Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 107

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:47:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cay cũng .”

 

Thế là Văn Gia Gia gắp cho cô bé một đũa:

 

“Cháu cứ thử , nếu ăn thì dì gắp thêm cho.”

 

Khả năng ăn cay của Văn Tuyên khá , thử xong lập tức bày tỏ còn nữa.

 

Văn Gia Gia còn cách nào, chỉ đành gắp thêm cho cô bé một ít.

 

Văn Tuyên , Văn Xuân đương nhiên cũng .

 

Văn Gia Gia cạn lời luôn, cái cũng giống mới chịu.

 

Ăn xong vẫn tới bảy giờ, Văn Gia Gia thong thả dọn dẹp bát đũa.

 

Mà Văn Xuân cuối cùng cũng nhớ tới mấy con gà của , vội vàng chạy mở cửa chuồng gà.

 

Gà con bắt đầu loạn , khi mở cửa còn thấy tiếng chúng vỗ cánh phành phạch.

 

“Ngoan nào, đừng vội, chị mở cửa cho các em đây.”

 

Văn Xuân mở.

 

Mấy con gà giống như nước xả lũ , mở cửa là vội vàng chạy ùa ngoài.

 

Văn Xuân vội vàng đóng cửa hàng rào vườn rau , chạy phòng lấy thức ăn cho gà.

 

Số lương thực Văn Gia Gia gửi từ quê lên tới từ lâu , chỉ đổ đầy thùng gạo mà còn mấy bao để trong kho.

 

Gà con lúc vẫn lớn lắm, Văn Gia Gia bèn đong cho Văn Xuân hai nắm ngô vụn để cô bé cho ăn.

 

Chỉ ăn ngô vụn chắc chắn là đủ, những lá rau nát còn dư mỗi ngày cũng sẽ vứt cho gà.

 

Ngoài , gà còn tự tìm thức ăn, nên mấy con gà lớn nhanh hơn gà cùng lứa của nhà khác.

 

Văn Xuân bốc hai nắm ngô vụn , mấy con gà như là thành tinh , vây quanh cô bé kêu cục cục ngừng.

 

“Ăn ăn ăn .”

 

Văn Xuân rải ngô vụn lên phiến đ-á xanh ở lối trong sân, lũ gà lập tức mổ lấy mổ để.

 

Chỉ là...

 

“Ơ?”

 

Văn Xuân dụi dụi mắt, kỹ một lượt, giơ ngón trỏ chỉ lũ gà mà đếm.

 

“Một con, hai con, ba con.”

 

Sao chỉ ba con?

 

Văn Xuân lập tức cuống quýt, vội vàng chạy nhà, chạy hét:

 

“Hỏng dì nhỏ ơi, gà nhà mất một con .”

 

Văn Gia Gia lập tức thò đầu khỏi bếp, trợn tròn mắt hỏi:

 

“Mất một con?”

 

về phía lũ gà đang ăn ngô vụn, quả nhiên chỉ ba con.

 

Văn Xuân cuống đến sắp :

 

“Có nó lén chạy mất ?

 

Hay là ai bắt trộm thịt ?”

 

Văn Gia Gia vội :

 

“Không , hôm qua dì mới đếm mà.”

 

Cô lau tay tạp dề, vội vàng sân, tiến về phía chuồng gà.

 

Văn Gia Gia lờ mờ dự đoán.

 

Giây tiếp theo, quả nhiên!

 

Con gà đó ch-ết trong chuồng.

 

Văn Gia Gia ôm ng-ực đau xót vô cùng, sớm , sớm ...

 

Sớm thì thịt con gà ăn !

 

Giờ thì chẳng con gà ch-ết vì cái gì nữa?

 

Văn Gia Gia chỉ sợ là bệnh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-107.html.]

ba con vẫn tràn đầy sức sống, chắc là bệnh nhỉ?

 

Thế nên chỉ thể là đêm qua mưa đ-á, cuồng phong bão táp dọa ch-ết thôi.

 

Thỏ dễ dọa ch-ết thì đành, ngờ gà cũng dễ dọa ch-ết như .

 

Văn Gia Gia dùng cái kẹp sắt gắp con gà đó , Văn Xuân đến mức nước mắt giàn giụa.

 

“Dì nhỏ, giờ bây giờ ạ?”

 

Cô bé hỏi.

 

Văn Gia Gia xòe tay:

 

“Dì cũng cách nào cả, nó ch-ết , chứ bệnh, ch-ết là hết sạch cách luôn.”

 

Văn Xuân sụt sịt, lông mi nước mắt cho dính bết , tâm trạng đau buồn dường như sắp lây sang cho cả Văn Tuyên luôn .

 

Văn Gia Gia vốn dĩ định an ủi cô bé một lúc, ai ngờ cô bé vài giây nức nở hỏi:

 

“Dì nhỏ, thế... thế con gà giờ ăn ạ?”

 

Văn Gia Gia:

 

“Phải xem nó hỏng .”

 

Đêm qua nhiệt độ cao, lẽ vẫn ăn .

 

Văn Gia Gia thầm nghĩ tâm thái của Văn Xuân chuyển đổi đủ nhanh, thấy cũng hành động nhanh hơn chút, nếu thối cũng thối.

 

đun nước, cũng may là than trong bếp lò vẫn tắt.

 

“Xuân nhi, Tuyên Tuyên, dì tiễn hai đứa , hôm nay hai đứa học cùng với Tiểu Dịch ?”

 

Văn Gia Gia hỏi.

 

Văn Xuân và Văn Tuyên gật đầu, Văn Tuyên khi còn ôm đùi Văn Gia Gia:

 

“Dì nhỏ, để dành cánh gà cho cháu ăn đấy.”

 

Văn Gia Gia gật đầu cho lệ.

 

Cái đứa trẻ xui xẻo , chắc là bình thường ăn nhiều thịt quá , ăn gà chẳng thèm ngó ngàng gì đến đùi gà, cứ thích gặm cánh gà.

 

Hai chị em rời , sân nhà lập tức yên tĩnh .

 

Lửa trong bếp lò cháy tí tách, nước bốc lên, nước trong nồi bắt đầu sôi sùng sục.

 

ăn , mổ mới .

 

Vặt sạch lông, dùng d.a.o c.h.ặ.t m.ổ b.ụ.n.g gà , Văn Gia Gia ghé sát ngửi thử.

 

May quá, hỏng.

 

Chỉ là con gà cứng đờ , chút đáng sợ.

 

Nếu là ở kiếp cô chắc chắn sẽ ăn, nhưng kiếp chẳng nghèo , nếu vứt thật thì Văn Gia Gia thấy xót lắm.

 

Hơn nữa, đây là con gà dọa ch-ết, nhà đến cả gà bệnh ch-ết còn ăn cơ mà.

 

nhỏ, thịt non.

 

Văn Gia Gia suy nghĩ một lát, định hầm nữa, cô chuẩn mang gà rán.

 

Làm gà rán, cần ướp gà .

 

Văn Gia Gia cũng chẳng loại gia vị pha sẵn kiểu bột Orleans bột ướp gà gì đó, chỉ dùng nước gừng hành, bột ngũ vị hương, hành tây, r-ượu vàng và muối để ướp.

 

Bột ngũ vị hương nhiều, Văn Gia Gia cẩn thận rắc một ít , dám mạnh tay.

 

Thứ là cô vất vả lắm mới giã , quý giá lắm đấy.

 

Gà để trong chậu để ướp, Văn Gia Gia đồng hồ, lúc vẫn tới tám giờ.

 

Hôm nay Thẩm Tầm Chân tiết, Văn Gia Gia tìm chị, mà đeo gùi lên, mang theo cái cuốc hoa nhỏ vườn rau.

 

Từ núi Bắc đến khu nhà lầu, cần một đoạn đường khá dài.

 

Văn Gia Gia lúc xuất phát là đúng tám giờ, đến khu nhà lầu là tám giờ mười lăm phút.

 

Khu nhà lầu tổng cộng năm tòa, mỗi tòa cao bốn tầng, ngẩng đầu lên khu nhà lầu, chỉ thấy hành lang treo đầy quần áo san sát.

 

Đây là quần áo ướt hôm qua, sân phơi bên đủ chỗ treo, chỉ thể treo lên hành lang để cho khô.

 

Khu tập thể náo nhiệt, vô cùng náo nhiệt!

 

Dưới lầu ít trẻ con chạy chạy sân phơi, xuyên qua những đống quần áo.

 

 

Loading...