Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 127
Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:47:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không là do đến đủ thế nào, trong phòng đông lắm, nhưng máy móc thì khá nhiều.
Văn Gia Gia thấy căn phòng treo biển văn phòng, tiến lên gõ cửa.
“Vào ——”
Văn Gia Gia đẩy cửa bước .
Ngồi ghế là một phụ nữ gần năm mươi tuổi, tóc hoa râm, cắt ngắn, đến mang tai, chỉ dài hơn tóc của đa đàn ông một chút.
Trên mặc bộ đồ công nhân màu xanh, giày vải.
Trước túi áo còn cài một cây b.út, trông như thể việc bất cứ lúc nào.
“Cô là mới đến hôm nay ?”
Văn Gia Gia tự giới thiệu:
“Chào chủ nhiệm, tên là Văn Gia, hôm nay đến báo danh ạ.”
Chủ nhiệm đưa tay :
“Đưa thư giới thiệu xem nào.”
Văn Gia Gia vội vàng đưa thư giới thiệu cho bà.
Bà gật đầu:
“Hóa là thi đỗ đây .
Thế thì cô tạm thời cứ theo , khi nắm rõ công việc của phân xưởng sáu chúng mới sắp xếp việc cho cô.”
Ngừng một chút, bà giải thích thêm một câu:
“Xưởng d.ư.ợ.c của chúng đặc thù, giống những nơi khác, nếu nắm rõ tình hình thì cô triển khai công việc , cũng bắt đầu từ .”
Văn Gia Gia vội :
“Vâng, cảm ơn chủ nhiệm ạ.”
Bà vẫy tay:
“Đi , bàn việc của các cô ở bên cạnh, việc sẽ gọi cô.”
Văn Gia Gia nhẹ bước ngoài, khép cửa sang căn phòng bên cạnh.
Căn phòng rõ ràng lớn hơn, gấp đôi văn phòng chủ nhiệm.
Bên trong bốn chiếc bàn việc, trong đó ba chiếc đặt đồ đạc, Văn Gia Gia đến chiếc bàn còn trống duy nhất.
Cô đặt ba lô xuống, dùng đầu ngón tay quẹt một cái lên mặt bàn.
Ừm, bao nhiêu bụi, nhưng cô vẫn lau qua một lượt.
Đang định lấy khăn lau thì cửa, cô dường như ngạc nhiên, còn đặc biệt biển hiệu của văn phòng một cái.
“Chào đồng chí, tên là Văn Gia.”
Văn Gia Gia nở nụ chủ động chào hỏi .
Người đó thẳng đến chiếc bàn bên tay của Văn Gia Gia, gật đầu :
“Chào cô, là Kiều Hạ.”
Văn Gia Gia nhận ý định trò chuyện nhiều, nên cũng dừng tại đó.
Cô vốn dĩ thích đem khuôn mặt tươi dán lên m-ông lạnh của khác.
Lúc nãy thấy ở sân trống cửa vòi nước, Văn Gia Gia bèn cầm khăn lau ngoài.
Kiều Hạ khẽ liếc một cái, rũ tay, tờ báo tay phát tiếng sột soạt.
Văn Gia Gia dùng khăn lau sạch sẽ bàn việc bao gồm cả ghế việc từ trong ngoài hai lượt.
Đợi đến khi gió thổi khô vết nước, cô mới lấy tất cả đồ đạc trong ba lô sắp xếp.
Đầu tiên là bình nước, Văn Gia Gia hôm nay mang nước .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-127.html.]
cô lúc nãy đến đây thấy phòng lấy nước , chắc cần mang nước từ nhà nữa, dù một bình nước đầy cũng nặng mà.
Đây là bình nước thể chứa 1.5 lít nước đấy.
Cái bình nhỏ , Văn Gia Gia để cho hai đứa trẻ mang đến trường dùng .
Tiếp đến là giấy b.út, Văn Gia Gia đều nhét ngăn kéo.
vẻ giấy cũng cần thiết, cô thấy bàn việc của những khác đều là những cuốn sổ thống nhất, chắc trong xưởng loại giấy chuyên dụng.
Văn Gia Gia trái cảm thấy mua một chiếc chìa khóa nhỏ, cô quan sát một lượt, phát hiện ngăn kéo của những khác đều khóa .
Sau đó là hộp cơm, ô, v.v.
Ô treo bệ cửa sổ bên cạnh, bàn việc của Văn Gia Gia ngay sát cửa sổ.
Chính xác mà , bốn chiếc bàn việc trong phòng đều sát cửa sổ, văn phòng tổng cộng bốn chiếc cửa sổ, việc thông gió và lấy ánh sáng đều .
Chỉ là mỗi buổi chiều khi về cần chú ý đóng cửa sổ, nếu buổi đêm trận mưa là bàn việc sẽ gặp họa ngay.
Hộp cơm và những thứ khác nhét một ngăn kéo khác, bao gồm cả áo mưa cũng bỏ đó.
Rất nhanh, hai còn trong văn phòng cũng đến.
Một nam một nữ, Văn Gia Gia chào hỏi họ, nam tên là Lý Hải Quân, nữ tên là Sa Nguyệt.
Sa Nguyệt vô cùng nhiệt tình, với cô:
“Văn phòng cuối cùng cũng thêm một đồng chí nữ nữa , buổi trưa nhà ăn ăn cơm cần đợi mấy cô gái ở phân xưởng nữa.”
Ý của cô là buổi trưa thể rủ ăn cơm chung.
Văn Gia Gia mỉm :
“Thế thì phiền cô .”
Bàn việc của Sa Nguyệt ngay phía cô, Văn Gia Gia thấy cô đầu tiên là bưng chiếc cốc tráng men lấy nước, xong xuôi lấy khăn lau bàn, cuối cùng bảng thông báo cạnh cửa lấy tờ báo, uống nước báo.
Lý Hải Quân cũng như .
Văn Gia Gia chút thích nghi kịp, việc gì ?
Điều khiến cô chút hoang mang, nhưng cũng nén nổi chút vui mừng.
Haizz, nếu thể, ai chẳng hy vọng công việc nhẹ nhàng.
Dù thì tự chủ động việc là một chuyện, còn ngày ngày cứ như con lừa của đội sản xuất, ép việc là chuyện khác.
Sa Nguyệt cảm thấy cần phổ biến truyền thống của văn phòng cho đồng nghiệp mới, bèn liếc ngoài cửa, dùng tờ báo che mặt khẽ với Văn Gia Gia:
“Đồng chí Văn Gia, văn phòng chúng vẫn nhẹ nhàng đấy, chủ nhiệm Tiết tuy tính tình lắm, nhưng tìm chúng ...
Bình thường cô thể xem báo, đôi khi chúng còn một bài báo, cô đấy, nếu xem thì khó .”
Vì , xem báo cũng là một loại công việc .
Văn Gia Gia:
“...”
Công việc bình thường chính là bài báo ?
Cô nhịn hỏi thành lời.
“Ồ cái đó thì hẳn.”
Sa Nguyệt , chỉ Lý Hải Quân cạnh cô :
“Công việc của Hải Quân là sắp xếp ca trực, thỉnh thoảng còn sang phân xưởng bên cạnh tuần tra kiểm tra, còn sắp xếp công việc của phân xưởng.”
Cô lén chỉ chỉ Kiều Hạ:
“Công việc của Kiều là phụ trách kiểm tra an phân xưởng, kiểm tra thiết , còn phụ trách tuyên truyền và diễn thuyết về an .”
Cuối cùng chỉ :
“Hì hì, là việc vặt, cuối năm ngoái mới xưởng, đây thủ quỹ, tạm thời vẫn chủ nhiệm Tiết phân công công việc.”
Văn Gia Gia hiểu , Sa Nguyệt coi là con em của xưởng d.ư.ợ.c.