Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 181

Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:35:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hàn Hựu gật đầu:

 

“Được, em chăm sóc bạn cho ."

 

Hàn Duẫn nháy mắt với Chữ Thục Tuệ, trông thật tinh quái.

 

Mặt Chữ Thục Tuệ đỏ bừng lên ngay lập tức, cô kéo kéo vạt áo của Hàn Duẫn tỏ ý yếu thế, Hàn Duẫn hì hì trộm.

 

Lần Hàn Duẫn mời Chữ Thục Tuệ chỉ là cuộc tụ tập của chị em mà còn vì nhà Chữ Thục Tuệ vẫn luôn sắp xếp xem mắt cho cô, nhưng đều là những kiểu Chữ Thục Tuệ thích lắm.

 

Hàn Duẫn nghĩ đến đám cưới của Trang Vĩ chắc chắn sẽ nhiều quân nhân trẻ tuổi tham gia, liền hỏi cô thích quân nhân .

 

Chữ Thục Tuệ dĩ nhiên là thích , thời đại tình cảm của dành cho quân nhân là sâu đậm, huống chi còn là quân nhân ngay cửa nhà .

 

Thế là Hàn Duẫn mời cô cùng về khu nhà binh, nếu ai lọt mắt xanh thì nhờ Hàn Hựu cầu nối.

 

Phòng của Hàn Duẫn ngủ hai vấn đề gì, cho nên Chúc Hi Ngữ giao chuyện tiếp đãi bạn bè cho Hàn Duẫn.

 

Hàn Duẫn và Chữ Thục Tuệ đặc biệt tắm rửa ở khu nhà xưởng mới về, cho nên cùng hai vợ chồng tới nhà tắm công cộng.

 

Hàn Duẫn pha cho Chữ Thục Tuệ một ly sữa bột:

 

“Chị nếm thử xem, đây là em nhờ đồng đội gửi từ tỉnh M-ông về đấy, em thấy hình như ngon hơn mạch nha nhiều."

 

Chữ Thục Tuệ nhấp một ngụm:

 

thật, vị sữa đậm quá.

 

Chị từng uống sữa tươi của trạm sữa , cái cũng xấp xỉ , mùi tanh."

 

Hàn Duẫn cũng một ly, tán thành:

 

“Dĩ nhiên , đây là em đặc biệt mua cho Hi Ngữ mà."

 

Chữ Thục Tuệ chút ngập ngừng:

 

“Vậy em pha như thế ?"

 

Ở nhà cô, tuy phân gia nhưng đồ dùng cá nhân của hai cô chị dâu đều phân chia rạch ròi, những khác trong nhà tùy ý lấy dùng.

 

“Tại chứ?"

 

Hàn Duẫn thấy cô thật sự chút căng thẳng, vội vàng an ủi cô:

 

“Anh trai và Hi Ngữ của em đều để ý , tuy em hiếm khi gọi Hi Ngữ là chị dâu, nhưng chị thật sự là một chị dâu cực kỳ, cực kỳ .

 

Chiếc xe đạp đó của em chính là do chị tặng đấy."

 

Chữ Thục Tuệ ngạc nhiên:

 

“Xe mới tinh cơ mà, ít tiền nhỉ?

 

hào phóng với em thật đấy."

 

Hàn Duẫn gật đầu:

 

“Bản chị cũng giỏi, tiền kiếm ít hơn trai em , đối xử với nhà em đều đặc biệt ."

 

Cô chỉ tay bàn :

 

, chúng đừng chạm cái bàn đó nhé, nếu trai em sẽ giận đấy."

 

Chữ Thục Tuệ theo hướng đó, lập tức thấy một xấp giấy nháp trắng và năm sáu cây b.út máy:

 

“Hi Ngữ là công tác văn chương ?"

 

Hàn Duẫn gật đầu:

 

“Chị cuốn sách lạc quẻ với khung ảnh tủ ngăn kéo kìa, chính là tác phẩm của chị đấy.

 

Báu vật của trai em đó."

 

Chữ Thục Tuệ dậy tiến gần một chút, đầu tiên thu hút bởi bức ảnh trong khung ảnh:

 

“Hai họ trông thật đôi, tình cảm vẻ ."

 

Hàn Duẫn cũng tới, lời tràn đầy ý :

 

, trai em bao nhiêu năm nay vẫn luôn chịu xem mắt, năm ngoái vẫn là do em lừa về nhà đấy.

 

Kết quả gặp Hi Ngữ xong là tự vỗ mặt luôn , bám Hi Ngữ c.h.ặ.t lắm hahaha...

 

Bọn họ cơ bản tháng nào cũng chụp ảnh, văn phòng của trai em cũng một cái khung ảnh, bên trong để chính là ảnh chụp chung của hai ."

 

“Thật ."

 

Đang ở độ tuổi kết hôn, Chữ Thục Tuệ tràn đầy hướng vọng đối với tình yêu như :

 

“Quân nhân đối với gia đình cũng trách nhiệm nhỉ."

 

Hàn Duẫn vội vàng đính chính cho cô:

 

“Chị đừng nghĩ như , cái tùy thôi."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-181.html.]

Cô hạ thấp giọng:

 

“Vị tiểu đoàn trưởng ở ngay cạnh nhà em kìa, mới ly hôn một tháng cưới vợ mới .

 

Vợ cũ của là một , từ quê nghỉ việc tới theo quân, kết quả, ôi."

 

Hàn Duẫn thuật những lời cô khi tán gẫu với các quân tì khác lầu:

 

“Nói tóm là, chị đừng vì nghề nghiệp của một thiện cảm với , xem nhân phẩm của , còn kết hợp với gia đình nữa, cân nhắc tổng hợp."

 

Chữ Thục Tuệ nhéo nhéo mặt cô:

 

“Em hiểu gớm nhỉ?

 

lấy chồng ?"

 

Hàn Duẫn né tránh, trả lời như thể đang đùa:

 

“Em nghĩ nhiều , chỉ cần thể đảm bảo cho em thể luôn ở bên cạnh trai em là ."

 

Chữ Thục Tuệ gật đầu tán thành:

 

“Cái đó thì đúng thật, trai chị dâu em đối xử với em như , nếu là chị thì chị cũng nỡ rời xa gia đình quá."

 

————————————

 

Bên , Chúc Hi Ngữ cũng đang thảo luận chuyện với Hàn Hựu:

 

“Cho nên ý của Trung đoàn trưởng Cao là ngày mai tới nhà chú ?"

 

Hàn Hựu nắm tay cô, né tránh lũ trẻ đang nô đùa:

 

“Ừm, tuần với , thứ hai một , hôm nay thêm nữa."

 

Chúc Hi Ngữ trộm:

 

“Các lính đều như ?

 

Đã xác định mục tiêu là nhất định cho bằng ."

 

Hồi Hàn Hựu về nhà thăm thời gian đó, đối với cô cũng là bám riết buông, sắp biến thành cái đuôi của cô luôn .

 

Hàn Hựu cũng nhớ những ngày tháng ở thôn Thượng Hàn đó, trong mắt tràn trề ý :

 

“Cao Văn Bách thực khá ."

 

“Tính cách nho nhã, ôn hòa."

 

Hàn Hựu hồi tưởng:

 

“Đối xử với kiên nhẫn, một năm chắc chỉ tới khu nhà binh một , nhưng lũ trẻ lớn nhỏ trong khu đều thích ."

 

“Nghe qua thì khá xứng đôi với Duẫn Nhi đấy."

 

Chúc Hi Ngữ chút tiếc nuối:

 

“Cậu công việc gì ở bên phía Thiên Tân ?"

 

“Ở viện nghiên cứu, hạng mục nghiên cứu cụ thể thì rõ lắm.

 

Trung đoàn trưởng Cao và vợ cũng là Thiên Tân, học đại học Công Nông Binh ở Bắc Thành, năm ngoái nghiệp là về Thiên Tân luôn."

 

“Vẫn xem ý của bản Duẫn Nhi và Cao Văn Bách .

 

Nếu Duẫn Nhi bằng lòng, chúng cũng thể ngăn cản em Thiên Tân.

 

Nếu Cao Văn Bách ý, sẽ nghĩ cách đáp ứng yêu cầu của Duẫn Nhi."

 

Chúc Hi Ngữ mỉm trêu :

 

“Thật khó tưởng tượng nếu gả con gái thì sẽ bao nhiêu yêu cầu đây."

 

“Đều như cả thôi, ít nhất thể để con bé gả còn ngược chịu những cái khổ từng chịu."

 

Chúc Hi Ngữ chút động lòng:

 

“Anh lúc nào cũng thể thành xuất sắc vai trò."

 

Thấy sắp về tới nhà, cô sực nhớ một chuyện khác:

 

“Vậy còn Thục Tuệ thì , cũng cùng chúng ?"

 

Hàn Hựu đưa tay mở cửa:

 

“Để Duẫn Nhi tự quyết định em."

 

Đối với Hàn Duẫn, thiên về bảo vệ nhiều hơn, chứ chuyện gì cũng quyết định cô.

 

Luôn những lúc để mắt tới , khi đó Hàn Duẫn thể dựa chỉ chính bản .

 

Hàn Duẫn tình cờ thấy câu , qua:

 

“Em quyết định chuyện gì ạ?"

 

 

Loading...