Nhật Ký Trọng Sinh Của Đích Nữ - Chương 1157: Chia Sẻ

Cập nhật lúc: 2026-03-01 00:06:27
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tà dương như m.á.u, ráng chiều đầy trời. Đám mây lửa bao phủ chân trời phía tây, tựa như một bức tranh thủy mặc rực rỡ sắc màu.

 

Hoắc Trường Thanh đang luyện quyền trong sân, ánh chiều tà rơi ông, giống như khoác lên một bộ kim giáp y.

 

Đánh xong một bài quyền, trán Hoắc Trường Thanh đầy mồ hôi, quần áo cũng ướt đẫm. Nhìn Hứa Võ, Hoắc Trường Thanh hỏi: "Có chuyện gì?" Vừa , về phía phòng.

 

Hứa Võ : "Vương gia thư gửi cho Nghĩa phụ."

 

Vào phòng, Hoắc Trường Thanh lau khô tay mới nhận thư. Xem xong, sắc mặt Hoắc Trường Thanh chút phức tạp.

 

Hứa Võ vội hỏi: "Nghĩa phụ, ?" Vương gia chắc sẽ chuyện gì khó giải quyết với Nghĩa phụ.

 

Hoắc Trường Thanh đặt thư lên cái bàn bên cạnh, : "Vân Kình để ngoài cho rằng Hắc Quả Phụ là con gái ." Hắc Quả Phụ là do ông cứu, cũng là do ông một tay bồi dưỡng nên. biệt danh Hắc Quả Phụ , là do nàng tự đặt, còn nguyên nhân thì ai .

 

Hứa Võ a một tiếng, vẻ mặt hiểu : "Vương gia vì như ?" Đang yên đang lành, bảo Nghĩa phụ nhận Hắc Quả Phụ con gái gì.

 

Hoắc Trường Thanh già thành tinh, thể ý đồ của Vân Kình: "Ngươi cũng nên , đó Hàn Ngọc Hi hạ lệnh cho phép một hạt lương thực nào chảy ngoài, nếu g.i.ế.c tha. Bây giờ nó dùng hai trăm vạn thạch lương thực chuộc , nếu một lý do đầy đủ uy tín của Hàn thị sẽ tổn hại lớn. nếu chuộc là con gái , thì chuyện liên quan đến Hàn thị nữa." Nói xong, Hoắc Trường Thanh nhịn lên: "Vì Hàn thị, Vân Kình cũng thật là tốn bao tâm tư."

 

Hứa Võ yếu ớt biện giải cho Vân Kình: "Nghĩa phụ, Vương gia cũng là vì đại cục. Dù Vương phi uy tín tổn hại, bất lợi cho sự định của đại cục."

 

Hoắc Trường Thanh đầu Hứa Võ, hỏi: "Ý của ngươi cũng là nhận đứa con gái ?"

 

Hứa Võ cũng rối rắm: "Nghĩa phụ, là thương lượng với Vương phi một chút, chúng tìm một cách vẹn cả đôi đường."

 

Hoắc Trường Thanh lắc đầu : "Trên đời cách nào vẹn cả đôi đường. Nếu , Vân Kình cũng sẽ đ.á.n.h chủ ý lên đầu ."

 

Ngừng một chút, Hoắc Trường Thanh bất đắc dĩ : "Thôi, coi như là vì A Hạo và Táo Táo !"

 

Ngọc Hi đang ở trong phòng phê duyệt tấu chương, hộ vệ Hoắc Trường Thanh cầu kiến bên ngoài, vội dậy cửa đón .

 

Vào thư phòng, Hoắc Trường Thanh : "Diễn trò cho trót, đích đón Hắc Quả Phụ về."

 

Ngọc Hi chút hiểu: "Cái gì gọi là diễn trò cho trót? Diễn trò gì?" Vân Kình vì nhận câu trả lời của Hoắc Trường Thanh, nên chuyện với Ngọc Hi.

 

Đều vợ quên , tuy ông Vân Kình, nhưng cũng là ông tay nắm tay dạy dỗ Vân Kình thành tài. Bây giờ vì Hàn Ngọc Hi, Vân Kình liền đến hố ông, trong lòng Hoắc Trường Thanh thật dễ chịu: "Vân Kình bỏ hai trăm vạn thạch lương thực chuộc Hắc Quả Phụ, ngoài nguyên nhân sẽ tổn hại đến uy tín của con, cho nên nó liền đưa một chủ ý tồi, với bên ngoài Hắc Quả Phụ là con gái . Như , chuyện liên quan đến con."

 

Ngọc Hi mở to mắt, thấy Hoắc Trường Thanh giống đang đùa, chút bất đắc dĩ : "Hoắc thúc, chuyện con . Nếu , con nhất định sẽ ngăn cản ." Đối với tai họa ngầm xuất hiện khi xuất lương thực chuộc trong lòng Ngọc Hi rõ, cho nên nàng cũng chuẩn sẵn sàng.

 

Nghe lời trong lòng Hoắc Trường Thanh thoải mái hơn một chút, : "Vân Kình tuy lòng bảo vệ con, nhưng cách quả thực thể miễn trừ hậu họa."

 

Thấy Ngọc Hi định mở miệng, Hoắc Trường Thanh phất tay : "Ngày mai sẽ lên đường đến Ứng Châu đón ." Đã với bên ngoài là con gái ông, tự nhiên là đích đón .

 

Đầu óc Ngọc Hi xoay chuyển thật nhanh, Hoắc Trường Thanh mặt đối với nàng lợi hại. Hơn nữa Hoắc Trường Thanh quen thuộc Hắc Quả Phụ nhất, ông cũng sợ Yến Vô Song đưa hàng giả. Cân nhắc lợi hại, Ngọc Hi : "Hành trình Ứng Châu của Hoắc thúc giữ bí mật, thể để . Nếu , con lo lắng Yến Vô Song sẽ đằng chân lân đằng đầu." Yến Vô Song nếu tin, chắc chắn sẽ đưa điều kiện.

 

Hoắc Trường Thanh từ chối, : "Vậy cải trang Ứng Châu." Đã lâu ngoài, Ứng Châu coi như giải sầu.

 

Ngọc Hi vẻ mặt hổ : "Hoắc thúc tuổi tác lớn như đáng lẽ an hưởng tuổi già, bây giờ còn để lao lực, là của con và Vân Kình."

 

Hoắc Trường Thanh Ngọc Hi : "Chỉ cần vợ chồng các con thể luôn hòa thuận êm ấm, vất vả chút cũng vui lòng." Thời gian hai vợ chồng mâu thuẫn, khiến ông một bó tuổi còn lo lắng theo.

 

Ngọc Hi đỏ mặt, : "Sau sẽ thế nữa."

 

Hoắc Trường Thanh ừ một tiếng : "Cái tin." Cứ Vân Kình bây giờ vì Hàn thị mà ngay cả ông cũng hố, là hai vợ chồng sẽ mâu thuẫn nữa.

 

Ngọc Hi nhanh khôi phục thần sắc, : "Hoắc thúc, nhận nuôi một đứa bé để kế thừa hương hỏa Hoắc gia ?" Đối với thế của Hoắc Trường Thanh, Ngọc Hi ngay cả Vân Kình cũng rõ lắm.

 

Hoắc Trường Thanh xua tay : "Không cần." Người c.h.ế.t như đèn tắt, đối với chuyện truyền thừa hương hỏa Hoắc Trường Thanh coi trọng.

 

Cũng là cảm kích Hoắc Trường Thanh mặt, nếu Ngọc Hi sẽ quản chuyện bao đồng . Thấy Hoắc Trường Thanh từ chối, Ngọc Hi cũng gì thêm nữa.

 

Khi dùng bữa tối, Liễu Nhi bộ dạng vui vẻ đó của Ngọc Hi, nhịn hỏi: "Nương, cha đ.á.n.h thắng trận lớn ?" Nếu , nương nàng vui vẻ như .

 

Ngọc Hi lắc đầu : "Không ." Mấy ngày , phía Quảng Tây đ.á.n.h thua một trận. Còn Vân Nam, vì Vân Kình mới đến lâu, khai chiến cũng qua ít ngày nữa.

 

Duệ ca nhi suy đoán của : "Vậy là Đại tỷ thăng quan ?"

 

Ngọc Hi vẫn lắc đầu : "Không ." Ngọc Hi thư cho Đỗ Tranh bảo đè Táo Táo , đừng để con bé thăng quá nhanh. Bây giờ thả nó ngoài chủ yếu là rèn luyện, lập quân công thăng quan những cái nhiều cơ hội.

 

Hạo ca nhi vội : "Nương, là chuyện gì? Nói để chúng con cũng vui vẻ theo."

 

Ngọc Hi lắc đầu : "Không thể ." Cũng là chuyện tiện với trẻ con, chẳng lẽ Vân Kình vì bảo vệ nàng mà kéo Hoắc Trường Thanh xuống nước.

 

Hữu ca nhi lập tức hiểu : "Nương, đây sẽ là bí mật của nương và cha chứ?" Dù bí mật giữa cha và nương ít, thiếu một chuyện .

 

Ngọc Hi tươi rạng rỡ : "Lần đúng . Đây là bí mật của và cha các con, thể cho các con ." Nói xong lời , về phía năm : "Ăn cơm thôi."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-trong-sinh-cua-dich-nu/chuong-1157-chia-se.html.]

Bộ dạng mày mắt mở của Ngọc Hi, năm chị em, ngay cả Toàn ma ma cũng chút tò mò: "Vương phi, rốt cuộc là chuyện vui gì?" Đi theo bên cạnh Ngọc Hi bao nhiêu năm nay, bà vẫn là đầu tiên thấy Ngọc Hi vui vẻ như .

 

Đối với Toàn ma ma thì gì giấu giếm, Ngọc Hi kể chuyện Vân Kình . Nói xong, Ngọc Hi : "Hòa Thụy thật sự ngoài dự liệu của ." Tuy nàng sợ dị nghị, nhưng sự bảo vệ của Vân Kình khiến Ngọc Hi cảm thấy ngọt ngào.

 

Toàn ma ma lời chút cảm khái: "Vương gia cuối cùng cũng nghĩ cho , chủ động chia sẻ với , quả thực là đáng mừng." Điều chứng tỏ Vân Kình thật sự đặt Ngọc Hi trong lòng.

 

Ngọc Hi : "Tuy đến muộn một chút, nhưng cuối cùng vẫn đợi ."

 

Để tránh tai mắt khác, Hoắc Trường Thanh xuất phát tối hôm , với bên ngoài là trang t.ử tránh nóng.

 

Hứa Võ tiễn Hoắc Trường Thanh xong liền về nhà , rửa mặt xong tiên thăm Hứa Thừa Trạch một chút, đó mới về chủ viện, chọc cho con trai út Thừa Hoằng mới chịu thôi.

 

Lăng thị buồn tức giận, dỗ dành con xong mới Hứa Võ: "Chàng cha cũng thật là, mỗi về đều chọc Hoằng nhi ."

 

Hứa Võ bảo v.ú nuôi bế đứa bé xuống, đó với Lăng thị một chuyện: "Vương phi sang năm chọn thư đồng cho Nhị thiếu gia bọn họ, hỏi để Thừa Trạch theo vị thiếu gia nào." Chuyện chọn thư đồng cho ba em Duệ ca nhi, chỉ ít mấy . Cũng vì , Hứa Võ mới đến bây giờ chuyện với Lăng thị.

 

Liên quan đến tiền đồ của con trai, Lăng thị thể quan tâm: "Lão gia, để Trạch nhi theo ai?" Đi theo Thế t.ử gia tiền đồ là nhất, chỉ là con trai nhỏ hơn Thế t.ử gia quá nhiều, mất cơ hội. Còn đối với ba vị thiếu gia bên , Lăng thị cũng rõ lai lịch của họ, cho nên chuyện cuối cùng vẫn để Hứa Võ quyết định.

 

Hứa Võ những ngày đều đang rối rắm chuyện : "Nhị thiếu gia thích võ, chí hướng là trở thành đại tướng quân; Tam thiếu gia thích văn, chí hướng là trở thành đại học giả. Còn Tứ thiếu gia, vẫn định tính..."

 

Lăng thị hỏi: "Vậy Lão gia để Trạch nhi theo Nhị thiếu gia ?" Phu thê nhiều năm, Lăng thị đối với Hứa Võ cũng hiểu . Trong lòng Hứa Võ, cũng để con trai theo võ.

 

Hứa Võ : "Trong ba đứa sinh ba thông minh nhất là Tứ thiếu gia, chỉ là Tứ thiếu gia kiêu ngạo khó thuần, tương lai sẽ tiền đồ gì khó ." Hiên ca nhi là đầu tiên loại trừ, Hứa Võ sẽ để con trai theo văn, cho nên rối rắm là rốt cuộc để con trai theo Duệ ca nhi là Hữu ca nhi.

 

Lăng thị nghĩ một chút : "Vậy Nhị thiếu gia và Tứ thiếu gia bọn họ ai quan hệ thiết với Thế t.ử gia hơn?"

 

Hứa Võ hiểu ý trong lời của Lăng thị, lắc đầu: "Thế t.ử gia đối xử bình đẳng với ba đứa sinh ba, đều thiết." Nghĩa là, tình cảm em vô cùng .

 

Lăng thị lúc cũng lựa chọn thế nào: "Dù còn hơn nửa năm nữa, chúng cứ từ từ suy nghĩ."

 

Hứa Võ ừ một tiếng : "Đành thôi."

 

Hàn Kiến Minh đưa lương thực trù tính đến Hạ Ấp. Một lô lương thực lớn như đưa đến Hạ Ấp, hành tung căn bản thể che giấu, tin đều đang đoán già đoán non xem chuẩn đ.á.n.h Sơn Đông .

 

Tướng lĩnh trấn thủ Hạ Ấp là Lục Phỉ, nhận thư của Vân Kình công dụng của lô lương thực . Cho nên khi lô lương thực đầu tiên đưa đến Hạ Ấp, nhập kho, mà tìm một kho lương dân dụng lớn để chứa.

 

Triệu Bộ Vĩ tình hình , hỏi Lục Phỉ: "Tướng quân, tại nhập lương thực quân khố?" Hắn cảm thấy công dụng của lô lương thực , giống như chuẩn để đ.á.n.h Sơn Đông.

 

Lục Phỉ liếc Triệu Bộ Vĩ, : "Đây chuyện ngươi nên hỏi." Trước khi giao dịch, dám tiết lộ công dụng của lô lương thực .

 

Triệu Bộ Vĩ cũng ngốc, lời liền vấn đề: "Lương thực đưa đến Hạ Ấp, chuẩn để đ.á.n.h Sơn Đông? Lô lương thực chuẩn đưa đến kinh thành ?"

 

Lục Phỉ vẻ mặt vui : "Ta , đây chuyện ngươi nên hỏi."

 

Triệu Bộ Vĩ nén giận : "Tướng quân, nếu lương thực thật sự cho triều đình, chẳng khác nào đang suy yếu thực lực của lớn mạnh kẻ địch. Tướng quân, ngài nhất định ngăn cản."

 

Lục Phỉ lời , lạnh lùng : "Triệu Bộ Vĩ, Vương gia thế nào còn đến lượt ngươi và khoa tay múa chân. Lần phạm thượng phạt ngươi, ngươi nếu còn dám bốc đồng hỏng việc, đừng trách niệm tình xưa."

 

Thấy Triệu Bộ Vĩ còn , Lục Phỉ lạnh lùng : "Cút ngoài." Tuy Triệu Bộ Vĩ là viên hãn tướng, nhưng khi nổi cơn bò tót lên cũng khiến đau đầu.

 

Triệu Bộ Vĩ tuy cam lòng, nhưng mặt Lục Phỉ đang thịnh nộ cũng dám càn. Những khác bốc đồng như Triệu Bộ Vĩ, đều đang quan sát. Dù , bây giờ lương thực vẫn ở Hạ Ấp, đưa khỏi biên giới.

 

Đầu tháng bảy, Hoắc Trường Thanh đến Hạ Ấp. ông lộ diện, mà ẩn trong một ngôi nhà dân. Mấy ngày Hắc Quả Phụ cũng sự áp giải của Nhan Thiếu Thu, đến Ứng Châu.

 

Người mặt giao dịch là Lục Phỉ, còn cách nào, đây là Vân Kình dặn dò, mặt cũng .

 

Cũng lúc hai bên giao dịch, Hoắc Trường Thanh mới hiện . Một là để nghiệm minh chính bản để Yến Vô Song giả, hai là cũng để phận của Hắc Quả Phụ.

 

Tuy là Yến Vô Song đề nghị dùng Hắc Quả Phụ đổi lương, nhưng thể giao một chỉnh về. Hắc Quả Phụ hiện nay chỉ vết thương chồng chất, gân tay và gân chân cũng đều cắt đứt, nếu Hắc Quả Phụ sức sống mạnh mẽ, sớm c.h.ế.t .

 

Hoắc Trường Thanh đưa tay sờ trán Hắc Quả Phụ, khẽ : "Nghiên Nhi, con chịu khổ ."

 

Hắc Quả Phụ chỉ còn nửa cái mạng thấy lời Hoắc Trường Thanh bộ dạng như gặp quỷ. Trước đây mỗi gặp Hoắc Trường Thanh đều là bộ dạng lạnh lùng lạ chớ gần, bao giờ ôn tình như . Còn nữa, Nghiên Nhi là cái quỷ gì. đầu óc Hắc Quả Phụ xoay chuyển cũng nhanh, đưa nghi vấn trong lòng, chỉ lộ vẻ áy náy : "Ta chịu khổ tính là gì, chỉ là liên lụy Vương phi." Dùng hai trăm vạn thạch lương thực đổi nàng, nghĩ đến Vương phi chịu áp lực lớn .

 

Lục Phỉ thấy , thấp giọng hỏi: "Lão thái gia, sai chứ?" Hắn phận của Hắc Quả Phụ, mà Hoắc Trường Thanh cũng rõ. Có một việc để đoán già đoán non còn hơn là thẳng .

 

Hắc Quả Phụ là do Hoắc Trường Thanh một tay dạy dỗ, là thật giả ông liếc mắt một cái là nhận . Hoắc Trường Thanh gật đầu một cái : "Người sai, là Nghiên Nhi."

 

Đã đưa qua năm mươi vạn thạch lương thực, bây giờ xác nhận sai thì một trăm năm mươi vạn thạch lương thực còn trong mấy ngày đó cũng đưa .

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Nhan Thiếu Thu ở cách đó xa Hoắc Trường Thanh, hỏi tướng lĩnh trấn thủ Ứng Châu là Hoàng An: "Lão già ngươi quen ?" Tuy danh tiếng Hoắc Trường Thanh lớn, nhưng ông sống ẩn dật, từng gặp ông nhiều. Người bên phía Yến Vô Song, quen ông càng ít ỏi mấy.

 

Hoàng An lắc đầu : "Chưa từng gặp. Người chắc là từ Cảo Thành tới." Nhìn Lục Phỉ cung kính với lão già đó như , phận chắc chắn thấp. Nếu ở Hạ Ấp, thể .

 

Trong lòng Nhan Thiếu Thu chút bất an : "Phái dò la phận của lão già ."

 

 

Loading...