Anh Lạc cân nhắc lợi hại, chỉ trong chớp mắt so với tiền đồ của , chút “hiềm nghi” của Thẩm Tri Hòa đáng là gì? Nếu thực sự lộ chuyện của Lưu Bảo Lâm, chính nàng mới là kẻ tốn sức mà lợi.
Nàng hít sâu một , cố gắng đè nén cơn giận và ấm ức trong lòng, nặn một nụ còn khó coi hơn cả , giọng căng cứng: “Thì là như , đúng là nô tỳ kiến thức nông cạn, từng thấy loại ‘chất cồn’ ‘giấm trái cây’ , hiểu lầm Thẩm nương t.ử . Nếu là thứ chính đáng dùng để tẩy rửa, phòng mục, thì… thì cũng chẳng gì, là đa tâm .”
Ba chữ “chẳng gì” , nàng gần như nghiến răng mà , sự cam lòng trong mắt sắp thể che giấu nhưng dù cam lòng cũng chẳng còn cách nào khác, tình thế ép buộc, tổng thể ở đây mà tự rước lấy nhục.
Nàng thèm mấy cái vò sành lọ sành đó thêm nữa, chỉ sợ cứ mãi, bản kiềm chế mà kiếm chuyện, ngược sẽ thất thế. Thay đó, nàng giả bộ tới mặt Thẩm Tri Hòa, hỏi hai câu “Thẩm nương t.ử ở đây quen ” “ thiếu thốn gì ”, giọng điệu vô cùng giả tạo, ai cũng là đang đóng kịch.
Cuối cùng, nàng hiệu cho tiểu cung nữ phía đặt vải vóc và điểm tâm mang tới xuống lúc những thứ , quả thực vô cùng trớ trêu, ban đầu là đến để “trấn áp” Thẩm Tri Hòa, kết quả giống như đến để “tạ tội” một câu “Vậy nô tỳ phiền Thẩm nương t.ử nữa”, mang theo sự bực bội và cảnh giác đầy bụng, gần như là chạy trốn khỏi Phế Viện, ngay cả mảnh đất trồng rau xanh ở Tây Viện cũng dám thêm nữa.
Cho đến khi bóng dáng Anh Lạc biến mất ở ngõ hẻm, những trong Phế Viện mới thở phào nhẹ nhõm, tinh thần căng thẳng lúc nãy lập tức tan biến.
“Sợ c.h.ế.t lão nô ! Ánh mắt Anh Lạc cứ như ăn tươi nuốt sống khác .” Dung cô cô lau mồ hôi lạnh trán, tay vẫn còn run run lúc nãy bà cố ý nhắc đến Lưu Bảo Lâm cũng là một canh bạc, nếu Anh Lạc đón ý, e rằng sẽ rước lấy phiền phức lớn.
Tô Uyển Thanh tới bên Thẩm Tri Hòa, hạ giọng : “Tạm thời đối phó xong, nhưng đừng vội vui mừng Mộ Dung Quý phi là kẻ kiêu căng ngạo mạn, chiếm lợi, chắc chắn sẽ bỏ qua dễ dàng, tới , e rằng còn khó đối phó hơn.”
Thạch Mãnh cũng bước tới, trong đôi mắt đen thẳm vẫn còn sót luồng hung khí tan, là tính tình thẳng thắn, ghét nhất là thấy ai ức h.i.ế.p Thẩm Tri Hòa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-trong-trot-cua-phe-phi-lanh-cung-la-nha-hanh-phuc-cua-ta/chuong-34.html.]
Thẩm Tri Hòa gật đầu, mặt chút vẻ vui mừng, sự điềm tĩnh khi đối đáp với Anh Lạc lúc nãy cũng thu . Nàng về hướng Cung Trường Xuân, ánh mắt tĩnh lặng mà lạnh lẽo, như thể thể xuyên thấu qua những lớp tường cung điện mà thấy bên trong.
Nàng rõ ràng hơn ai hết, chuyện hôm nay, thái độ của Mộ Dung Quý phi dành cho nàng sẽ còn đơn thuần là “chán ghét” “ ưa” nữa đây lẽ chỉ thấy nàng chướng mắt, nàng tự sinh tự diệt trong Phế Viện, nhưng giờ đây, Mộ Dung Quý phi chắc chắn nhận nàng quả hồng mềm dễ nắn bóp, thậm chí còn thể “tính kế” Anh Lạc, thì đây còn là “chướng mắt” nữa, mà là “mối đe dọa”.
Người như Mộ Dung Quý phi, tuyệt đối dung thứ cho sự tồn tại của kẻ gây nguy hiểm.
Những kiểu thăm dò nhỏ nhặt như sai cung nữ đến gây khó dễ, cắt giảm đồ dùng, sẽ kết thúc tại đây. Lần tiếp theo đến, e rằng sẽ là sóng gió tàn độc và c.h.ế.t hơn thể là vu oan giá họa, thể là trực tiếp tìm cớ áp giải nàng , tóm , Mộ Dung Quý phi nhất định sẽ nghĩ cách “một là xong”, triệt để loại bỏ “mầm mống họa hoạn” .
Thẩm Tri Hòa khẽ thở dài một tiếng, thu ánh mắt, về phía Dung cô cô, Tô Uyển Thanh và Thạch Mãnh bên cạnh chuyện hôm nay thành công, tất cả là nhờ ba họ giúp sức, nếu chỉ một nàng, dù giải thích rõ ràng chuyện “chất cồn”, cũng chắc ép Anh Lạc rút lui.
về , chỉ dựa chút “mưu mẹo” , e rằng thể chống đỡ lâu.
Nàng đưa tay kéo vạt áo bông cũ , gió lùa qua khe giấy dán cửa sổ rách, mang theo luồng khí lạnh. Ngẩng đầu trời, bầu trời Phế Viện mây đen chồng chất dày đặc, tựa như đè một tảng đá lớn xuống, ngay cả ánh sáng cũng xuyên qua nổi, ẩn ẩn còn thấy tiếng sấm truyền tới từ xa giống như điềm báo cơn bão sắp ập đến.
Nàng , ngày tháng bình yên chẳng còn nhiều, nhanh ch.óng chuẩn , bằng gặp chuyện, e rằng sẽ còn may mắn như nữa.