Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 176
Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:35:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đến nhà ăn, Hàn Hựu trả tiền cho tất cả các món ăn, mặc dù sổ lương của ở chỗ Chúc Hi Ngữ nhưng Chúc Hi Ngữ sẽ đặt bất kỳ hạn chế nào cho , ví của vẫn luôn căng phồng.”
Hàn Hựu quan tâm đến biệt danh “sợ vợ" của , nhưng Chúc Hi Ngữ khi chuyện để ý, dù Hàn Hựu còn huấn luyện binh sĩ bên , nếu tư tưởng chính đáng lấy chuyện trò, thể sẽ ảnh hưởng đến uy tín của .
Thế là Chúc Hi Ngữ càng thêm chu đáo giữ đủ thể diện cho Hàn Hựu ở bên ngoài, từng phản bác quyết định của Hàn Hựu mặt ngoài, dỗi hờn cũng chỉ là chuyện riêng tư, ví của Hàn Hựu bao giờ năm mươi đồng, là trong khu gia đình còn ai gọi Hàn Hựu như thế nữa, mà là tình cảm vợ chồng họ .
Dù đây cũng là nơi khởi nguồn của cái tên “sợ vợ", nhưng bao giờ một chồng “sợ vợ" nào đãi ngộ như Hàn Hựu.
Ngay cả những theo chủ nghĩa nam quyền “chống sợ vợ" trong khu gia đình, cũng sẽ thầm ghen tị với Hàn Hựu.
Xem kìa, lấy một cô vợ tài, trẻ trung xinh , ban đầu họ còn thể cân bằng tâm lý, nhưng đó mới phát hiện địa vị trong gia đình của Hàn Hựu hề thấp, Chúc Hi Ngữ đối với Hàn Hựu càng thêm dịu dàng chu đáo.
Kể từ khi cô đến, Hàn Hựu - vạn năm mặc quân phục - khi nghỉ phép luôn đủ loại quần áo mới, trai càng trai hơn.
Chúc Hi Ngữ còn thường xuyên đến đón Hàn Hựu tan , bóng dáng xinh xắn cây phong sắp trở thành phong cảnh của khu văn phòng , đến những chiến sĩ nhỏ lập gia đình, những lập gia đình như họ cũng thấy ghen tị.
Đàn ông cho đến ch-ết vẫn là thiếu niên, ngay cả khi họ đều là những đại hán một chọi ba, ngay cả khi khu gia đình và khu văn phòng chỉ cách vài phút bộ, họ cũng đãi ngộ .
Nghĩ mà xem, đều bận rộn cả ngày, chỉ là vợ hỏi han ân cần, lạnh thì đưa khăn quàng cổ, mưa thì đưa ô, ai mà cân bằng cho nổi?
họ cũng chỉ thể ghen tị thôi, ám chỉ thì Hàn Hựu giả ngu, sư trưởng vui mừng mặt, “u ám" chỉ họ mà thôi.
————————————
Trữ Thục Tuệ chút ngại ngùng vì món ăn Hàn Hựu lấy thực sự nhiều quá, đầu gặp mặt ăn đồ của , thực sự mấy phù hợp với lễ nghĩa.
Chúc Hi Ngữ thấy liền đổi đầu đũa, dùng đầu gắp một chiếc đùi gà cho cô :
“Cơm nước ở nhà ăn của trông ngon đấy, đợi khi nào cơ hội hãy cùng Dẫn Nhi đến nhà chúng chơi, trong khu gia đình chúng một đầu bếp nấu ăn ngon, bạn là bản địa, chắc chắn sẽ thích.”
Trữ Thục Tuệ cảm nhận thiện ý của cô, hiểu rõ lý do khách sáo của , liền đáp lễ:
“Vâng, đợi khi nào cơ hội cũng sẽ dẫn Dẫn Nhi về nhà , bánh bao của ngon lắm.”
Một bữa ăn yên tĩnh, mặc dù nhiều ánh mắt tò mò nhưng đều e ngại khí thế của Hàn Hựu nên ai dễ dàng tiến gần.
Sau bữa ăn, Chúc Hi Ngữ dẫn Hàn Dẫn ngoài, trong ký túc xá còn sắm sửa thêm đồ đạc.
Xe , Trữ Thục Tuệ liền vây quanh:
“Thục Tuệ, đây là ai ?
Chưa từng bạn lính mà.”
Trữ Thục Tuệ lắc đầu:
“Là nhân viên mới của xưởng ba, lái xe là trai cô , còn là chị dâu cô .”
“Trẻ ?”
Người vây quanh nắm trọng điểm:
“Nhà máy chúng phân cho bộ đội đều là vị trí nữ công nhân tuyến đầu, đây chẳng đều là nhà của cấp đại đội trưởng, phó tiểu đoàn trưởng ?”
Trữ Thục Tuệ chừng mực:
“Cái đó thì , lẽ bộ đội quy định riêng của họ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-176.html.]
Cô mỉm :
“Hàn Dẫn dễ gần, tối nay cô dọn ở , còn nhiều cơ hội quen.”
Đám đông lúc mới tản , Hàn Dẫn chỉ là nữ công nhân phân xưởng, tò mò hơn về đôi vợ chồng xinh và chiếc xe Jeep quân dụng.
Tại tòa nhà bách hóa, Chúc Hi Ngữ mua xong đồ dùng sinh hoạt kéo Hàn Dẫn đến tầng một:
“Chọn một chiếc , chị tặng em.”
Hàn Dẫn chiếc xe đạp mặt, cực kỳ vui mừng, cô thích chơi, ở Quảng Châu chắc chắn là chịu yên một chỗ , nhưng nhà máy cơ khí còn cách trung tâm thành phố một , Chúc Hi Ngữ hành động đúng là giải quyết nhu cầu cấp bách của cô.
hiện tại mua một chiếc xe chuyện đơn giản, một chiếc xe mới tinh cần phiếu, tốn ít nhất hơn một trăm ba mươi đồng, trong thôn Thượng Hàn cũng chỉ ít gia đình mới mua nổi.
Hàn Dẫn lắc đầu:
“Đắt quá ạ.”
Mặc dù trai điều kiện nhưng cô thể dựa đó mà cứ đòi hỏi mãi :
“Đợi em phát lương tiết kiệm tiền tự mua ạ.”
Chúc Hi Ngữ kéo định rời :
“Là chị dùng tiền nhuận b.út mua quà tặng em đấy, trai em dạo chị giận, cho nên phần của đưa cho em, trong nhà đều sẽ quà.
Sau em chơi, lúc nghỉ phép hợp tác xã bắt xe hậu cần, bình thường cũng bộ mười mấy phút, đang cần dùng mà, đừng khách sáo.”
Hơn nữa khác với Chúc Hi Ngữ đây, lương của Hàn Dẫn chi trả tiền cơm nước, còn lo cho việc giải trí, mỹ phẩm, quà cáp, quần áo của bản , thực chi tiêu hề nhỏ.
Những cô gái trẻ thường giữ tiền.
Hàn Hựu cũng cản cô:
“Nhận lấy , em dùng luôn phần của , kẻo chị dâu em cứ nhớ mãi chuyện cô giận.”
Hàn Dẫn thấy mũi cay cay, thực cô coi như là do một tay Hàn Hựu nuôi lớn, tiền dưỡng lão Hàn Hựu gửi về đều là cô dùng, Hàn Hựu còn thường xuyên cho cô tiền tiêu vặt.
Trước đây cô hiểu chuyện, những gì trai gánh vác, nên cũng tiêu xài hoang phí, từng suy nghĩ kỹ.
hiện tại, cô hai cha con rõ ràng bắt đầu thiết hơn, vẻ hiểu chuyện như đây:
“Vậy thì thôi, em sẽ đại phát từ bi cứu một mạng .”
Vì trai và cha đều giấu cô, cô sống vô tư lự, vui vẻ, hạnh phúc, cô cũng thể giả vờ như cả đời những chuyện đó.
Lúc nhỏ trai bảo vệ cô, cô cũng bảo vệ trai.
Đây cũng là lý do cô đồng ý đến Quảng Châu, một là cô đến tuổi cân nhắc chuyện hôn nhân , cần công việc .
thực lý do chính vẫn là Hàn Dẫn ở bên cạnh Hàn Hựu.
Mặc dù Hàn Hựu và Chúc Hi Ngữ yêu , nhưng tình và tình yêu là khác .
Hàn Hựu từ nhỏ thiếu thốn tình yêu và sự bầu bạn của m-áu mủ, nhưng vẫn đối xử với Hàn Dẫn vô điều kiện, dành trọn tình thương cho em gái .
Hiện tại Hàn Dẫn cũng bù đắp những điều cho trai , cô coi là v.ũ k.h.í để uy h.i.ế.p Hàn Hựu nữa, cha và Hàn Hựu thể buông tha cho chính họ, lấy phận nhà để bảo vệ thật cho trai .