Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 14
Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:38:49
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dì Mao đang đan áo len, thấy Văn Gia Gia đến còn khá bất ngờ:
“Gia Gia?
Dì cháu về quê ?”
Văn Gia Gia gật đầu:
“Cháu chào dì Mao, hiện tại cháu đang sống ở đại đội Phù Dương của công xã Tiến Bộ.”
Dì Mao thở dài:
“Thế cũng , đó là một nơi , tính cách của cháu rời khỏi nhà sẽ sống hơn.
Tiểu Mẫn còn từng đến tìm cháu đấy, khi nào cháu rảnh thì qua nhà dì chơi.”
Văn Gia Gia nặn một nụ khổ :
“Dạo cháu rảnh lắm, cháu đến để chuyển hộ khẩu, một thời gian nữa đại đội thu hoạch vụ thu .”
“Sao cơ, cháu định ở thành phố ?”
Dì Mao ngạc nhiên, “Người của Hội Phụ nữ một suất công việc dọn dẹp đường phố, cháu thể chiếm chỗ đó thi nhà máy.”
Văn Gia Gia bất đắc dĩ, đem những chuyện xảy trong nhà mấy ngày nay kể từng chuyện một.
Quả nhiên, dì Mao kinh ngạc đến mức đặt cả áo len xuống, hai thím bên cạnh cũng về phía Văn Gia Gia.
“Cái đứa nhỏ ...
Ôi!
Đừng buồn, hãy tin tưởng quốc gia, tin tưởng chính phủ, dù đến bước đường nào thì cũng luôn một con đường sống cho cháu .”
Dì Mao im lặng nửa ngày .
Hèn chi chuyển hộ khẩu, lúc lương thực là quan trọng nhất.
Công nhân vệ sinh một tháng mới 8 tệ, cô ở thành phố chỗ ở, còn dắt theo hai đứa trẻ, thì tác dụng gì chứ.
Bà lòng giúp đỡ Văn Gia Gia, nhưng nhất thời nên tay thế nào.
Thời buổi cuộc sống ở thành phố cũng chẳng dễ dàng gì, tháng nào cũng thắt lưng buộc bụng phiếu mà ăn cơm.
Văn Gia Gia :
“Dì Mao cháu , dì giúp cháu để ý tin tuyển dụng của nhà máy là , cháu vẫn công nhân cơ.”
“Được!
Có tuyển công nhân dì sẽ thông báo cho cháu!”
Dì Mao dùng tốc độ nhanh nhất giúp cô rút hộ khẩu , “Đến lúc đó đưa tờ chứng nhận cho bí thư chi bộ thôn của các cháu, ông sẽ nộp lên công xã, hộ khẩu của cháu coi như chuyển xong.”
Văn Gia Gia nhận lấy tờ chứng nhận, cẩn thận cất túi trong của áo.
Cô ở phố lâu, vì nhà cha nuôi của nguyên chủ cách đây xa, sắp đến giờ tan , cô sợ may gặp cha nguyên chủ.
Cha nguyên chủ coi đứa con trai khó khăn lắm mới mong chờ như món đồ dễ vỡ, ngày nào buổi trưa cũng từ nhà máy chạy về nhà thăm nó.
Văn Gia Gia rảo bước nhanh, cho đến khi khỏi khu vực đó mới coi như thở phào nhẹ nhõm.
Cô ngang qua cửa hàng bách hóa, mấy khúc xương ống mấy thịt mà thèm thuồng.
Trên sạp thịt còn thịt nữa , thời buổi mua thịt đến xếp hàng từ sớm, năm giờ sáng đến xếp cũng coi là sớm, buổi trưa mà miếng thịt nạc thì đúng là đồng bào nương tay lắm .
Đại đội Phù Dương cách huyện xa như , Văn Gia Gia thực sự cảm thấy ăn thịt dựa lợn nuôi trong thôn thôi.
“Chú ơi, cho cháu hai khúc xương.”
Văn Gia Gia .
Trong nhà thiếu dầu mỡ, hũ dầu gần như cạn đáy.
“Hai khúc ?
Một hào hai khúc.”
“Dạ .”
Văn Gia Gia móc một hào, còn nhờ chú hàng thịt c.h.ặ.t giúp thành mấy đoạn, thành công nhận một cái lườm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-14.html.]
Trước khi , cô còn hỏi:
“Chú ơi, ở chỗ chú bao giờ thì mua gan lợn ạ?”
Nguyên chủ đây thường xuyên xếp hàng mua thịt, nên Văn Gia Gia xương và nội tạng đều cần phiếu.
So với xương, cô càng gan lợn giàu dinh dưỡng hơn, đáng tiếc hôm nay thấy.
“Muốn gan lợn thì đến sớm, 10 giờ là hết , nhưng đại tràng vẫn còn một bộ, cháu lấy ?”
Vừa xách lên một xâu tràng.
Văn Gia Gia lắc đầu từ chối, đại tràng cần nhiều gia vị đại hồi thảo quả, nhà cô gì .
Mua xong xương lợn cũng về nhà ngay, Văn Gia Gia tiên ghé qua hợp tác xã cung tiêu một vòng.
Cô phát hiện xà phòng thơm, dùng hai tấm phiếu mà nguyên chủ vất vả lắm mới tích cóp mua một bánh xà phòng giặt và một bánh xà phòng thơm.
Nguyên chủ hồi ở thành phố từng lén lút việc riêng, tiền để dành bao nhiêu, phiếu thì tích vài tấm.
Làm gì ư?
Gấp vỏ bao diêm.
Phần lớn tiền nguyên chủ tiêu hết , cô ở nhà cha nuôi thường xuyên ăn no, cần tìm bạn học mua lương thực với giá cao.
Một phần nhỏ tiền đổi thành phiếu, thời buổi phiếu quan trọng hơn tiền, nguyên chủ hiểu rõ đạo lý .
Hợp tác xã cung tiêu gần đây mới về hàng mới, đồ đạc khá nhiều, Văn Gia Gia dạo hơn mười phút mới lưu luyến rời .
Cô còn mua một chiếc đèn pin nữa, như Văn Xuân, Văn Tuyên mỗi đêm thức dậy vệ sinh cũng thuận tiện hơn.
Đáng tiếc đèn pin thực sự quá đắt, cô đủ phiếu nên mua nổi.
Cô vội về nhà, rẽ một vòng đến trạm thu mua phế liệu.
, cô mua phế liệu.
Văn Gia Gia quên còn một cái bàn tay vàng, sáng sớm hôm nay xuất hiện một bảng đếm ngược, đợi đến bảy giờ sáng mai, bàn tay vàng sẽ mới nữa.
Nghĩa là, bàn tay vàng hợp thành cứ ba ngày sử dụng một .
Khi còn một ngày cuối cùng sẽ xuất hiện đồng hồ đếm ngược, còn việc quá hạn thì cần chờ ngày mai mới chứng thực .
cô đoán lẽ hợp thành trong vòng 24 giờ mới , dù hôm đó cô cũng là buổi chiều mới phát hiện cái bàn tay vàng , và sử dụng nó đầu tiên.
Văn Gia Gia ôm một nỗi chấp niệm sâu sắc với một cái nồi lớn, cho nên khi về nhà nhất định mang vài cân sắt vụn về nhà.
Chương 8 Tắm trong chuồng lợn
Trạm thu mua phế liệu là một nơi .
Mặc dù nó giống như các truyện thời đại khác thể tùy tiện tìm là thấy báu vật, nhưng tìm vài cân sắt vụn thì vấn đề gì.
Văn Gia Gia thậm chí còn mua một chiếc xe đạp cũ nát về nhà, cô dự cảm, xe đạp khi hợp thành lẽ sẽ mang cho cô lợi nhuận phong phú.
cô đôi chân đang gào thét đòi bãi công của , quyết định vẫn là từ bỏ.
Không cách nào, mang , xe đạp thời nặng hơn xe đạp mấy chục năm nhiều lắm.
“Thật sự lấy mấy thứ ?”
Đồng chí ở trạm phế liệu thể tin nổi, “Mấy thứ đều là chúng thu lượm từ bên ngoài về, đều cần nữa , cô mua về nhà gì?”
Trạm thu mua phế liệu thời cũng chỉ chờ dân mang hàng đến, mà đạp xe ba gác khắp các hang cùng ngõ hẻm để thu mua phế liệu.
Đồ bằng sắt, thường là dùng đến mức thể dùng nữa dân mới bán nó lấy tiền.
Trạm thu mua phế liệu khi thu mua cũng sẽ sửa chữa hai, vì giá trị.
Mà là đem sắt vụn nung chảy để luyện thứ khác.
là chuyện lạ.
Làm việc ở đây bao lâu , chỗ họ chỉ thu sắt , từng bán sắt bao giờ!
Văn Gia Gia gượng gì, cô tìm lý do nào để giải thích cả.
Đồng chí cũng truy hỏi thêm, chủ yếu là mấy thứ sắt vụn cũng chẳng việc gì.
Nếu thì một đồng chí kỳ lạ như , ông chắc chắn báo cáo cho cục công an để công an kiểm tra xem đặc vụ .