Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 22
Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:10:54
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chuyện đêm hôm đó chỉ mấy tri thức mới và Hứa Chi Đào , các tri thức cũ quanh bàn đều chút kinh ngạc.
Những từng ở thôn Thượng Hàn đều tầm ảnh hưởng của nhà họ Hàn ở đây cũng như thái độ lạnh nhạt, mặc kệ tri thức nay của bí thư Hàn.”
Giờ ăn sáng trôi qua trong sự suy tính của , sáu giờ bốn mươi lăm phút, Sử Thắng dẫn các tri thức chuẩn xuất phát.
Anh quan sát một vòng, Lý Tiểu Bình và Hứa Chi Đào vẫn đến.
“Đợi với, đợi với."
Hứa Chi Đào vội vã từ trong phòng chạy , quanh gian chính một vòng cầm lấy một cái bánh bao ngô nhét thẳng miệng:
“ xong ."
là một bữa sáng thật hiệu quả.
Sử Thắng buồn , hỏi Phương Sóc và Dịch Khinh Chu:
“Lý Tiểu Bình ?"
Người trả lời là Dịch Khinh Chu:
“Cậu hôm nay xin nghỉ."
Sử Thắng lạnh:
“Có thể xin nghỉ, chỉ cần cuối năm các dùng tiền bù điểm công còn thiếu, cả năm một ngày nào cũng ."
Tiêu Khả mắt sáng rực lên, cô là con gái út trong nhà, ba trai, nhà đang vì cô nhường cơ hội việc để ở thành phố cho ba mà cảm thấy áy náy với cô đây, cô thiếu tiền nhất!
Cô đang định cũng xin nghỉ thì Sử Thắng về phía cô:
“Tiền đề là các đừng bao giờ mong dựa quan hệ của xã để về thành phố."
Tiêu Khả ỉu xìu, cô vẫn về nhà, ở nhà cô là cô em út cưng chiều nhất, đừng là ruộng, ngay cả quét nhà cũng đến lượt cô.
Cô từng dậy sớm như trong hai ngày qua, còn ăn uống kém như thế .
Sử Thắng thấy cô cúi đầu thì hừ nhẹ một tiếng, dẫn các tri thức ngoài.
Vừa đến đường lớn, xung quanh các tri thức vây quanh nhiều trẻ con học, Chúc Hi Ngữ thấy liền hỏi tri thức Trần Hữu ở gần bên cạnh:
“Anh Trần, thôn chúng trường tiểu học ?"
Trần Hữu chút ngạc nhiên khi cô chủ động bắt chuyện với :
“Có, mới xây từ đầu năm ngoái thôi, học tiểu học và cấp hai đều bên xã."
Anh dừng một chút, nhớ đến những lời đồn thổi về gia thế của Chúc Hi Ngữ, bèn bán cho cô một cái ân huệ:
“Có một tri thức gả trong thôn, hiện đang dạy học trong trường tiểu học đấy."
Anh quan sát xung quanh hạ thấp giọng:
“Hôm qua còn gặp cô , bụng cô lớn , cô nhà chồng cô ở nhà dưỡng t.h.a.i cho yên tâm."
Nói xong, Trần Hữu Chúc Hi Ngữ một cách đầy ẩn ý, thấy vẻ mặt đăm chiêu của cô là cô hiểu ý , bèn dứt khoát giúp giúp đến cùng:
“Cô tên là Lương Trì, gả cho nhà kế toán thôn , chồng việc ở xưởng thực phẩm trong thành phố."
Chúc Hi Ngữ tính toán trong lòng, nhà chồng giàu coi trọng cái bụng của con dâu, tri thức là ngoài gả chắc chắn tiếng trong nhà chồng sẽ mấy cứng cỏi, xác suất cao là sẽ theo sự sắp xếp của nhà chồng...
Nếu lúc khỏi nhà tâm trạng Chúc Hi Ngữ là mây mù chuyển sang hửng nắng, thì bây giờ chính là nắng gắt ch.ói chang.
Cô đột nhiên cảm thấy vận may của thật sự quá , nhưng tất cả những điều đều cảm ơn cung cấp thông tin cho cô.
Thế là cô đàn ông mặt trông chẳng khác gì nông dân ruộng , cảm kích :
“Đa tạ Trần."
Những lời hết đều trong ánh mắt, ân tình Trần Hữu Chúc Hi Ngữ nhận .
Chương 11 Cấy lúa (Chương kép)
Rẽ qua khúc ngoặt, Chúc Hi Ngữ thấy bố của Hàn Thanh Dương, đội trưởng đội sản xuất Hàn Minh Sơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-22.html.]
Đối phương đang một cánh đồng nước trống trải mênh m-ông, bên cạnh một cô gái trông thanh tú.
Thanh tú là từ chính xác nhất để khái quát về cô , cô giữa vùng sơn thủy giống như đóa hoa mỏng manh và xinh nhất nuôi dưỡng từ vùng sơn thủy .
“Đội trưởng Hàn."
Sử Thắng tiên phong bước tới.
Hàn Minh Sơn , thấy các tri thức đến, dứt khoát sắp xếp phân công hôm nay:
“Các tri thức cũ hôm nay phụ trách nhổ mạ, dẫn ruộng mạ bên ."
Ông những tri thức mới mướt mát trông như những cây mạ non đồng:
“Để Hà Thiến ở , cũng sắp xếp vài phụ nữ nữa dẫn họ cấy lúa ở mảnh ruộng ."
Ông quan sát một vòng, hỏi Phương Sóc trông vẻ nhanh nhẹn và sức lực nhất:
“Tốc độ chân và lực cánh tay của thế nào?"
Sử Thắng, ba năm kinh nghiệm trồng lúa, lời là đội trưởng để Phương Sóc phụ trách vận chuyển mạ và quăng mạ, thế là trực tiếp khẳng định Phương Sóc thể đảm nhiệm .
Hàn Minh Sơn gật đầu chuẩn đổi sang chỗ khác, lúc ngang qua Chúc Hi Ngữ thì mỉm hiền từ với cô.
Chúc Hi Ngữ vội vàng chào hỏi:
“Đội trưởng Hàn."
“Gọi chú hai là , theo Hà Thiến học cho nhé."
Giọng điệu Hàn Minh Sơn ôn hòa, Chúc Hi Ngữ vội vàng , đầu thấy cô gái thanh tú đang chằm chằm quan sát , Chúc Hi Ngữ rõ nguyên do nên dứt khoát đáp bằng một nụ khách sáo lầm.
Những ngày rời khỏi nhà họ Hầu thể Chúc Hi Ngữ nhiều hơn cả nửa năm đó cộng .
đây là cách ứng đáp nhất với ngoài, với bề .
Cô nổi cũng , mà còn thật tự nhiên.
Cô tự nhủ một cách lạc quan trong lòng, vận may của chính là từ nụ mà đến thì .
Chúc Hi Ngữ học theo dáng vẻ của Hà Thiến, xắn tay áo ống quần lên, cởi giày , cẩn thận từng li từng tí bước xuống ruộng.
Khoảnh khắc chạm bùn đất, Chúc Hi Ngữ chỉ cảm thấy từ đầu ngón chân tê rần lên tận đỉnh đầu, lớp bùn lạnh lẽo, mịn màng như lưỡi rắn l-iếm lên da thịt cô.
Cô sợ hãi cố gắng rụt chân , vốn dĩ đang một chân nên trời đất đảo lộn, Chúc Hi Ngữ kêu lên một tiếng ngã ngửa .
Một lực nắm cực lớn truyền đến từ tay trái, giữ c.h.ặ.t lấy cô, là thím Trương đang dạy bọn họ ở bên cạnh.
Cánh tay trái của Chúc Hi Ngữ đau rát, thấy thím Trương và nhiều xung quanh đều mỉm , mặt cô cũng nóng rát theo:
“Cháu... cháu vững..."
Thím Trương to:
“ , mà, là do ruộng trơn quá thôi."
Chúc Hi Ngữ dù đối phương ác ý, chỉ đơn thuần là giọng to nhưng vẫn cảm thấy một luồng nóng hùng hổ xông lên đầu, cô chỉ tìm cái lỗ nào mà chui xuống cho xong.
Đây quả thực là khoảnh khắc quẫn bách nhất của cô kể từ thời thiếu nữ đến nay!
“Đừng nữa đừng nữa, xem Tiểu Ngữ của chúng ngượng ngùng kìa."
Một giọng nữ quen thuộc giải vây cho Chúc Hi Ngữ, là dì Vương Vương Nguyên Hương!
Chúc Hi Ngữ dù thấy chính cũng thể tưởng tượng lúc trong mắt nhất định là sự kinh ngạc, cầu khẩn và cảm kích.
Quả nhiên Vương Nguyên Hương che miệng , đỡ lấy cánh tay bên của cô:
“Có dọa sợ , thực cũng chỉ là bùn và nước thôi mà.
Dì giữ cho cháu, cháu thử nữa xem."
Chúc Hi Ngữ lấy hết can đảm dò chân nữa, lẽ chuẩn tâm lý kỹ càng nên chỉ cảm thấy chút lạnh.
Cô nhanh ch.óng vững trong ruộng, cảm kích hai thím.