Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 49

Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:15:30
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cảm nhận vị rỉ sắt thoang thoảng trong miệng, Chúc Hi Ngữ dường như đang gào thét sự sảng khoái.

 

Cô buông miệng áp mặt lưng Hàn Hựu, hai ai cũng gì.”

 

Bước chân của Hàn Hựu ngày càng nhanh, cảm nhận trọng lượng mềm mại lưng, chỉ cảm thấy bản dường như trở những ngày trong núi lúc nhỏ.

 

Anh lúc đó một mực vượt qua ngọn núi cao mắt, giống như bây giờ , trong một luồng sức mạnh đ-âm sầm lung tung.

 

Đây là cảm xúc mà từng kể từ khi nhận vượt núi dựa đường xá, dựa hầm xuyên núi.

 

Từ một lính trở thành một sĩ quan, ngày càng điềm tĩnh, lý trí, trong lục quân ai cũng công nhận cảm xúc của Hàn phó đoàn trưởng định y như s-úng của .

 

Hàn Hựu , giây phút , một Hàn Hựu đang cố chấp chạy hồng hộc trong Tây Lĩnh bất chấp tất cả mới là con nguyên thủy nhất, chân thực nhất của .

 

Anh cũng cảm thấy cái c.ắ.n đó của Chúc Hi Ngữ thật thỏa thuê, thậm chí còn nỡ để cô buông .

 

Khi cảm nhận Chúc Hi Ngữ dán mặt lưng , trái tim cũng mềm nhũn theo, mặc sức tưởng tượng, phác họa tư thái, biểu cảm của cô lúc trong đầu.

 

Dựa Hàn Hựu, Chúc Hi Ngữ nhanh lên đến đỉnh núi.

 

Trời tối hẳn, Chúc Hi Ngữ chỉ cảm thấy những vì và vầng trăng vốn cho là xa xôi lúc trở nên như trong tầm tay, cô giống như đang ở nơi cao nhất, xuống thứ.

 

Cô quả thực đang đỉnh Tây Lĩnh, một dãy núi khổng lồ trầm mặc và hùng vĩ.

 

Hàn Hựu Chúc Hi Ngữ ánh trăng hệt như sắp cưỡi trăng mà , tình cảm nồng nàn vốn sắp trào dâng theo lời của tuôn :

 

“Hi Ngữ, sẽ là dãy Tây Lĩnh chắn ngang mặt em.

 

Mà sẽ là Tây Lĩnh lúc lúc đây, chân em, là dãy Tây Lĩnh của riêng em."

 

Chúc Hi Ngữ đối diện với , sự hưng phấn bao trùm lấy cô vô thức tan biến, trái tim vốn luôn treo lơ lửng kể từ khi cha lượt qua đời của cô bao giờ yên bình như lúc .

 

Sự yên bình , là do dãy Tây Lĩnh chân mang cho cô, và càng là do đàn ông mạnh mẽ mà dịu dàng như Tây Lĩnh mặt mang cho cô.

 

Một bầu khí khó bằng lời dần bao trùm lấy mảnh trời , bao trùm lấy đôi nam nữ trẻ tuổi từ lúc nào tựa sát bầu trời .

 

Chương 22 Nguy cơ

 

Sáng sớm hôm , Chúc Hi Ngữ và Hàn Doãn đều hai em nhà họ Hàn cõng xuống núi.

 

Bốn đêm qua hội quân, Hàn Hựu chỉ bảo quá lâu núi nên nhớ nhầm đường.

 

Hàn Doãn dễ lừa, nhanh ch.óng tụm với Chúc Hi Ngữ đợi bình minh, chỉ Hàn Thanh Dương là cứ ngừng nháy mắt hiệu với Hàn Hựu, hai lớn lên trong Tây Lĩnh khác gì mấy, thể nhớ nhầm đường .

 

Suy đoán của xác định khi thấy Hàn Hựu xuống còn Chúc Hi Ngữ trong cơn mơ màng tự nhiên leo lên lưng Hàn Hựu, thím năm đúng thật, nhà họ Hàn bọn họ sắp hỷ sự .

 

Chỉ điều năm nay hai dùng hết phép thăm , chẳng lẽ đợi đến năm mới nhận lì xì lớn của hai ?

 

“Hi Ngữ, dậy , sắp đến chân núi ."

 

Chúc Hi Ngữ giật dậy, quên mất vẫn còn ở lưng Hàn Hựu, lưng trống rỗng vội vàng áp trở .

 

Hàn Hựu động tác của cô cho rên hừ một tiếng, Hàn Thanh Dương ném cho hai một cái đầy thấu hiểu và đồng cảm, đây đang là sáng sớm đấy nhé.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-49.html.]

 

Quả nhiên lúc , Hàn Doãn tràn đầy tinh thần cưỡi lên xe, Chúc Hi Ngữ vẫn còn uể oải cúi đầu, khiến Hàn Hựu mà chỉ ôm cô lòng để cô ngủ tiếp.

 

“Anh hai, đừng nữa, em sợ lát nữa hai đứa lao xuống mương đấy."

 

Giọng cố ý vẻ sợ hãi của Hàn Thanh Dương gọi Hàn Hựu tỉnh , cố ý đạp qua một cái hố nhỏ, Hàn Thanh Dương chút phòng xóc nảy một cái rõ đau, suýt chút nữa biến thành đứa con gái thứ sáu của nhà họ Hàn.

 

Hàn Thanh Dương oán niệm:

 

“Anh hai, sự trả thù của vẫn luôn kịp thời như ...

 

Bảo năm nay thể toại nguyện."

 

Hàn Hựu Hàn Thanh Dương đang ám chỉ thời gian còn của còn nhiều, nhắc nhở tìm cách mang Hi Ngữ về đơn vị ngay trong đợt nghỉ phép năm nay.

 

Đêm qua quả thực thiết với Hi Ngữ thêm một chút, đây lẽ cũng là nguồn cơn của câu của Hàn Thanh Dương, nhưng Hàn Hựu điều còn cách xa lời hứa ngày hôm đó của nhiều.

 

Hi Ngữ vẫn đầy hai mươi mốt tuổi, cô đủ thời gian để tiếp tục xem xét lòng chân thành của .

 

Cứ nghĩ đến việc khi đơn vị , sớm nhất cũng đợi đến vụ gieo mầm mùa xuân năm mới xin phép thăm , Hàn Hựu sớm ý thức những ngày tháng sắp tới của chắc chắn sẽ dễ dàng .

 

Anh nỗi vương vấn trong lòng, lẽ sẽ giống như những lính trong trung đoàn tư cách mang theo nhà , suốt ngày lẩm bẩm về vợ .

 

Không đúng, thậm chí còn danh phận.

 

Hàn Hựu càng nghĩ càng thấy chua xót, cố ý cán qua một hố bùn, hài lòng thấy tiếng kêu đau của Hàn Thanh Dương.

 

Đợi đến đoạn đường rẽ, Hàn Hựu Chúc Hi Ngữ đang gục lưng Hàn Doãn mơ mơ màng màng, với em gái :

 

“Em gái, em đưa Hi Ngữ về viện thanh niên tri thức hãy về nhà.

 

Anh và Thanh Dương công xã chơi, một lát nữa theo cách mới về ."

 

Anh hiệu cho Hàn Doãn đạp chậm thôi:

 

“Cô ngủ , em chú ý phía ."

 

Hàn Doãn cạn lời luôn, đầu tiên cô bé cảm thấy hai lải nhải như bà già:

 

“Em và Hi Ngữ quen nửa năm đấy, cần ."

 

Hàn Hựu dừng ở góc rẽ, theo em gái chở thương rời , khẽ thở dài một tiếng, cứ như ăn trộm .

 

————————————

 

Đợi đến khi Hàn Hựu tính toán thời gian trở thôn Thượng Hàn, liền thấy thím năm Vương Nguyên Hương vẻ mặt lo lắng ngóng ở đầu thôn:

 

“Hàn Hựu, cháu thế, bây giờ mới về?"

 

Bà dứt khoát kéo Hàn Hựu thẳng về phía viện thanh niên tri thức:

 

“Vừa nãy một phụ nữ của con bé Chúc đến, dắt theo một thanh niên g-ầy gò, đến đầu thôn mở miệng là đưa hôn phu của Chúc Hi Ngữ đến đón con bé về Bắc Thành.

 

Bây giờ đại nửa cái thôn đều đang ở viện thanh niên tri thức xem náo nhiệt, ngũ thúc cháu cũng ở đó, thím chuyên môn tìm cháu đấy."

 

Loading...