Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 329
Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:57:03
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hàn Minh Thành trong lòng thắt :
“Chú , Hàn Hoa năm điều từ bưu điện sang cục công thương trong huyện , năm nay thêm một đứa con nữa, ...
Đinh Phương Thư vẫn đang ở đó chăm sóc con cái, Hi Ngữ?
Có chuyện gì xảy ?"
“Không gì chú Năm, chỉ là đột nhiên con nghĩ đến thôi."
Chúc Hi Ngữ hỏi tiếp:
“Chú Năm, ở nhà đều chuyện quan hệ của chúng con với Hàn Hoa ạ?
Lần thăng chức mượn thế lực ?"
Hàn Minh Thành khựng :
“Chỉ là phân gia thôi, dù đây cũng đều là chuyện hổ...
Mượn thế lực thì chắc chắn ít nhiều cũng sẽ một chút, ngay cả trong thôn chúng ngoài đều sẽ vì các con mà nể mặt thêm vài phần, huống chi ngoài là trai ruột của Hàn Hựu."
Chúc Hi Ngữ tìm hiểu điều , bèn đổi chủ đề hỏi về Hàn Hưng:
“Dạ, con , cảm ơn chú Năm.
Giấy báo nhập học của chú Sáu ạ?"
Hàn Hưng và Hàn Vân Thanh đều tham gia kỳ thi đại học , biểu hiện đều khá , trong kỳ thi loại việc phát huy bình thường coi là phát huy vượt mức , Bộ Giáo d.ụ.c bắt đầu công bố điểm và gửi giấy báo nhập học lượt từ tháng tám, hôm nay là ngày mùng tám tháng tám.
“Chưa thấy ."
Hàn Minh Thành cũng hỏi thêm về chủ đề ban đầu nữa, Hàn Hựu và Chúc Hi Ngữ hiện tại là những giỏi giang nhất trong gia tộc họ, khi còn trẻ họ chủ kiến, hiện tại càng cần lo lắng:
“Khi nào chú sẽ với các con."
“Dạ."
Chúc Hi Ngữ hỏi thăm tình hình của những khác trong nhà một chút mới cúp điện thoại.
Đến tối khi hai vợ chồng ở riêng với , Chúc Hi Ngữ tựa lòng Hàn Hựu, ngẩng đầu :
“Hàn Hựu, em Hàn Hoa và Đinh Phương Thư tiếp tục sống nữa."
Bàn tay đang nghịch lọn tóc cô của Hàn Hựu khựng , đây là đầu tiên Chúc Hi Ngữ bày tỏ rõ ràng ý định can thiệp chuyện của nhà họ Hàn, đây bất kể là Hàn Minh Thắng, Hàn Uẩn là chú Ba chú Năm, cô đều tôn trọng ý kiến của Hàn Hựu:
“Bé yêu, đột nhiên nhắc đến chuyện ?"
Chúc Hi Ngữ vỗ vỗ lên tim Hàn Hựu:
“Đây là nợ của họ đối với , em cứ nghĩ đến việc họ đối xử với như thế mà vẫn đang trơ tráo mượn thế lực của , em liền thấy buồn nôn."
Hàn Hựu mắt cô, chứa đựng sự thương xót và căm ghét, Chúc Hi Ngữ hiếm khi cảm xúc lộ liễu và mãnh liệt như , đủ thấy cô thực sự cảm thấy thể chịu đựng nổi , Hàn Hựu nâng cằm cô, khẳng định:
“Vậy bé yêu thế nào?
Đều hết."
Hàn Hựu quan tâm đến ba đó, gì là vì chê họ sẽ bẩn tay , nhưng hiện tại vì chuyện mà Chúc Hi Ngữ vui, thì đối với Hàn Hựu, việc tác thành cho tình yêu của vợ càng quan trọng hơn.
Chúc Hi Ngữ dự định của :
“Đinh Phương Thư để tâm đến Hàn Hoa nhất, Hàn Hoa để tâm đến con đường quan lộ nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-329.html.]
Hôm nay em hỏi chú Năm, năm điều đến cục công thương của huyện, em cảm thấy phẩm chất của đủ để tin tưởng, cả đời cứ một nhân viên quèn là đủ ."
Hàn Hựu , vuốt phẳng đôi lông mày đang nhíu của cô:
“Đừng vì loại mà vui, đáng , đều theo em hết, cần gì ?"
Chúc Hi Ngữ lắc đầu:
“Em tự liên lạc."
Với sự coi trọng của huyện đối với Hàn Hựu và Chúc Hi Ngữ, chỉ cần Chúc Hi Ngữ để lộ việc cô ưa Hàn Hoa, thì những đó những sẽ vì họ mà nể mặt Hàn Hoa thêm vài phần nữa, mà còn sẽ tự suy đoán ý tứ của họ, chủ động chèn ép Hàn Hoa.
Bản Hàn Hoa cũng năng lực gì thể thế, đến như hiện tại là nhờ sự luồn cúi, nhờ việc hút m-áu của Hàn Hựu, hút m-áu nhà bố vợ, loại , kết cục là đáng đời, Chúc Hi Ngữ thấy c.ắ.n rứt lương tâm một chút nào.
Anh hưởng thụ lợi ích từ sự thiên vị của suốt nửa đời , với tư cách là cả những khuyên nhủ , mà còn cùng chị gái bắt nạt những đứa em vô tội, Chúc Hi Ngữ nôn hết những gì hút m-áu từ Hàn Hựu.
Chương 124 Hậu văn
Bước khỏi văn phòng Sư trưởng Uông, những đồng nghiệp Hàn Hựu gặp đều mỉm đầy mặt, ánh mắt lộ vẻ trêu chọc , đang thắc mắc thì đẩy cửa thấy Trang Vĩ đang trong văn phòng , tay cầm mấy tờ báo, mặt là nụ y hệt những khi nãy.
Hàn Hựu nhướng mày:
“Sáng sớm cái gì ?
Sắp họp còn chuẩn , ở đây gì."
Tiếng báo rung lên sột soạt, Trang Vĩ mặt đầy bí ẩn:
“Đoán xem tớ phát hiện cái gì?"
“Cái gì?"
Hàn Hựu đưa tay định lấy, Trang Vĩ phản kháng đưa cho , còn bụng nhắc nhở:
“Góc bên trái."
Hàn Hựu theo hướng đó, giọng ồn ào của Trang Vĩ vang lên bên tai:
“Chúng đều Mãn Mãn là chị dâu, màu xanh quân đội, ngôi năm cánh gì đó chẳng là ?
Vậy còn ánh , Tây Lĩnh đó, cái , cái , cái nữa, đều nghĩa là gì ?"
Hàn Hựu gạt ngón tay của Trang Vĩ , ngăn cách giọng ồn ào của Trang Vĩ bên ngoài, mím môi chăm chú bài thơ tình mà vợ tặng cho một nữa.
Người ngoài lẽ chỉ đây là bài thơ tình mà tác giả Mãn Mãn tặng cho chồng quân nhân của , nhưng Hàn Hựu thể hiểu từng chữ trong đó, vợ đang kể về mối tình định ước của họ, đang kể từng nhịp đ-ập của trái tim cô và một cách hàm súc mà nồng nhiệt.
Rõ ràng đang ở giữa mùa hè, Hàn Hựu cảm thấy thứ xung quanh đều thật dịu dàng, giống như đang bước một biển hoa, gió nhẹ mang theo hương thơm ngọt ngào lướt qua khuôn mặt, trái tim , từng bông hoa đều nở rộ, lay động về phía ...
Mỗi khi Hàn Hựu cảm thấy đủ hạnh phúc , Chúc Hi Ngữ dường như luôn thể dẫn dắt bước một sự viên mãn mới.
Bất kể là sự giao thoa giữa thể xác và tâm hồn của hai đêm đó, là câu “Em yêu " từng vắng bóng trong những ngày , là việc vì xót xa cho mà chủ động can thiệp chuyện của con Hàn Hoa...
Sự bất an của Hàn Hựu từ lâu Chúc Hi Ngữ vỗ về.
Anh vợ là hàm súc, vốn tưởng rằng những lời tỏ tình mỗi ngày đủ bất ngờ , cô vẫn cảm thấy đủ, dùng phương thức mà cô giỏi nhất, mang đậm phong cách của cô nhất, tưởng chừng như uyển chuyển nhưng trực tiếp nồng nhiệt cho tất cả “Cô yêu , họ yêu ".
Hàn Hựu cẩn thận mở từng tờ báo , đây là những tờ báo mà Trang Vĩ đặc biệt thu thập, những tờ báo bàn gần như bao gồm tất cả các nhà xuất bản mà cô quen thuộc.
Hàn Hựu còn chú ý thấy, các tờ Nhật báo Thủ đô, Nhật báo tỉnh Xuyên, Nhật báo tỉnh Nam, bài thơ ký tên thật của chính Chúc Hi Ngữ, các tờ báo khác thì dùng b.út danh “Mãn Mãn" của cô.
Nhịp tim của Hàn Hựu tăng tốc dữ dội, thông minh như , thể hiểu dụng ý của vợ chứ?
Vợ ngoài việc bày tỏ tình yêu , cũng là đang đòi công bằng.
Ba tờ nhật báo phủ sóng đến những nơi họ sinh sống, bài thơ ký tên Chúc Hi Ngữ , sẽ còn ai dám, còn ai thể bôi nhọ , bôi nhọ tình yêu của họ nữa.