Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 69
Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:15:51
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đây là lão Vương, tiểu đoàn trưởng của năm đó."
Hàn Hựu giới thiệu, Chúc Hi Ngữ mỉm với ông, giọng ngoan ngoãn, “Tiểu đoàn trưởng Vương."
Tiểu đoàn trưởng Vương vỗ vai Hàn Hựu, trêu chọc, “Cậu nhóc phúc khí thật đấy."
Lại đáp lời Chúc Hi Ngữ, “Em dâu, nếu lão Hàn bắt nạt em, cứ đến ủy ban huyện tìm , trút giận cho em, ha ha!"
“Hàn đoàn mà nỡ chứ?
Hôm nay mới mở mang tầm mắt, từng thấy một Hàn Hựu dịu dàng chu đáo như thế bao giờ."
Tôn Hổ chen lên phía , húc húc vai Hàn Hựu, ngoài dự đoán liền ăn một cước.
Anh né , “Chào chị dâu, là Tôn Hổ.
Thuộc hạ của Hàn đoàn, cùng về nghỉ phép."
Chúc Hi Ngữ gật đầu chào hỏi, đó Hàn Hựu lượt giới thiệu những còn , trong đó hoặc là đồng đội cũ của Hàn Hựu, hoặc là Hàn Hựu quen ở quân khu tỉnh Nam , chỉ Tôn Hổ là đồng đội hiện ngũ theo Hàn Hựu ở tỉnh Xuyên.
Sau một hồi náo nhiệt, mới tản , Vương Nguyên Hương chuẩn cho mỗi một túi đặc sản của thôn Thượng Hàn, những khác đến giúp đỡ cũng .
Chúc Hi Ngữ và Hàn Hựu hai ở cổng sân, lượt cảm ơn tiễn rời .
Sau một hồi loay hoay, trong sân mới yên tĩnh trở .
Hàn Hựu dẫn Chúc Hi Ngữ bếp, nơi đây đang giữ ấm bữa tối cho cô.
————————————
Sau khi dùng xong bữa tối, hai tắm rửa chải chuốt một lượt, Hàn Hựu ngoài đổ nước, phòng liền sang bên cửa sổ, kéo rèm .
Chúc Hi Ngữ động tác của , tai nóng bừng lên.
Hàn Hựu khi kéo rèm , động tác chậm , mặt cô, rủ mắt chăm chú Chúc Hi Ngữ bắt đầu cởi cúc áo từ cúc phong kỷ, động tác chậm chạp, nhưng khiến nhịp tim Chúc Hi Ngữ đ-ập càng lúc càng nhanh.
Chúc Hi Ngữ l-iếm môi, cúi đầu định tránh , đưa tay giữ c.h.ặ.t cằm.
Anh cởi đến chiếc cúc thứ hai, Chúc Hi Ngữ thể lờ mờ thấy xương quai xanh rõ nét của .
Hàn Hựu dừng , tự xuống mép giường, bế Chúc Hi Ngữ lòng , còn là nghiêng nữa.
Hàn Hựu phủ lên sự mềm mại hồng hào , một tay nắm lấy gáy Chúc Hi Ngữ để giúp cô giữ vững hình, bàn tay leo lên chiếc cúc bấm nơi cổ áo cô.
Cảm nhận sự mát lạnh trong khí, Chúc Hi Ngữ thở hổn hển vùng khỏi Hàn Hựu, “Phải tắt đèn..."
Hàn Hựu kiêng dè gì tuần tiễu lãnh địa từ hôm nay thuộc về , nắm lấy vòng eo mảnh khảnh của cô, cố gắng đưa nhiều sự kiên nhẫn hơn để cô chuẩn đầy đủ, “Không tắt ?"
Chúc Hi Ngữ lúc còn tâm trí để ý đến chuyện tắt đèn nữa, tất cả tâm trí cô đều cướp , cảm nhận trực quan sự thô ráp của chất liệu vải quần áo bên .
Cô nhịn cúi đầu c.ắ.n lên vai Hàn Hựu, giọng và c-ơ th-ể đều run rẩy, “Anh thả em xuống , em nữa."
Cô gái ngây thơ tội nghiệp, còn tưởng như là thể thoát một kiếp.
Hàn Hựu bật , đặt cô phẳng giường, còn thì quỳ ở hai bên.
“Tách——" Cúc bấm vang lên, rõ ràng Hàn Hựu thỏa mãn yêu cầu của cô, nhưng Chúc Hi Ngữ càng căng thẳng hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-69.html.]
Chúc Hi Ngữ thấy tiếng ma sát của vải vóc, tiếng động cố ý, Chúc Hi Ngữ cố gắng phân biệt, quần áo sũng nước khi dầm mưa và da thịt tách rời , hình như cũng sẽ phát tiếng động như thế , mưa?
Hàn Hựu dầm mưa ?
Không đúng, đó là...
Mặt Chúc Hi Ngữ nóng bừng lên.
Hàn Hựu luôn quan sát biểu cảm của cô, thấy cô hổ nhắm mắt , hài lòng mỉm .
Anh cúi ghé sát tai Chúc Hi Ngữ, trầm giọng hỏi, “Hi Ngữ đang nghĩ gì ?"
Lời của Hàn Hựu truyền rõ tai Chúc Hi Ngữ, cô sớm mất khả năng suy nghĩ, hóa xuống là thể dễ chịu hơn.
Nước mắt từ đuôi mắt nhắm c.h.ặ.t lăn dài, Hàn Hựu hôn lên, “Mở mắt , ."
Anh dùng động tác thúc giục, Chúc Hi Ngữ ép mở mắt , lệ nhòa mờ ảo, giây phút rõ Hàn Hựu, nỗi đau và tiếng thở dài của Hàn Hựu cùng lúc truyền tới...
Chương 31 Quen thuộc
Mặc dù chuẩn đầy đủ, Hàn Hựu vẫn đ-ánh trận ngắn nhất trong cuộc đời .
Khi nhận điều gì đó, vội vàng lùi , nơi thắt lưng Chúc Hi Ngữ truyền đến một trận ấm nóng ẩm ướt.
Cô cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, trong lòng thầm nhủ, may mà...
Chưa đợi cô nghĩ xong, Hàn Hựu tiến gần, hôn lên mắt cô, giọng trầm khàn, “Em ở đây một , yên tâm."
Anh ám chỉ chạm chạm bụng Chúc Hi Ngữ, Chúc Hi Ngữ nhận điều gì đó, cả như bốc cháy, “Phải lau ."
Hàn Hựu thấy cô còn sức lực vùng vẫy, cảm thấy thực sự thất trách.
Anh đưa tay chộp lấy cổ tay Chúc Hi Ngữ, chạm món quà đính hôn của , chậm rãi áp sát lên , thong thả tháo đồng hồ đeo tay xuống, nắm c.h.ặ.t hai đoạn cổ tay mảnh khảnh trong lòng bàn tay, giữ cố định.
Cúi đầu hôn lên đuôi mắt đỏ như chứa đựng hoàng hôn, nuốt lấy những giọt lệ trong vắt đang rơi xuống, Hàn Hựu thuận theo sự ẩm ướt xuống, chạm chạm bờ môi hồng hào đang c.ắ.n c.h.ặ.t, dùng sức, “Không nhịn."
Thấy Chúc Hi Ngữ ý định buông , bàn tay Hàn Hựu thuận theo đường cong tuyệt mỹ của cô trượt xuống, nắm lấy bắp chân mịn màng ẩm mượt của Chúc Hi Ngữ, nhấc lên, một nữa lún sâu xuống, “Không ngoan.
Còn nhịn ?"
Giọng uyển chuyển cuối cùng cũng thoát khỏi cổ họng, đứt quãng nhưng dường như dẫm theo một nhịp điệu nào đó.
Mặt trong bắp chân của Chúc Hi Ngữ chạm một nơi ngứa ngáy, ngắn và cứng, một cảm giác khác với mái tóc mềm mại của cô.
Cô tránh nhưng còn sức, mang theo tiếng , “Đừng, đừng như ."
Hàn Hựu vẫn lời cô, giữ c.h.ặ.t đoạn đường cong tuyệt mỹ ngừng kéo về phía lòng , chỉ đầu hôn lên bắp chân đầy nước , “Đợi chút."
Chúc Hi Ngữ , trong cơn mê man cô hình như thấy bầu trời đêm đó ở Tây Lĩnh.
Hàn Hựu cũng thở dốc theo cô, trong tiếng lẩm bẩm “ lâu thế" của cô, khẽ nhanh nhẹn đổi hướng cho cô, đặt cô trở chiếc giường mềm mại.
Chúc Hi Ngữ vùi mặt chiếc gối cũng mềm mại kém, nuốt xuống tiếng hét phát vì động tác của Hàn Hựu, thấy câu trả lời của , “Lần mới là ngoài ý , Hi Ngữ."
Hàn Hựu chằm chằm đoạn gáy trắng ngần, lay động phía , cuối cùng cũng tìm thấy khoảnh khắc nhất của nó, tư thế nở rộ khiến say đắm.
Hàn Hựu đưa tay ấn lấy đoạn mảnh khảnh , đêm còn dài lắm.