Nhật Ký Trọng Sinh Của Đích Nữ - Chương 2216: Thiết Khuê Phiên Ngoại (140)

Cập nhật lúc: 2026-03-01 01:06:16
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trước tết, Mạnh tam lão gia cùng Chu thị về kinh. Hai là nhận thư của lão đầu t.ử, mới từ quê nhà chạy về. Còn về thế hệ Mạnh Quảng Bằng, cũng gọi về.

 

Ba năm gặp, Như Huệ cảm thấy Chu thị đổi nhiều. Biểu hiện rõ ràng nhất, chính là y phục cũng đổi thành màu đỏ thẫm và những màu sắc tươi sáng, giống đều là màu xanh đen, màu gỗ đàn hương những màu sắc u ám trầm lắng.

 

Như Huệ thấy bà như , thầm nghĩ quả nhiên vẫn là cần đổi môi trường. Đây , Chu thị liền từ trong bóng tối quá khứ bước .

 

Vì Mạnh Thượng thư lui xuống, thiệp trong phủ nhận ít , xã giao tự nhiên cũng giảm bớt. Tương tự, khoản chi tiêu cũng tiết kiệm . Đến hết rằm tháng giêng, sổ sách vẫn còn hơn hai ngàn lượng bạc.

 

Hết rằm tháng giêng, Mạnh lão thái gia liền gọi Mạnh đại lão gia và Mạnh Nhiễm Hi cùng những chủ sự các phòng đến thượng viện.

 

Ba chị em Thi Nhân đều ngủ, Mạnh Nhiễm Hi mới về. Thần sắc, chút lắm.

 

Như Huệ hỏi: "Sao ? Có thuận lợi ?" Lần lão thái gia gọi họ qua, chắc chỉ là chuyện phân gia, cụ thể đoán chừng nhanh như . Theo lý, hẳn là sẽ nảy sinh tranh chấp.

 

"Không , thuận lợi, đại bá và tam thúc đều đồng ý phân gia. Chỉ là, trong lòng thấy nghẹn ứ." Luôn mong ngóng phân gia, nhưng thật sự đến bước tâm trạng dị thường nặng nề.

 

Như Huệ an ủi hai câu hỏi: "Lão thái gia chuyện khi phân gia ?" Lão phu nhân thích náo nhiệt như , e là sẽ nỡ để họ đều dọn ngoài.

 

"Ừ" một tiếng, Mạnh Nhiễm Hi : "Ý của lão thái gia là phân gia , đợi hai bọn họ tiên thệ, chúng hãy dọn ngoài. Tuy nhiên khi phân gia, các phòng tự quản lý lấy." Lão phu nhân thích náo nhiệt, nếu đều hết sợ là sẽ chịu nổi.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

"Người già sợ nhất là ly biệt, chia tài sản chia nhà, như cũng ." Nàng là dọn ngoài, nhưng Mạnh Nhiễm Hi chắc chắn chịu . Dù là do Mạnh lão thái gia vợ chồng nuôi lớn, tình cảm đối với hai vị lão nhân sâu đậm.

 

Thấy Như Huệ dọn ngoài, Mạnh Nhiễm Hi thở phào nhẹ nhõm. Hắn rõ, Như Huệ thích đại phòng luôn dọn ngoài sống.

 

Sống ở bên ngoài độc môn độc hộ tự nhiên , chỉ là nỡ xa lão thái gia và lão phu nhân.

 

Hết tháng giêng, Mạnh gia gọi tất cả qua. Như Huệ, cũng theo.

 

Mạnh Thượng thư để đại quản gia một lượt tài sản trong phủ, : "Tòa nhà và tế điền đều tổ sản, chia. Những tài sản khác lão đại bảy phần, còn nhị phòng và tam phòng chia đều."

 

Lão đầu t.ử đối với ba con trai đối xử bình đẳng, cũng thiên vị ai. Tài sản , chia cũng công chính. Tuy nhiên Mạnh gia nhà hào phú, tài sản hạn, nhị phòng và tam phòng ngoại trừ chia một tòa nhà và một cửa tiệm cùng năm trăm mẫu ruộng , còn sáu ngàn lượng bạc.

 

Trông thì ít, nhưng nhị phòng và tam phòng con cháu đều nhiều. Chia đều lên đầu mỗi , ít. Mà đây, cũng là nguyên nhân Như Huệ tranh giành. Thay vì tốn tâm tư mưu tính tài sản trong nhà, còn bằng dành tâm tư việc buôn bán, như kiếm nhiều hơn.

 

Mạnh tam lão gia và Mạnh Nhiễm Hi đối với việc ý kiến, cho nên phân gia cũng coi như suôn sẻ.

 

Tuy nhiên, Mạnh Nhiễm Hi cũng cầm khế ước nhà và khế ước đất sang tên, mà tìm Mạnh Thượng thư để nhị phòng cũng phân .

 

Nhị phòng trưởng bối, chỉ ba em . vì chuyện năm đó, Mạnh Nhiễm Hi từng cho Quế di nương và em Mạnh Quảng Thư một sắc mặt . Dù đến bây giờ, đều đổi thái độ. Cho nên Mạnh gia phân gia , cũng nóng lòng vứt bỏ hai nhà Mạnh Quảng Thư.

 

Mạnh Thượng thư vẫn luôn thích hai em Mạnh Quảng Thư. Nay nhị phòng trưởng bối, Mạnh Nhiễm Hi phân gia cũng chẳng đúng. Mạnh Thượng thư gật đầu : "Cháu phân thì phân !" Mạnh Nhiễm Hi rèn luyện , nhiều việc cần nhiều, cũng thế nào.

 

Được sự đồng ý của Mạnh Thượng thư, khi về Mạnh Nhiễm Hi liền gọi hai em Mạnh Quảng Thư đến, với họ chuyện phân gia.

 

Mạnh Nhiễm Hi : "Hôm nay phân gia, nhị phòng chia tài sản gì các cũng rõ. Bây giờ, chúng đem những thứ chia !"

 

Mạnh Quảng Thư : "Tam ca, thể phân ?" Phân gia , tất cả đều dựa chính .

 

Gia tộc dồn bất kỳ tài nguyên nào lên hai em họ, dẫn đến Mạnh Quảng Thư đến giờ cũng chỉ là một tú tài. Mà em trai Mạnh Quảng Hoành, đến giờ vẫn là bạch đinh.

 

Mạnh Quảng Thư mười tám tuổi thi rớt nữa, tự cảm thấy thi tiếp cũng chẳng kết quả gì, cho nên cầu xin lão phu nhân.

 

Lão phu nhân mềm lòng nhất, nể mặt con thứ mất sớm, chuyện với Mạnh Thượng thư. Không bao lâu, Mạnh Quảng Thư liền thư chép văn thư ở nha môn Ứng Thiên phủ. Làm những năm , cũng thăng một cấp.

 

Càng ở trong nha môn, càng nước ở đây sâu bao nhiêu. Nếu chút bối cảnh, đừng lăn lộn ở nha môn, ngay cả công việc trong tay cũng khó giữ .

 

Mạnh Nhiễm Hi liếc , : "Cha còn, chỉ còn ba chúng . Nay chúng đều thành gia, ở cùng một chỗ lắm chuyện thị phi." Hắn thể nào nguyện ý nuôi hai nhà Mạnh Quảng Thư.

 

Mạnh Quảng Hoành quái gở : "Ca, cầu xin gì? Hắn sớm cho chúng cút xéo, bây giờ cơ hội còn bỏ qua."

 

Mạnh Nhiễm Hi để ý đến Mạnh Quảng Hoành, hướng về phía Mạnh Quảng Thư : "Những tài sản , bảy phần, cho các ba phần. Nhà và cửa tiệm những cái đều định giá, ngươi xem các ngươi cái gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-trong-sinh-cua-dich-nu/chuong-2216-thiet-khue-phien-ngoai-140.html.]

 

Mạnh Quảng Thư lời , ngẩng đầu Mạnh Nhiễm Hi. Đại Minh triều trọng đích khinh thứ, cho nên nhiều gia tộc khi thứ t.ử thành gia cho một khoản phí an gia là đuổi . Giống như Hàn Quốc Công phủ, chính là như . Mạnh Nhiễm Hi đem tài sản , chia ba phần cho em họ, là chịu thiệt.

 

Kết quả đợi mở miệng, Mạnh Quảng Hoành : "Tam ca nếu thật sự hào phóng, thì nên đem những tài sản chia đều. Dù tam tẩu tiền, thiếu chút . em chúng , dựa những tài sản sinh sống."

 

Mặt Mạnh Quảng Thư đen sì: "Đệ câm miệng cho ."

 

Mạnh Nhiễm Hi một ánh mắt cũng cho Mạnh Quảng Hoành, chỉ hướng về phía Mạnh Quảng Thư : "Các ngươi về suy nghĩ , suy nghĩ kỹ hãy đến trả lời ."

 

Mạnh Quảng Thư gật đầu : "Được." Nói xong, lôi Mạnh Quảng Hoành ngoài.

 

Như Huệ ở phòng trong, rõ mồn một cuộc đối thoại của ba . Đợi hai em rời , Như Huệ bước : "Đừng giận nữa, thì Mạnh Quảng Thư cũng coi như là hiểu chuyện." Còn về Mạnh Quảng Hoành, nàng để mắt. Đến giờ đều nhận rõ địa vị của , sự che chở của Mạnh gia sớm muộn gì cũng ngã nhào.

 

"Ta giận." Giận với họ, đáng. Nếu vì nghĩ cho danh tiếng, một phân bạc cũng cho Mạnh Quảng Hoành.

 

Cho dù giận, Mạnh Nhiễm Hi lúc tâm trạng cũng . Như Huệ để dỗ vui, : "Lâu đến t.ửu lâu Phúc Vận ăn cơm, ngày mai ngoài mua vịt bát bảo và chân giò hầm tương !"

 

Mạnh Nhiễm Hi lắc đầu : "Vừa phân gia xong, thích hợp. Nàng ăn thì ngày mai mua hai cái mang về."

 

Như Huệ mím môi : "Hai cái đủ? Đoàn ca nhi một thể ăn hết một cái ." Trẻ con đang lớn, ăn sạt nghiệp bố . Tuy Đoàn ca nhi đến mười tuổi, nhưng sức ăn nhỏ.

 

Nhắc đến con cái, tâm trạng Mạnh Nhiễm Hi trong nháy mắt liền lên: "Vậy thì mua bốn cái." Nói chứ chân giò hầm tương thật sự đắt, bốn cái thì mất hơn nửa tháng bổng lộc . Tuy nhiên nay phân gia, mua gì cũng còn kiêng dè nữa.

 

Mạnh Nhiễm Hi lời giữ lời, ngày hôm về liền mang theo bốn cái chân giò hầm tương, Đoàn ca nhi thấy vui mừng đến lộ cả hàm răng trắng.

 

lúc , nha hồi bẩm hai em Mạnh Quảng Thư đến.

 

Như Huệ đưa mấy đứa trẻ phòng trong.

 

Mạnh Nhiễm Hi hai em mặt đều vết thương, ngược chút kinh ngạc. Rất rõ ràng, hôm qua khi về hai chắc chắn đ.á.n.h một trận.

 

"Quyết định cái gì ?"

 

Mạnh Quảng Thư : "Tam ca, tòa nhà, cộng thêm một trăm mẫu ruộng . Tam ca, thiếu bao nhiêu bù tiền cho ."

 

Để tránh phiền phức, Mạnh Thượng thư định giá những tài sản cần chia. Tài sản và bạc nhị phòng chia, cộng xấp xỉ hai vạn lượng. Tính như , hai em Mạnh Quảng Thư mỗi chỉ thể ba ngàn lượng bạc. Mà tòa nhà ba gian cộng thêm một trăm mẫu ruộng nước, định giá cộng bốn ngàn bảy trăm lượng.

 

Nguyên nhân Mạnh Quảng Thư tòa nhà và điền sản đơn giản, tòa nhà chỗ đặt chân là . Hơn nữa tòa nhà đó vị trí , rộng, con cháu cũng ở . Mà điền sản hạn hán ngập úng đều thu hoạch, ruộng nước ở ngoại ô tiền cũng mua .

 

Mạnh Nhiễm Hi hỏi Mạnh Quảng Hoành: "Ngươi thì ?"

 

"Ta cửa tiệm, cộng thêm một trăm mẫu ruộng nước. Tiền thiếu, bù cho ."

 

Mạnh Nhiễm Hi gật đầu một cái, : "Được. Sáng mai các ngươi đưa tiền chênh lệch cho , cùng các ngươi đến nha môn sang tên tài sản."

 

Thật phân gia như , là chịu thiệt lớn. Chỉ là quan trường quan trọng nhất là danh tiếng, xa con đường quan, thì thể vì ngàn tám trăm lượng bạc mà gánh cái danh hà khắc với thứ .

 

Như Huệ hỏi Mạnh Nhiễm Hi: "Bọn họ thật sự thể lấy tiền lớn như ?"

 

Mạnh Nhiễm Hi : "Không . Chắc là , nếu lấy , tòa nhà và cửa tiệm tự nhiên cũng sẽ đưa cho họ ." Trong của hồi môn của Như Huệ một tòa nhà năm gian, tòa nhà đó chỉ lớn xây dựng còn cổ kính, Mạnh Nhiễm Hi yêu thích. Ngoài , tòa nhà đó cũng gần nha môn. Cho nên Mạnh Quảng Thư tòa nhà, mới chút suy nghĩ liền đồng ý.

 

Sáng sớm hôm , hai em Mạnh Quảng Thư mỗi bưng một hộp vàng thoi đưa cho Mạnh Nhiễm Hi.

 

Xác nhận vàng là thật, lượng cũng sai, Mạnh Nhiễm Hi liền đưa họ đến nha môn thủ tục sang tên.

 

Nhìn những thoi vàng , Như Huệ đều chút cảm khái : "Quế di nương thật là thâm tàng bất lộ nha!" Phải những năm Quế di nương ở trong phủ nổi tiếng là tiết kiệm, y phục mặc giặt đến bạc màu cũng nỡ vứt . Lại ngờ, trong tay nắm giữ bạc lớn như .

 

Mạch Tuệ : " ! Những năm , bà còn lấy đồ thêu thêu ngoài bán nữa! Nô tỳ còn tưởng, bà là thật sự túng thiếu đấy!"

 

Như Huệ một cái : "Nếu như , vàng cũng giữ ." Cũng may Mạnh nhị lão gia c.h.ế.t sớm, nếu Mạnh nhị lão gia chống lưng, dựa bản lĩnh của Quế di nương cuộc sống của bà ở Mạnh gia thể thoải mái như .

 

 

Loading...