Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 12
Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:38:47
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VuH38Hr4T
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phương Liễu Ngọc bắt kịp câu chuyện , c.ắ.n hạt bí :
“Nói đến Ngụy Đại , hôm qua còn tìm bà ngoại mai, chính là cho Ngụy Đại.
Cậu thanh niên phẩm chất tồi, hôm nọ Văn Gia Gia ngất xỉu chính là đưa lên công xã, đưa xong là luôn, để danh tính.”
Bà ngoại cô là ở công xã Hà Câu, còn cùng một đại đội, sợ con gái ở công xã Hà Câu mắt nhà họ Ngụy, hôm nay liền chạy đến Phù Dương bọn họ, kể chuyện cho cô , nhờ cô để ý xem cô gái nào phù hợp .
Phải bản Ngụy Đại là , chính trực.
kết hôn chỉ xem đàn ông, mà còn xem gia đình nhà trai.
Nhà họ Ngụy, chính là một gia đình những quả hồng mềm (dễ bắt nạt), bao nhiêu cái xương cứng của cả nhà dường như đều mọc hết lên Ngụy Đại.
Nếu Ngụy Đại tiền đồ, nhà họ ở xã Hà Câu bắt nạt đến ch-ết .
Quan trọng nhất là kết hôn với Ngụy Đại cũng thể theo quân đội ngay , bà ngoại cô , nộp đơn thông qua mới .
sói nhiều thịt ít, gia đình mới kết hôn con như sẽ phê duyệt .
Nghĩa là cô gái khi kết hôn với chịu cảnh phòng chiếc bóng, còn đối mặt với đám nhu nhược nhà họ Ngụy, cho nên điều kiện bản Ngụy Đại dù đến mấy cũng dễ tìm đối tượng.
Phương Hồng Miên liền :
“Vậy về là để xem mắt ?”
Phương Liễu Ngọc:
“Chứ còn gì nữa, là nghỉ phép hơn một tháng, xem mắt xong là kết hôn luôn, nhà họ Ngụy đang vội lắm.”
Cuối cùng chủ đề chệch xa tít tắp, Văn Gia Gia cuối cùng còn đem bàn tán nữa.
Chỉ Phương Đa Thái, yên một lúc lâu, lúc hoàng hôn buông xuống thì về đến nhà, với vợ:
“Bà xách ít trứng gà sang cho nhà họ Văn .”
Vợ ông tên là Giang Quế Hoa, đang thu gom hoa cúc dại phơi khô, ngẩng đầu khó hiểu hỏi:
“Gửi trứng gà gì?”
Bước chân Phương Đa Thái khựng , sắc mặt tự nhiên:
“Bảo bà gửi thì cứ gửi , hỏi nhiều gì.”
Giang Quế Hoa “xì” một tiếng, hừ lạnh :
“Gà cũng chẳng ông nuôi, trứng cũng chẳng ông đẻ, mà còn lên mặt nữa.”
Chắc chắn là cái miệng thối đắc tội .
Vừa , bà bưng khay tre đựng hoa cúc dại nhà, từ trong tủ lấy mấy quả trứng gà, suy nghĩ một chút, cất hai quả.
Cuối cùng trong túi nhét hai quả, hai tay cầm hai quả, về phía nhà họ Văn.
Văn Gia Gia đang cắt tóc cho Văn Xuân và Văn Tuyên, khi kéo, thứ đầu tiên cô cắt chính là tóc.
Buổi chiều cô gội đầu cho hai đứa trẻ, nước bẩn đến mức nỡ .
Cũng may là đầu hai đứa nhỏ chấy, nếu cô thức đêm lên huyện mua thu-ốc về diệt trừ cho chúng và cho chính mới !
Gội đầu xong, dùng quần áo cũ lau thật mạnh, chỉ mất một buổi chiều là tóc khô.
Tóc Văn Xuân giống , giống tóc Văn Gia Gia, mảnh mềm.
May mà tóc nhiều, hai b.í.m tóc to bằng hai ngón tay vẫn thể buộc lên .
Còn tóc của Văn Tuyên thì nhiều lắm, đen dày, còn xoăn, chắc là thừa hưởng từ cha thanh niên tri thức của con bé.
Văn Gia Gia nghi ngờ bộ tóc của con bé mỗi ngày đều hấp thụ ít dinh dưỡng, nếu sẽ thể nuôi đen bóng thế .
Trước hai cô bé đẻ giúp chăm sóc tóc, bây giờ chỉ còn dì hờ thôi, chỉ thể một kéo cắt phăng .
Sắp tới cô cần hoặc xuống ruộng, trong một thời gian dài còn việc nhà, căn bản nhiều thời gian để gội đầu và chải tóc cho hai đứa nhỏ.
Không nên chậm trễ, khi tóc khô hẳn, cô liền cắt kiểu tóc học sinh cho hai đứa.
Tuy nhiên kiểu tóc học sinh lúc gọi là tóc học sinh, mà gọi là tóc Kha Tương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-12.html.]
Kha Tương là một , là ai ư?
Là nhân vật Kha Tương trong vở kịch mẫu “Đỗ Quyên Sơn”.
Mấy năm huyện dán áp phích của Kha Tương, vô cùng tràn đầy sức sống và sức mạnh, khiến huyện dấy lên một cơn sốt Kha Tương, cho đến tận bây giờ vẫn còn ít để kiểu tóc .
Văn Xuân thực cắt lắm, khi cắt cứ rơm rớm nước mắt cô.
Văn Gia Gia lòng sắt đ-á, hai kéo cắt cho con bé mái tóc ngắn ngang vai.
Văn Gia Gia kỹ thuật trong , kiếp để lên hình cho , cô từng học trang điểm một thời gian.
Sau đó cô còn đặc biệt bay sang Hàn Quốc cắt một kiểu tóc mới, vì quá mà cô nán Hàn Quốc thêm một tuần, tìm thợ tóc để học cách cắt tỉa và chăm sóc tóc.
Sau khi về nước cô mua nhiều tóc giả để luyện tay nghề, nửa năm đám bạn cùng phòng và các cô gái trong studio đều yên tâm để cô giúp cắt tóc.
Kiểu tóc học sinh của Văn Xuân chỉ là chuyện nhỏ.
Cô “tách tách” vài cái, từng chùm tóc rơi xuống đất.
Sau khi sửa tóc cho tự nhiên, cô cắt mái, cắt mái bằng, vặn che lông mày, chỉ cần biểu cảm là lông mày sẽ lộ .
Đừng nha, cắt xong trông , ít nhất là hơn , cả trở nên linh động và tràn đầy sức sống.
Còn tóc của Văn Tuyên thì khó hơn nhiều, Văn Gia Gia cần cắt theo từng lớp.
Vẫn là kiểu tóc học sinh mái bằng, nhưng mái của Văn Tuyên lộ cả lông mày, trông còn lém lỉnh hơn cả chị gái.
“Dì nhỏ, con, con thích cắt tóc!”
Văn Tuyên là đứa thứ hai cắt, thấy chị gái cắt xong trở nên xinh nên chẳng lo lắng tí nào, trái còn hứng thú vung vẩy đầu, khiến tóc bay qua bay .
Cắt xong thậm chí còn chạy đến bên chum nước, tay nhỏ chống cằm, nghiêng qua nghiêng mặt nước, cái m-ông vểnh lên trông điệu đà.
Cho nên khi Giang Quế Hoa đến nhà họ Văn, liền thấy hai cô bé đổi lớn, suýt nữa thì nhận !
“Trời đất ơi!”
Giang Quế Hoa thể tin nổi , “Tóc là dì nhỏ các cháu cắt cho ?”
“Bà Quế Hoa.”
Văn Xuân và Văn Tuyên chào lớn, hai cô bé đang chơi nhảy ô ở sân .
“Là dì nhỏ cắt ạ!”
Văn Tuyên ngẩng đầu , “Đẹp lắm ạ, Mỹ Hoa còn chẳng dì nhỏ cắt cho cơ.”
Giang Quế Hoa:
“...”
“Dì nhỏ các cháu ?”
Bà hỏi.
Văn Xuân nhíu mày:
“Dì nhỏ đang nấu cơm ạ.”
Con bé hiện tại đang một chân, nếu bà Quế Hoa còn rời , con bé sẽ thua mất.
Kết quả là Giang Quế Hoa nhét trứng gà túi của Văn Xuân:
“Vậy Xuân Nhi cháu giúp bà đưa bốn quả trứng gà cho dì nhỏ, bảo là để bồi bổ sức khỏe cho các cháu.”
Nói xong, bà vội vàng rời , hề nhà.
Bà cũng chút kiêng kị, dù nhà họ Văn cũng mới mất lâu.
Văn Xuân sắp đến nơi , thế thì càng nhảy nữa.
“Ván em thắng, là bà Quế Hoa thắng.”
Văn Xuân hạ chân xuống với Văn Tuyên, hai tay giữ túi chạy về nhà bếp.