Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 135

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:47:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Văn Gia Gia cần sắp xếp nội dung buổi chuyện hôm nay, nếu chủ nhiệm Tiết sẽ xem hiểu .”

 

Rèm cửa kéo, ngẩng đầu là thể thấy đêm tối ngoài cửa sổ.

 

Đầu hạ đến, những con ve sầu sống trong lòng đất năm năm thậm chí mười lăm năm cuối cùng cũng đón chào sự trưởng thành, chúng bò lên cây lột xác hóa cánh, dốc sức phát tiếng kêu “ve ve" để tìm bạn đời.

 

Vì lúc ve sầu vẫn nhiều lắm, Văn Gia Gia cảm thấy quá phiền phức, thậm chí còn thấy đêm hè tiếng ve sầu mà thêm phần thú vị.

 

Cô còn đang nghĩ đợi Ngụy Đới về sẽ bảo dẫn bắt ve sầu.

 

Vừa trong nhà muối tiêu và bột ớt, ve sầu nổ qua dầu nóng thêm chút muối tiêu và bột ớt cũng là một món ngon hiếm .

 

Chín giờ đúng, đèn điện vụt tắt chút do dự.

 

Tay Văn Gia Gia khựng , bất đắc dĩ thắp đèn dầu lên, cô vẫn còn một ít nữa mới sắp xếp xong.

 

Đến khi dừng b.út nữa là chín giờ rưỡi, Văn Gia Gia buồn ngủ đến mức liên tục ngáp, xuống giường đầy nửa phút chìm giấc ngủ say.

 

Sáng hôm , Văn Gia Gia căn đúng lúc chủ nhiệm Tiết để đưa nội dung cuộc họp cho bà , hôm qua bà bảo là nhanh ch.óng.

 

Chủ nhiệm Tiết lúc thực sự đổi cách về Văn Gia Gia, hai ngày chỉ cảm thấy cô là việc, hiện tại... lẽ kỳ vọng của đối với cô thể cao hơn một chút.

 

“Ừm, tệ."

 

Chủ nhiệm Tiết gật đầu, mặt lộ vài phần hài lòng, “Về phần an thì đưa cho Kiều Hạ , bảo chuẩn công việc cho tháng tới."

 

“Vâng thưa chủ nhiệm."

 

Văn Gia Gia nhận nhiệm vụ rời , văn phòng, đặt nội dung cuộc họp liên quan đến phần an lên bàn Kiều Hạ.

 

Cô thấy khá bất ngờ, hôm nay thế mà đầu tiên đến văn phòng.

 

Mà lúc , Kiều Hạ vẫn đến.

 

“Lạ thật."

 

Cô lẩm bẩm.

 

Cô cầm tờ báo hôm nay lên xem, cũng quan tâm nhiều.

 

Mãi đến khi chỉ còn năm phút nữa là tám giờ, Kiều Hạ mới vội vàng chạy văn phòng.

 

Kiều Hạ liếc tờ giấy bàn, lời nào.

 

Văn Gia Gia chủ động phá vỡ bầu khí:

 

“Đồng chí Kiều, bàn là nội dung buổi chuyện về an hôm qua đấy."

 

Khoảng ba giây mới thấy mở miệng:

 

“Được cảm ơn."

 

Văn Gia Gia bất ngờ, thế mà từ miệng thể thấy hai chữ “cảm ơn" cơ đấy.

 

Người thứ ba đến văn phòng là Sa Nguyệt.

 

Sa Nguyệt đến đúng lúc, còn Lý Hải Quân mãi đến tám giờ năm phút mới đến.

 

Hiện tại nảy sinh một vấn đề khó xử — ba tờ báo mới mỗi ngày của văn phòng lúc đều đang trong tay Văn Gia Gia và những khác, Lý Hải Quân lúc đầu phát hiện , đợi khi thu dọn đồ đạc xong, cửa lấy báo thì với bàn tay trắng và khuôn mặt đen xì.

 

Sa Nguyệt chỉ liếc một cái, thèm để ý đến .

 

là con em nhà máy d.ư.ợ.c, cha là nhân viên cũ của nhà máy, lập nên những chiến công hiển hách từ những ngày đầu thành lập nhà máy d.ư.ợ.c.

 

Có lẽ chủ nhiệm Tiết sẽ nể nang chú phó bộ trưởng của , nhưng cô thì .

 

Kiều Hạ thì , khinh thường Lý Hải Quân, nhưng cũng dám lộ rõ cảm xúc như Sa Nguyệt, chỉ giả vờ như thấy.

 

cũng cảm thấy thứ hai đến, báo thì liên quan quái gì đến .

 

Còn về Văn Gia Gia?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-135.html.]

 

Trong lòng Văn Gia Gia hừ một tiếng, hai ngày là vì quen tình hình nên mới cẩn thận dè dặt, nhưng hiện tại... thể cứ mãi quả hồng mềm .

 

Hơn nữa, cô là thi cử đàng hoàng mà đây, hề cửa , lưng thẳng lắm đấy.

 

Chương 43 Canh gà bào ngư

 

Chuyện tờ báo kết thúc kèn trống, bởi vì đây chỉ là một chuyện nhỏ nhặt mà thôi.

 

Thực sự nếu gây chuyện lên thì lý chỉ thể là Lý Hải Quân, Lý Hải Quân đến mức ngu ngốc như .

 

Công việc của Văn Gia Gia ngày càng thuận lợi, chủ nhiệm Tiết giao cho cô ngày càng nhiều nhiệm vụ.

 

Chưa đầy một tháng, Văn Gia Gia dường như vững gót chân ở phân xưởng 6, trở thành trợ thủ đắc lực một của chủ nhiệm Tiết.

 

Đến tháng Sáu, cô tiếp nhận luôn công việc ghi chép liệu của phân xưởng, đây chính là công việc chính hàng ngày của cô cho đến thời điểm hiện tại.

 

, mỗi ngày cô ở trong xưởng ít nhất hai tiếng đồng hồ, và cũng dần trở nên quen thuộc với những trong xưởng.

 

Điều khiến Văn Gia Gia ngạc nhiên là, hóa các công nhân trong xưởng chỉ vùi đầu sản xuất, thỉnh thoảng họ cũng tiến hành nghiên cứu phát triển thu-ốc.

 

Văn Gia Gia luôn tưởng rằng bộ phận nghiên cứu quản lý bộ công việc nghiên cứu của cả nhà máy d.ư.ợ.c cơ.

 

Tổ trưởng Ngụy :

 

“Bộ phận nghiên cứu mới mấy chứ, nhà máy d.ư.ợ.c chúng tổng cộng 12 phân xưởng, nếu đều chờ bộ phận nghiên cứu bón cơm cho ăn thì ch-ết đói mất."

 

Sau khi quen với ông , ông nhiều hơn hẳn, còn vẻ phớt lờ như lúc mới gặp.

 

“Bộ phận nghiên cứu mấy ạ?"

 

Văn Gia Gia tò mò hỏi.

 

“Chỉ 18 thôi.

 

Ồ, còn bao gồm cả hai mới phân phối đến năm nay nữa."

 

Tổ trưởng Ngụy suy nghĩ một lát , “Đây còn là do giám đốc nhà máy chúng đến Bộ Y tế mặt dày mày dạn đòi về đấy, nếu nổi 18 ."

 

Văn Gia Gia cảm thán, thời đại thực sự thiếu nhân tài mà.

 

Hèn chi trong nhà máy d.ư.ợ.c khó bắt gặp những nghiên cứu viên mặc bộ đồ công nhân màu xanh, hóa chỉ 18 .

 

“Như sản phẩm chủ lực của phân xưởng đây, đó là do chúng tự mày mò đấy.

 

Tuy chúng là sinh viên đại học, nhưng ở tuyến đầu lâu ngày thì kiểu gì cũng hiểu chút lông tóc."

 

Nhắc đến chuyện , tổ trưởng Ngụy tỏ tự hào:

 

“Trong ba loại thu-ốc xuất khẩu một loại đến từ phân xưởng đấy.

 

phân xưởng bên cạnh cũng tệ, họ đổi phương pháp chưng cất , gần đây kết quả , lúc nào rảnh cô thể sang xem thử."

 

“Phân xưởng sang phân xưởng khác cũng thể tự do ạ?"

 

“Nói nhảm, tất nhiên là thể.

 

Nếu thì trao đổi học hỏi lẫn để cùng tiến bộ chứ."

 

Tổ trưởng Ngụy trợn mắt, “Nhà máy cũng khuyến khích như mà, Văn Gia Gia cô chịu xem bảng tuyên truyền t.ử tế gì cả."

 

“..."

 

Bảng tuyên truyền là do Sa Nguyệt , Văn Gia Gia thấy ngày nào cô cũng cầm báo chép nên thèm để mắt tới.

 

“Vậy cháu sẽ giao lưu học hỏi nhiều hơn."

 

Văn Gia Gia lập tức chấn chỉnh thái độ, phân xưởng 6 cô cũng nắm rõ , đang ngoài dạo quanh.

 

lâu , cô trở nên bận rộn, bận rộn đến mức chân chạm đất, gì còn thời gian để ngoài dạo nữa.

 

 

Loading...