lộ một đôi mắt, “Tiểu Hàn, sớm thế?

 

Đi trực ?"

 

Hàn Hựu gật đầu, mặt ngược đều để lộ ngoài, lúc mở miệng thở một luồng sương lạnh, “Dạ .

 

Hôm qua Hi Ngữ chuyện bản quyền, thật sự cảm ơn ngài."

 

Trần Giang đều thấy lạnh, dứt khoát đầu tiếp tục đường, “Không cần cảm ơn, cũng nể mặt mới .

 

Chị dâu đây việc ở tòa báo, chị cảm thấy tiểu Chúc phù hợp mới sẵn lòng tiến cử đấy."

 

Ông trêu chọc Hàn Hựu, “Thực sự nghĩ năng lượng của lớn , thời buổi vị trí công tác khan hiếm, quân thuộc bình thường cùng lắm cũng chỉ sắp xếp đến nhà máy gần đây thôi, cho dù là phó đoàn thì cũng chỉ đãi ngộ thôi."

 

Hàn Hựu nhặt một cành cây đường ném ngoài đường, “ mà, cho nên càng cảm ơn ngài và chị dâu bắc cầu."

 

Trần Giang xua xua tay, “Không chuyện gì lớn lao, chị dâu sớm , ngay cả khi chúng dựa Ban tuyên giáo, tòa báo trong vòng hai kỳ nữa cũng sẽ thỏa hiệp, hiện tại họ chính là đang thăm dò đáy của các tăng giá đấy."

 

Thấy Hàn Hựu còn , ông dứt khoát đổi chủ đề, “Thành công hãy .

 

Chị dâu gần đây ngày nào cũng lải nhải sắp Lý Nguyên cho tức ch-ết , đó là ai ?"

 

Hàn Hựu , Trần Giang cam đoan đây là ông thấy chân thành nhất.

 

Hàn Hựu huých vai chính ủy nhà , mấy bước căng tin, “Muốn , tự xem ."

Loading...