Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 48
Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:15:29
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
————————————
Những ngày đó, Chúc Hi Ngữ kìm mà nảy sinh mong đợi, xem đàn ông cực kỳ ưu tú về mặt sẽ gì để thể hiện lòng chân thành của .
ngờ, chẳng khác gì đại đa những đàn ông đến cầu , Hàn Hựu chỉ đúng giờ đưa đón cô , cô hết những việc nặng nhọc trong viện thanh niên tri thức, mỗi ngày bữa cơm đều cùng cô và Hàn Doãn dạo loanh quanh trong thôn, tán gẫu thêm vài câu.
Thôn Thượng Hàn sôi sục vì hành vi cầu thèm che giấu của Hàn Hựu, Hàn Hựu là niềm tự hào của thôn bọn họ, trong bộ công xã, rộng là cả thành phố Hán Đài, đều là trai xuất sắc nhất.
Anh còn một khuôn mặt tuấn tú thua kém bất kỳ ai, nhà ai con gái mà chẳng trèo lên cái cây đại thụ ?
thái độ của Hàn Hựu luôn là sự từ chối thương lượng, thậm chí những lúc như thường lạnh lùng đến đáng sợ, tổn thương trái tim của bao nhiêu thiếu nữ.
bây giờ thì ?
Hàn Hựu gặp Chúc thanh niên tri thức, tiên nhân cung trăng cũng trở thành một thanh niên bình thường, phổ biến nhất trong thôn.
Chúc Hi Ngữ cảm thấy trong lòng trống rỗng, càng tiếp xúc kiểu cô càng hiểu , cái cô là những thứ , cô là cái loại xung động nguyên thủy khiến m-áu cũng sôi lên như ở gốc dâu tằm ngày hôm đó.
Thứ thể khiến tim cô đ-ập mạnh là một Hàn Hựu ôn hòa , mà là một Hàn Hựu mạnh mẽ áp sát.
Thế là thái độ của cô khó tránh khỏi chút hờ hững, rơi mắt khác thì giống như Hàn Hựu đơn phương nồng nhiệt.
Người trong thôn tắc lưỡi, nhanh ch.óng truyền tai chuyện giật gân mới mẻ khắp cả công xã.
Nghe nhiều thanh niên khi chuyện đều giống như lốp xe đạp tuột van, xì hết cả .
Là những cùng lứa, Hàn Hựu giống như Tây Lĩnh đè nặng đầu đám nhóc suốt bao nhiêu năm, bọn họ thậm chí còn nảy sinh tâm tư so sánh.
Ai tự lượng sức thách thức dãy Tây Lĩnh cao ngang trời chứ?
Hàn Hựu thu hết những vẻ thôi của Chúc Hi Ngữ những ngày qua mắt, cuối cùng nỡ để cô vui, một tối nọ khi đưa Chúc Hi Ngữ về viện thanh niên tri thức, ám chỉ:
“Đợi đến thứ Sáu em tan học nhé."
Chúc Hi Ngữ gần như là đếm từng ngày để mong đến thứ Sáu.
Sáng sớm, Chúc Hi Ngữ thấy Hàn Hựu ở cổng viện, hiếm khi chủ động sáp gần:
“Hôm nay định gì thế?"
Hàn Hựu khuôn mặt càng thêm xinh ánh bình minh của cô, nhịn khẽ chạm đuôi mắt Chúc Hi Ngữ, nơi đây những ngôi sáng nhất mà từng thấy.
Chúc Hi Ngữ mím môi, vành tai đỏ hồng, sự dịu dàng chu đáo của Hàn Hựu những ngày qua, cô là cảm nhận .
“Tan học Hàn Doãn sẽ đến đón em, hai đứa đến nhà Tố Nhã chơi."
Hàn Hựu thấy bờ môi đào bĩu một cách vô thức của Chúc Hi Ngữ, l-iếm l-iếm răng hàm của , cúi đầu ghé sát Chúc Hi Ngữ:
“Từng xem trộm cấm thư ?
Biết lãng mạn (romantic) là gì ?
Đừng vui, bất ngờ đấy."
Sự chú ý của Chúc Hi Ngữ đều mùi quýt chua chua ngọt ngọt vây quanh ch.óp mũi dẫn mất, mãi đến khi tới cổng trường mới nhận thức Hàn Hựu cái gì.
Vì lý do của Nhậm Nhiễm, cô tự nhiên là , nhưng cô giả vờ trấn định:
“Không đang gì hết, trong đây."
Hàn Hựu từ lấy một quả quýt tròn trịa, vàng óng, nhanh ch.óng chạm vành tai Chúc Hi Ngữ:
“Chỗ cho , em đang dối."
Chúc Hi Ngữ giật lấy quả quýt, nhận nguồn gốc của mùi quýt ngửi thấy, vành tai nóng ran.
Cô thẳng, tà váy d.a.o động tạo nên một đường cong cực kỳ mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-48.html.]
Mãi đến khi văn phòng, tiếng trầm thấp của Hàn Hựu dường như vẫn vẩn vơ bên tai Chúc Hi Ngữ.
Cô nhịn vỗ nhẹ tai một cái, thầy Trương dạy Toán thấy rõ mười mươi, đối phương thiện ý trêu chọc:
“Ai chọc giận tiểu Chúc lão sư của chúng thế ?
Nhìn cái tai đỏ kìa."
————————————
Chiều tối, Chúc Hi Ngữ xe Hàn Doãn khỏi thôn, rẽ qua đoạn đường thấy lối thôn nữa, liền thấy Hàn Hựu và Hàn Thanh Dương đang đợi ở đó.
Hàn Doãn thấy hai họ liền lập tức tranh công:
“Anh hai, lì xì cho em và Thanh Dương một cái thật lớn đấy."
Hàn Hựu liếc Chúc Hi Ngữ một cái, vẫy vẫy tay bảo cô qua đây:
“Nếu lúc đó vẫn còn thể chủ, nhất định sẽ bao."
Chúc Hi Ngữ những tiếng quái dị của Hàn Doãn và Hàn Thanh Dương lên ghế của Hàn Hựu, chọc chọc sườn eo của :
“Đi thế?"
Cơ bắp đầu ngón tay trong nháy mắt trở nên cứng đơ, Chúc Hi Ngữ ý thu tay.
Giọng của Hàn Hựu chút khản đặc:
“Bán em đấy, sợ ?"
Chúc Hi Ngữ lười để ý đến , cùng Hàn Doãn xe Hàn Thanh Dương trò chuyện câu câu mất.
Khoảng nửa tiếng , Hàn Hựu dừng xe:
“Chỉ thể đạp đến đây thôi."
Anh và Hàn Thanh Dương thuần thục giấu xe đạp bụi cây rậm rạp, Hàn Thanh Dương ý dẫn Hàn Doãn lên núi .
Hàn Hựu lúc mới tiết lộ câu đố:
“Dẫn em ngắm và bình minh ở Tây Lĩnh."
Chúc Hi Ngữ lập tức đuổi theo hai phía :
“Vậy chúng mau thôi!"
Bốn đồng hành leo núi gần hai tiếng đồng hồ, Chúc Hi Ngữ và Hàn Doãn nghỉ, còn kéo một tay, nên thấy quá mệt.
Mặt trời dần lặn xuống phía Tây, Chúc Hi Ngữ ngắm bầu trời màu tím nhạt những cành cây phân cắt, tâm trạng thể kìm nén mà ngày càng lên, đây là đầu tiên cô leo một ngọn núi thực sự, còn là Tây Lĩnh nổi tiếng hùng vĩ bao la, dù chỉ là ngọn núi gần rìa nhất.
Hàn Hựu quan sát đôi mắt sắp trào dâng niềm vui của Chúc Hi Ngữ, trong lòng nảy sinh một thôi thúc mới.
Anh quan sát xung quanh một lượt, đột nhiên nắm lấy cánh tay Chúc Hi Ngữ, khi cô kịp kêu lên liền chỉ một con đường mòn nhỏ khác ẩn hiện giữa đám cây cối, thấp giọng:
“Có cắt đuôi bọn họ, chúng cùng đường ?"
Chính là ánh mắt , chính là cái cảm giác đang sôi sục , Chúc Hi Ngữ hầu như chút do dự:
“Muốn!"
Hàn Hựu bế thốc Chúc Hi Ngữ lên, đặt cô lên lưng, chỉ trong vài bước biến mất trong lùm cây.
Chúc Hi Ngữ thấy tiếng Hàn Doãn gọi bọn họ, thấy tiếng Hàn Thanh Dương an ủi Hàn Doãn, thấy tiếng thở dốc ngày càng rõ rệt của Hàn Hựu trong khu rừng yên tĩnh, thấy nhịp tim dồn dập từng tiếng một của chính , chỉ cảm thấy một luồng cảm xúc rõ lời đang đ-âm sầm lung tung trong l.ồ.ng ng-ực.
Cô nhổm dậy, c.ắ.n một cái thật mạnh lên vai Hàn Hựu.
Chúc Hi Ngữ cảm nhận Hàn Hựu dừng , thở ngày càng nặng nề, nhưng cô buông miệng, còn khẽ đ-á chân Hàn Hựu một cái, Hàn Hựu liền tiếp tục nhanh ch.óng di chuyển về phía .