Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 44
Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:15:25
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thằng bé đó chơi, hồi nhỏ cũng thích trốn trong núi mùa hè."
Anh đầu Chúc Hi Ngữ:
“Đã ngắm và bình minh trong núi Tây Lĩnh ?
Đẹp lắm."
Chúc Hi Ngữ lắc đầu:
“Chú và thím yêu cầu bọn em về nhà khi mặt trời lặn, Hàn Phong chính là áp giải bọn em về đấy."
Hàn Hựu sự thiết của cô với nhà qua lời :
“Vậy Hàn Doãn và Hàn Hưng chẳng thường xuyên hờn dỗi với Hàn Phong ?"
Chúc Hi Ngữ nhớ những ngày hè náo nhiệt đó, trong giọng đầy vẻ vui vẻ:
“ , Hàn Phong thường một tay xách một đứa về, Hàn Hưng thỉnh thoảng còn vác về nhà nữa."
Cô theo bản năng đầu, đối diện với một đôi mắt sâu như đầm nước, đầu tiên né tránh ánh mắt của Hàn Hựu.
Hàn Hựu chỉ kịp bắt trọn đôi mắt sáng ngời trong khoảnh khắc, chủ nhân của đôi mắt đầu , Hàn Hựu thấy hàng mi như cánh bướm của cô khẽ rung:
“Đến , lát nữa cứ đợi ở đây, sẽ ngay.
Có mang tiền ?"
Chúc Hi Ngữ lời tự nhiên của cho giật , nhớ đến việc Hàn Phong chẳng hề để ý mà đợi trả tiền, nhận phiếu và tiền chút đắn đo, nhận thức về Hàn Hựu thêm một dòng:
“Một trai vô cùng hào phóng.”
Cô thầm lẩm bẩm trong lòng, nhưng nếu hào phóng với ai cũng thì .
Còn cái gì, cô nghĩ kỹ.
————————————
Chúc Hi Ngữ vẫn đang chuyện điện thoại với dì Dương, liền thấy nữ nhân viên bưu điện đối diện nghiêng đầu cửa, Chúc Hi Ngữ cũng nghiêng theo, là Hàn Hựu.
Chúc Hi Ngữ thấy vội vàng kết thúc:
“Tết chắc cháu về ạ.
Bạn cháu đến đón , nữa nhé dì Dương.
Vâng, bye bye."
Chúc Hi Ngữ trả xong tiền điện thoại, vội vàng tới bên cạnh Hàn Hựu.
“Mọi việc xong xuôi hết ?"
Hàn Hựu chủ động hỏi, Chúc Hi Ngữ gật đầu.
“Hàn Phong chắc cũng sắp xong .
Là xe qua đó, là chúng cùng bộ qua?"
Chúc Hi Ngữ im lặng một chút, cô thấy quá nhiều chiêu trò tương tự, bảo Hàn Phong thẳng đường lớn đợi, từ đây ngã ba bộ ít nhất nửa tiếng, hóa Hàn Hựu cũng chẳng khác gì những đây.
Cô cố ý :
“ đạp xe, bộ."
Đến lượt Hàn Hựu im lặng, nắm chắc cô gái là thấu tâm tư nhỏ mọn của nên đáp trả, là thực sự dự định như .
Anh nhanh ch.óng liếc chiếc váy của Chúc Hi Ngữ, tiến lên lấy hành lý của thanh ngang và chiếc túi vải hoa tay lái xuống:
“Em xoay túi đeo chéo phía để đè váy xuống hãy đạp."
Chúc Hi Ngữ nhếch môi, cô hình như coi thường Hàn Hựu , cô hiệu cho Hàn Hựu để đồ chỗ cũ, tới chỗ ghế :
“Đi thôi."
Hàn Hựu nhanh nhẹn treo hành lý , chân dài sải bước, chống xe vững vàng, thậm chí co chân .
Chúc Hi Ngữ nghiêng lên xe, vẫn bám vị trí yên xe.
Hàn Hựu đạp xe còn vững hơn Hàn Phong, nhưng nhanh hơn, chân dài đạp một cái là thể lướt xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-44.html.]
Gió phác họa nên những đường nét c-ơ th-ể một cách chi tiết, mang một mùi hương thanh lãnh giống như giọng của đến ch.óp mũi Chúc Hi Ngữ.
Chúc Hi Ngữ tự nhiên đầu , chú ý những đóa hoa dại đang lùi bên lề đường.
Trên đường về Hàn Hựu chủ động mở lời nữa, Hàn Phong thì cứ ngừng đầu hai , vẻ mặt kinh ngạc nghi hoặc hoài nghi, trông càng thêm vẻ thật thà ngốc nghếch.
Chúc Hi Ngữ , giọng ánh nắng ấm áp của ngày thu thêm vài phần dịu dàng:
“Anh ba Hàn, cứ em hoài ?
Hay là em xuống để xe hai , em tự đạp nhé?"
Cô sớm nhận , Hàn Phong là fan cuồng của hai .
“A, , ... em...
Anh hai ..."
Mặt Hàn Phong lập tức đỏ bừng, còn tưởng quan sát kín đáo chứ.
“Đừng trêu nó nữa."
Hàn Hựu khẽ đầu, góc nghiêng khuôn mặt ánh sáng ngược càng thêm phần tinh tế:
“Nó sắp đạp xe xuống mương kìa."
Anh với Hàn Phong:
“Nếu em rơi thịt và rau, thím năm chắc chắn sẽ hầm em mang lên bàn ăn đấy.
Đạp cho t.ử tế , đừng phân tâm."
“Chỉ cho quan đốt lửa..."
Chúc Hi Ngữ nhỏ giọng lẩm bẩm, tiếng tan trong gió.
Hàn Hựu, nổi tiếng trong quân đội với thị lực và thính lực siêu cường, bắt trọn chính xác câu , khóe môi khẽ nhếch lên một chút.
Tối nay tìm cơ hội chuyện với ngũ thúc mới .
Chương 20 Sinh nhật
Quãng đường bình thường mất hai ba tiếng thì hôm nay chỉ mất đầy hai tiếng, sắp đến đầu thôn, Hàn Hựu hiệu cho Hàn Phong dừng xe:
“Hàn Phong, em chở đồng chí Chúc về , bây giờ đang đúng lúc việc."
Chúc Hi Ngữ ngoan ngoãn đổi sang ghế của Hàn Phong, đây là một sự sắp xếp chu đáo, nếu cô xe Hàn Hựu về thôn, sẽ đồn đại thành cái dạng gì.
Giống như Hàn Thanh Dương đưa Phương Nhiễm bệnh viện, trong thôn chỉ mất nửa ngày đồn đại om sòm, cuối cùng vẫn là của Hàn Thanh Dương - bà Điền Tự Trân nổi một trận lôi đình khi đang việc, viện thanh niên tri thức giải thích tiền căn hậu quả, mới miễn cưỡng dẹp xuống .
dù , đến tận bây giờ vẫn những ưa nhà họ Hàn lén lút mượn chuyện để công kích Hàn Minh Sơn.
Quả nhiên, dân làng nhận Hàn Hựu, gần như lập tức vây quanh, xôn xao trò chuyện với Hàn Hựu:
“ , về thăm nhà.
Hôm nay mới đến, em họ đón .
Gặp đồng chí Chúc ở tiệm bách hóa công xã.
Lần về thể ở lâu một chút, hơn hai mươi ngày..."
Chúc Hi Ngữ thấy dù xe Hàn Hựu, vẫn ít bà thím dùng ánh mắt hóng hớt tới lui hai bọn họ, liền từng chút một lùi ngoài đám đông.
“Đừng vây quanh nữa, để Hàn Hựu nhà về nhà nghỉ ngơi , nó về lâu, thiếu gì cơ hội."
Vương Nguyên Hương Hàn Hựu về liền vội vàng chạy đầu thôn, tay vẫn còn cầm con d.a.o băm rau lợn kịp đặt xuống.
Mọi tản vẫn ngừng mời Hàn Hựu đến nhà chơi, Hàn Hựu hề tỏ mất kiên nhẫn, thể là hỏi gì đáp nấy, chỉ điều nếu kỹ sẽ thấy những lời mời cơ bản nhận lời một ai.
“Thím năm."
Hàn Hựu đưa chiếc túi vải hoa lưng , vẫn hướng về phía Vương Nguyên Hương:
“Cháu về nhà một chuyến , tối nay qua tìm chú năm.
Chiều nay cần chuẩn cơm nước , cháu ở nhà ăn đại cái gì là ."
Vương Nguyên Hương lúc mới chú ý đến Chúc Hi Ngữ con trai lớn của che khuất, nhận túi đồ tay Hàn Hựu là chiếc túi Chúc Hi Ngữ thường dùng, vẻ mặt kinh ngạc thôi hai bọn họ.