Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 348
Cập nhật lúc: 2026-02-24 06:02:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vâng."
Chúc Hi Ngữ nở nụ rạng rỡ:
“Cảm ơn bác sĩ Trình."
Cô sang những đứa trẻ khác trong phòng giám sát, mấy đứa trông còn nhỏ hơn con cô, rõ ràng thấy đang nhưng thấy tiếng, ngay cả tay chân cử động cũng khó mà nhận .
Vợ chồng Chúc Hi Ngữ , Trình Vượng Đông cũng khó mà rời , Chúc Hi Ngữ con trai út một cái, mím môi, kéo kéo bàn tay Hàn Hựu đang đặt lưng ghế xe lăn bảo vệ cô:
“Hàn Hựu, em về phòng."
Nghe , Hàn Hựu thu hồi tầm mắt, khi chào tạm biệt bác sĩ và y tá, đẩy cô về phòng bệnh, bế cô đặt lên giường:
“Em chứ?"
“Em ."
Chúc Hi Ngữ lắc đầu:
“Hàn Hựu, em quyên góp bộ tiền nhuận b.út năm ngoái cho phòng hồi sức tích cực nhi khoa của bệnh viện, những đứa trẻ đó trông thật đáng thương quá, coi như là tích chút phúc đức cho Hựu Hựu."
Cái tên Hằng của Hàn Gia Hằng lấy từ tên một loại ngọc, Chúc Hi Ngữ vốn cũng chuẩn hai cái tên theo mạch suy nghĩ , con trai tên Sâm, con gái tên Du, tên mụ là điệp từ chữ cuối.
con trai út sinh chịu tội, Chúc Hi Ngữ bàn bạc với Hàn Hựu một chút, định tên là “Hựu" (佑), mong con từ nay về khỏe mạnh, thuận lợi, cũng hy vọng con thể giống như cha vượt qua cửa ải sinh non.
“Được, đều theo em."
Những ngày Hàn Hựu qua phía khoa nhi, cũng gặp vài cặp cha khó khăn, khi Chúc Hi Ngữ , nạp mấy khoản chi phí điều trị tài khoản của những đứa trẻ đó .
Gặp chuyện của con , ngay cả một theo chủ nghĩa duy vật kiên định như Hàn Hựu cũng nhịn mà bắt đầu tin cái gọi là “phúc báo".
Nghĩ đến đây, mắt Hàn Hựu hiện lên dáng vẻ của Hàn Gia Hựu lúc mới sinh, đột nhiên cảm thán một câu:
“Hi Ngữ, lúc ở ngoài phòng phẫu thuật thấy Hựu Hựu, bỗng cảm thấy là con trai cũng ."
Chúc Hi Ngữ đón lấy chiếc khăn nóng tay , đắp lên mắt :
“Hửm?"
Trong nhà một lớn một nhỏ vốn một đứa em gái mà, từ lúc cô m.a.n.g t.h.a.i gọi em gái, em gái suốt .
“Chịu khổ quá."
Hàn Hựu gạt lọn tóc mai bên má cô tai:
“Là con trai, còn thể an ủi rằng nam nhi chịu khổ mới trưởng thành hơn , còn nếu là con gái..."
Anh dừng một chút:
“Chỉ nghĩ thôi xót chịu nổi ."
Chúc Hi Ngữ ý của , nhưng vẫn nhịn trêu chọc:
“Xem giác ngộ tư tưởng của đồng chí Hàn vẫn tới nơi tới chốn nhé, tư tưởng nam nữ bình đẳng vẫn học thông suốt ..."
Hàn Hựu thấy khóe môi cô cuối cùng cũng nhếch lên, nhịn cúi đầu chạm nhẹ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-348.html.]
“Ừm, học thông, nhà chúng nam nữ bình đẳng, đợi Hựu Hựu lớn lên, sẽ dạy nó, lớn nhất trong căn nhà chính là ."
Chúc Hi Ngữ bật , Hàn Hựu cúi đầu chạm môi cô, trầm giọng:
“Bà xã, em vất vả ."
Câu những ngày qua nhiều , nhưng cảm thấy dù bao nhiêu , bao nhiêu việc, cũng sánh bằng sự vất vả khi m.a.n.g t.h.a.i và sinh nở của một .
Chúc Hi Ngữ đưa tay ôm cổ :
“Em tự nguyện mà, cứ nghĩ đến đó là con của chúng , em liền thấy xứng đáng."
Hàn Hựu cảm động, nửa tựa giường bệnh lưu luyến môi cô, lẩm bẩm:
“Đợi em hết ở cữ, sẽ thắt ống dẫn tinh."
Chúc Hi Ngữ nhịn “A?" một tiếng, Hàn Hựu lùi , chính sắc:
“Hi Ngữ, thật sự quá ghét cảm giác chỉ thể bên ngoài chờ đợi sự rủ lòng thương của phận ."
Rõ ràng đều là cha , nhưng trong việc m.a.n.g t.h.a.i sinh con , chẳng thể gì:
“Anh cũng em vất vả như nữa."
Mắt Hàn Hựu đỏ lên, nhớ tiếng rên rỉ của Chúc Hi Ngữ trong hai sinh nở càng thấy đau lòng:
“Hai đứa là đủ , ?"
Chúc Hi Ngữ hiểu ý của Hàn Hựu, lúc Hàn Hựu nhiệm vụ, cô cũng kẹt trong cảm giác chỉ thể ở hậu phương chờ đợi sự rủ lòng thương của phận, cô gật đầu:
“Vâng."
Chiều hôm đó, Hàn Hựu đẩy Chúc Hi Ngữ đến khoa nhi, mang theo bộ tiền nhuận b.út năm ngoái của Chúc Hi Ngữ, vì sức lực sách mới nên chỉ tiền bản quyền tái bản của ba cuốn sách cũ và tiền thưởng dự án của giáo sư Yến.
con vẫn vô cùng đáng kể, ít nhất là khi Trình Vượng Đông thấy con cụ thể thì dám tự ý quyết định, đưa Chúc Hi Ngữ và Hàn Hựu trực tiếp đến chỗ lãnh đạo, cấp bậc của ông đủ để sắp xếp một khoản tiền từ thiện lớn như .
Lúc bước khỏi văn phòng, Trình Vượng Đông nắm tay Chúc Hi Ngữ một cách vô cùng chân thành và xúc động:
“Đồng chí Chúc, mặt các cháu nhỏ trong khoa chân thành cảm ơn cô."
Lần ông còn để ý dung mạo Chúc Hi Ngữ tinh xảo , khí chất xuất chúng , cũng còn bận tâm đến gia thế và bối cảnh chồng trong lời đồn của cô, ông chỉ thực lòng kính phục sự lương thiện và khí độ của cô, ai cũng sẵn lòng bỏ ba ngàn tệ tiền từ thiện, chính bản Trình Vượng Đông cũng .
Đợi khi ông trở về khoa tìm hiểu kỹ về thành tựu của Chúc Hi Ngữ với tư cách là một nhà văn trẻ, sự xúc động và kính phục của ông càng thể diễn tả bằng lời.
Vừa Chúc Hi Ngữ chỉ quyên góp, mà còn hứa mỗi năm sẽ trích 10% tiền nhuận b.út tiếp tục quyên góp cho khoa nhi của họ, điều nghĩa là sẽ ngày càng nhiều trẻ em và cha thể thoát khỏi sự hạn chế của tiền bạc để giành sự sống từ lằn ranh sinh t.ử...
Trình Vượng Đông vui mừng khôn xiết, từ đó về , mỗi khi Chúc Hi Ngữ xuất bản một cuốn sách, ông đều sẽ mua một cuốn về sưu tầm, cho đến khi ông qua đời, đương nhiên đó đều là chuyện .
Sau một tuần viện, Chúc Hi Ngữ đón về nhà, phía đại học Hàn Hựu xin nghỉ giúp cô, đợi cô hồi phục hẳn thì vặn kịp kỳ thi cuối kỳ.
Chúc Hi Ngữ cân nhắc một chút, cảm thấy thể thành nên chọn bảo lưu.
Thêm một tuần nữa, Hàn Gia Hựu cũng trở về nhà trong sự mong đợi của cả gia đình, lúc xuất viện các chỉ đều bình thường, nhưng lẽ do quen với sự yên tĩnh, nhóc con bộc lộ tính cách khác biệt với trai ruột Hàn Gia Hằng của lúc đó.
Hàn Gia Hựu thích vận động cũng , thích nhất là yên giường chằm chằm một hướng thẫn thờ, hoạt động lớn nhất mỗi ngày chính là lúc trai học về bên nôi lải nhải ngừng thì tượng trưng hai tiếng.
Nghe thấy tiếng quen thuộc, Chúc Hi Ngữ liền đây là Hàn Gia Hằng lẻn phòng em trai , cô cũng quản, Hàn Gia Hằng là một đứa trẻ trách nhiệm.