Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 177

Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:35:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghĩ đến đây, cô nhịn giống như đây kéo vạt áo Hàn Hựu, giấu sự xúc động trong lòng, vẻ mặt đắc ý lắc lắc:

 

“Em hạnh phúc quá mất, cha, trai và chị dâu của em là nhất thiên hạ.”

 

Ba còn đều cô với vẻ mặt đầy nuông chiều, trong lòng đều chung một ý nghĩ, Hàn Dẫn nên sống vô tư lự, tinh quái, tự do tự tại như , chỉ hạng nhẫn tâm như Hàn Hoa mới nỡ nhốt một cô gái đáng yêu như thế l.ồ.ng giam.

 

Cả hai bên đều suy nghĩ của đối phương, nhưng họ đều yêu thương và bảo vệ lẫn như .

 

Những khổ cực, tiếc nuối của nửa đời lật sang trang mới kể từ cuộc gặp gỡ , những ngày tháng chỉ còn hạnh phúc và viên mãn.

 

Chương 76 Tương lai

 

Sau khi cùng Hàn Dẫn ăn xong bữa tối, nhóm Chúc Hi Ngữ mới khởi hành về khu gia đình.

 

Hàn Dẫn vẫn đang nâng niu chiếc xe mới của , hề thấy chút vẻ nỡ nào:

 

“Hi Ngữ, thứ bảy em sẽ về tìm chị.”

 

chạy đến ghế dặn dò Hàn Minh Thắng:

 

“Cha, cha ở khu gia đình cho nhé, nếu buồn chán thì giúp trồng trọt.

 

Công xã cũng gần, cha còn thể đó tìm đ-ánh cờ nữa.”

 

Hàn Minh Thắng đưa tay xoa tóc cô:

 

“Được, , chăm sóc bản cho nhé.

 

Nếu gặp chuyện gì thì đừng sợ, trai chị dâu con đều ở đây cả.”

 

Hàn Dẫn gật đầu:

 

“Dạ , cần lo cho em , em chắc chắn sẽ hơn Hàn Thanh Dương, cứ đợi tin của em .”

 

Cô lùi vẫy tay:

 

“Anh ơi, lái chậm chút nhé.”

 

“Đi đây, em cũng nghỉ ngơi sớm .”

 

Hàn Hựu lúc mới nổ máy lái .

 

Trên xe Hàn Dẫn liền im ắng hẳn , Hàn Minh Thắng đợi đến khi còn thấy bóng dáng Hàn Dẫn nữa mới xoay ngay ngắn :

 

“Hi Ngữ, Hàn Hựu, hai đứa xem gần đây chuyến xe nào về Hán Đài , cha cũng đến lúc về .”

 

“Cha, cha mới qua mấy ngày , hiện tại mới đang là giữa tháng hai, ở chơi thêm một thời gian nữa ạ, sẽ lỡ việc cày cấy mùa xuân .”

 

Chúc Hi Ngữ câu cho giật , tính Hàn Minh Thắng mới qua đây hai ngày.

 

“Gà và vườn rau ở nhà thể cứ để thím năm của hai đứa thu dọn mãi .”

 

Hàn Minh Thắng hiện tại lời lẽ dần nhiều lên, cũng dám bày tỏ suy nghĩ của :

 

“Cha chỉ là qua đây xem thử, thấy hai đứa đều cả, cha nỡ rời khỏi nhà.”

 

Hàn Hựu giống như suy nghĩ thầm kín của Hàn Minh Thắng:

 

“Cha cần lo lắng, Hàn Hoa dám để Đinh Phương Thư qua đây tìm con , cha cứ yên tâm ở đây là .”

 

Hàn Minh Thắng đoán trúng tâm tư, mím môi:

 

“Cha... chính là lo bà đến loạn với con.”

 

Giọng của Hàn Hựu thản nhiên:

 

“Hàn Hoa sẽ để bà .”

 

Giữa em họ sự ngầm hiểu, nếu thực sự đến bước thì đó sẽ là kết cục một mất một còn.

 

Hàn Hoa hiện tại thực lực kém xa Hàn Hựu, tự nhiên sẽ chuyện lấy trứng chọi đ-á .

 

Hàn Minh Thắng lúc mới yên tâm:

 

“Vậy đợi đến lúc sắp cày cấy mùa xuân cha mới .”

 

Giấy giới thiệu Hàn Minh Thành cấp cho Hàn Minh Thắng cũng là đến cuối tháng ba.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-177.html.]

 

Hàn Hựu Chúc Hi Ngữ một cái, lúc mới chuyện họ bàn bạc xong từ :

 

“Ngày mai thứ hai, Hi Ngữ dẫn cha đến bệnh viện quân y kiểm tra sức khỏe.”

 

“Cha khỏe lắm.”

 

Phản ứng đầu tiên của Hàn Minh Thắng là tốn tiền :

 

“Không cần khám.”

 

Hàn Hựu tranh cãi với ông, cố ý vẻ vui:

 

“Con hẹn .”

 

Hàn Minh Thắng lập tức xìu xuống:

 

“Được, thì .”

 

Chúc Hi Ngữ ở bên cạnh trộm , Hàn Hựu đúng là vai trắng vai đỏ đều diễn cả.

 

Hàn Hựu khẽ đầu cô, đáy mắt cũng là ý .

 

————————————

 

Ngày hôm , Hàn Hựu vẫn như thường lệ, Chúc Hi Ngữ thì dậy sớm đưa Hàn Minh Thắng đến bệnh viện quân y.

 

Nói là kiểm tra sức khỏe, thực chất là tìm một vị lão Đông y tiếng để bắt mạch, sức khỏe của Hàn Minh Thắng , cần kê thu-ốc thang gì cả.

 

Đợi khi về đến nhà, Hàn Hựu mua xong bữa trưa về, liếc mắt thấy hai tay kết quả:

 

“Rửa tay ăn cơm thôi, hôm nay nhà ăn món gà xào cay em thích nhất đấy.”

 

Chúc Hi Ngữ vội vàng nhà vệ sinh rửa tay thật kỹ, một chiếc áo khoác khác mới xuống bàn, Hàn Minh Thắng cũng theo lời Hàn Hựu dặn:

 

“Bệnh viện nhiều bệnh, quần áo giặt xong mới mặc tiếp.”

 

“Cha khỏe lắm, bác sĩ cha còn tướng thọ cao đấy.”

 

Chúc Hi Ngữ báo cáo kết quả với Hàn Hựu.

 

Hàn Hựu mơn trớn lọn tóc của cô:

 

“Được , vất vả cho em.”

 

Lại dặn dò Hàn Minh Thắng:

 

“Hiện tại Dẫn Nhi nhà, cha ở một , bình thường nếu chỗ nào khỏe thì cứ tìm Hàn Phong và chú năm bọn họ, đừng nhịn, đừng sợ tốn tiền.”

 

Hàn Minh Thắng ngoan ngoãn như một đứa trẻ:

 

“Được, cha , hai đứa cần lo lắng.”

 

Ông trân trọng cuộc sống hiện tại, con trai tha thứ cho ông và còn sống hạnh phúc, con gái cũng trai che chở, thứ đều đang hơn, ông thể gánh nặng nữa.

 

————————————

 

Mấy ngày đó, lẽ sợ ở nhà Chúc Hi Ngữ tiện, ngoại trừ giờ cơm Hàn Minh Thắng hầu như đều ở bên ngoài.

 

Ông quen một thợ mộc phía công xã khi đang đ-ánh cờ, thế là ngày nào cũng chạy đến nhà , mỗi về đều dính đầy mạt gỗ.

 

Hàn Hựu thấy ông vui quên cả lối về cũng quản, chỉ mua một cây thu-ốc l-á ở hợp tác xã tặng ông:

 

“Hút ít thu-ốc lào thôi, mỗi tháng con vẫn gửi mười đồng cho cha, cha cứ giữ lấy mà tiêu, của hồi môn của Dẫn Nhi cần cha tiết kiệm từ khoản .”

 

Hàn Minh Thắng ôm cây thu-ốc như ôm bảo bối, đây là đầu tiên Hàn Hựu đặc biệt mua đồ cho ông, ông cũng chừng mực, mặc dù thu-ốc ngon nhưng bao giờ hút mặt Chúc Hi Ngữ hút ở trong nhà.

 

Ngày hôm đó, khi Hàn Minh Thắng về còn mang theo một phong thư:

 

“Hi Ngữ, thư của con , cha thấy đưa thư nên mang về cho con luôn.”

 

Thư gửi đến khu gia đình bộ đội thống nhất mặc định là thư riêng, thường do bưu điện công xã Dầu Phường Lĩnh cử chuyên trách gửi đến phòng bảo vệ, đó nhà tự đến lĩnh.

 

Chúc Hi Ngữ đón lấy, thấy là của Nhậm Nhiễm liền về bàn bóc thư, Hàn Minh Thắng thì bếp giúp Hàn Hựu một tay.

 

Mặc dù Hàn Minh Thắng nỗ lực giành phần, Hàn Hựu vẫn chỉ giao bữa sáng và bữa trưa cho ông, bữa tối vẫn do chính Hàn Hựu nấu.

 

Chẳng vì lý do gì khác, tay nghề của hai cha con chênh lệch quá lớn.

 

Loading...