Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 112
Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:47:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đám trẻ lớn chạy nhảy tung tăng, đám trẻ nhỏ từng nhóm từng nhóm về nhà.”
Hồi Văn Xuân và Văn Huyên mới lớp mẫu giáo, Văn Gia Gia và Ngụy Đới còn đưa đón, giờ chúng thuộc đường về đến mức thể thuộc hơn, còn kết giao ít bạn , thế là chúng tự học về.
Hai chị em hôm nay là chạy bộ về, ngay cả cái gậy trúc mà Tạ Dịch tìm cho cũng thèm lấy nữa.
“Thơm quá mất."
Văn Huyên đến cửa hét lớn.
Đây tuyệt đối là mùi canh gà, tuyệt đối !
Hai đứa như hai cái pháo thăng thiên xông , mắt sáng lấp lánh Văn Gia Gia, Văn Huyên nhanh miệng :
“Dì ơi, dì gì ngon thế ạ?"
Văn Gia Gia sững sờ:
“Thế mà cũng ngửi thấy ?"
Gà rán nguội lâu mà, vẫn còn mùi ?
Văn Huyên gật đầu lia lịa:
“Vâng ạ!
Cháu ngửi thấy mùi thơm , là lươn rán đúng dì."
Văn Gia Gia nhịn véo má con bé:
“Cưng quá, cái mũi của cháu sắp giống Hỏa Vượng đấy."
Hỏa Vượng là ch.ó quân đội, thời gian vì thương mà giải ngũ, Ngụy Đới cứ nung nấu ý định nuôi nó, tiếc là lúc Hỏa Vượng vẫn đang trong quá trình điều trị.
“Cháu đoán đúng ạ?"
Văn Huyên vui mừng.
Con bé vẫn thích ăn lươn rán.
Văn Gia Gia tủm tỉm:
“ ."
Cô lấy nửa con gà rán còn từ trong tủ chạn , “Ngại quá, cánh gà dì ăn mất một cái , nửa con hai đứa chia ăn ."
Văn Xuân và Văn Huyên trợn tròn mắt, nếu lươn rán xong gọi là lươn rán, thì gà rán xong chắc chắn gọi là gà rán ?
Đây là món ăn mới lạ, chúng chẳng màng còn bao nhiêu, vội vàng bưng đĩa bắt đầu chia.
Mặc dù gà rán nguội nhưng mùi vị vẫn còn đó.
Đặc biệt là da gà, ngon đến mức chúng bỏ mặc phần thịt sang một bên, chỉ mải miết ăn da gà.
Văn Gia Gia phát hiện từ lâu , hai đứa nhỏ luôn để dành đồ ngon nhất ăn , ăn xong mới ăn đến đồ kém hơn một bậc.
Thói quen y hệt cô, cô cũng như .
Hôm nay khó khăn lắm mới món rán một , Văn Gia Gia đương nhiên thể chỉ rán mỗi gà.
Cô còn rán cả bánh bí đỏ, bánh rau áp chảo để ăn kèm với cháo.
Văn Gia Gia :
“Xuân nhi, giúp dì mang đĩa bánh bí đỏ và bánh rau sang nhà Tiểu Dịch."
Văn Xuân ăn đến mức mồm mép bóng loáng dầu, nỡ miếng gà rán ăn xong bàn.
Văn Gia Gia cạn lời, “Không , dì trông giúp cháu, đảm bảo để Huyên Huyên ăn mất phần của cháu."
Văn Xuân lúc mới yên tâm:
“Vâng thưa dì."
Con bé bưng đĩa cẩn thận sang nhà hàng xóm, nhà họ Tạ cũng đang ăn cơm tối.
Thẩm Tầm Chân tính nết của cô học trò nên cũng khách sáo, khi nhận đĩa bánh lấy một túi bánh quẩy, bảo Văn Xuân mang về.
Văn Xuân hớn hở rời , về đến nhà liền giơ túi bánh quẩy lên khoe với Văn Gia Gia:
“Dì ơi, vẫn đến Tết mà cô giáo Thẩm cho chúng bánh quẩy ."
Cái đứa trẻ , cứ tưởng chỉ Tết mới ăn bánh quẩy cơ đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-112.html.]
Văn Gia Gia mở xem, mùi bột chiên giòn nồng nàn sực nức.
“Mới rán lâu, ngửi thấy tươi lắm."
Cô , nghiêm mặt bảo hai đứa nhỏ:
“Dì cất chạn, mỗi ngày các cháu chỉ ăn một cái thôi nhé, nếu ăn nhiều hơn sẽ cắt ba ngày quà vặt."
Hai chị em quà vặt riêng.
Mỗi ngày một chiếc bánh bướm, một viên kẹo sữa, nếu trong nhà hoa quả thì sẽ thêm hoa quả.
Chúng còn đặc biệt ý thức về nghi thức, nhờ Ngụy Đới đóng cho một cái bàn nhỏ.
Khi trời nắng thì ăn ở ngoài sân, khi trời mưa thì ngắm mưa ăn ở phòng khách.
Ăn đến mức hình hai đứa phát triển theo chiều ngang, hiện tại hai chị em tuyệt đối là những ứng cử viên nặng ký nhất lớp, trong top 5.
Có vẻ như trẻ con ba bốn tuổi b-éo một chút cũng , nhưng qua sáu tuổi thì như nữa.
Cắt quà vặt đối với chúng tuyệt đối là hình phạt nặng nề nhất, Văn Xuân và Văn Huyên đều ngoan ngoãn gật đầu, lượt hứa tuyệt đối sẽ ăn quá mức quy định.
Dạ dày của trẻ con dù cũng nhỏ, hai đứa ăn xong gà rán ăn thêm nửa bát cháo là thể ăn thêm thứ gì khác nữa.
Đêm khuya.
Mưa rơi tí tách, nước mái hiên nhỏ xuống lạch bạch.
Văn Gia Gia chìm giấc ngủ sâu, nhưng chuyện liên quan đến cô ngày hôm nay đang nhiều bàn tán.
Khu nhà ở gia quyến.
“Này lão Trương, hôm nay trong khu gia quyến một gia quyến hái hương xuân kẹt cây xuống ?"
“Chẳng thế thì , đây đúng là chuyện lạ.
Sau đó Tiểu Vương của hậu cần cưa cái cây đó đấy."
“Nghe còn là vợ của Ngụy Đới nữa cơ."
“Thật ?
Vợ Ngụy Đới là thành phố ?"
“Không , là cùng công xã gần nhà Ngụy Đới, hồi nộp báo cáo kết hôn chính là xét duyệt mà..."
Một đồn mười, mười đồn trăm, trăm đồn nghìn...
như Văn Gia Gia nghĩ, gần như tất cả trong khu gia quyến đều chuyện .
Ngay cả cô độc như Thẩm Tầm Chân cũng , hiếm khi thấy cô đến tìm cô.
Văn Gia Gia còn thể gì đây?
Cứ , cứ , dù cũng mất miếng thịt nào.
Ngụy Đới thì .
Một tuần , Ngụy Đới thành nhiệm vụ trở về đội, lúc vẫn mất “tên tuổi".
Trước đây lời giới thiệu của Văn Gia Gia với bên ngoài là “vợ của Ngụy Đới", giờ đây lời giới thiệu của Ngụy Đới với bên ngoài là “chồng của đồng chí Văn kẹt cây".
Chương 37 Ngụy Đới về nhà
Thời gian một tuần là đủ để Văn Gia Gia tiêu hóa sạch sành sanh cảm giác ngượng ngùng.
Ngày Ngụy Đới trở về, Văn Gia Gia còn tâm trạng đem chuyện trêu chọc.
Ngụy Đới trở về ngày Cốc Vũ, lúc trở về là hai giờ sáng.
Toàn bộ khu gia quyến im phăng phắc, nhóm trở về của họ gây động tĩnh gì lớn.
Ngụy Đới thường xuyên ngoài, việc nửa đêm mới về là chuyện thường tình, vì luôn mang theo chìa khóa bên .
Bầu trời đen kịt như mực, mặt trăng mất hút.
“Cạch ——" Khóa cửa mở , Ngụy Đới đeo hành lý về phía sân.
Anh sải bước dừng, thẳng trong nhà.
Văn Gia Gia là ngủ say, bình thường động tĩnh trời sập cũng đ-ánh thức cô.