Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 140

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:49:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Văn Gia Gia còn gì để , cô quanh vỏ chăn xoay tới xoay lui, hiểu nổi sức lực con thể lớn đến mức , thể vắt vỏ chăn khô như máy giặt vắt .”

 

Vỏ chăn ga giường treo đầy một bên sân, gió nhẹ thổi qua, vỏ chăn ga giường đung đưa theo gió.

 

Dưới sự hợp lực của ánh nắng và gió hạ, nước trong vỏ chăn ga giường dần bốc , sờ thấy khô vài phần.

 

Mà lúc , hương bánh chưng tỏa từ trong bếp.

 

Tốc độ gói bánh chưng của Văn Gia Gia nhanh hơn Ngụy Đới, cô gói hai cái thì Ngụy Đới chỉ gói một cái.

 

Chẳng bao lâu , hai vợ chồng gói xong bánh ngọt, ưu tiên cho nồi luộc .

 

Hương lá dong thực sự bá đạo, từ xa cũng thể ngửi thấy, Văn Gia Gia còn thấy đang oang oang hỏi xem nhà ai đang luộc bánh chưng ăn.

 

Văn Gia Gia đặc biệt chạy cửa hít hà thật mạnh, đúng là thơm.

 

Cô che miệng hì hì:

 

“Xong , hai sắp ."

 

Nhà cô mỗi món gì ngon, ngày hôm lúc khỏi cửa đều sẽ các thành viên gia đình khác bàn tán.

 

Cũng ác ý gì, chỉ là con nhà quấy rầy đến phát phiền, lúc gặp “kẻ đầu sỏ" thì phàn nàn vài câu mà thôi.

 

Hơi nước trong nồi liên tục bốc ngoài, khiến Văn Gia Gia mở hết cửa sổ phòng bếp và phòng khách , nước mới nghẽn trong phòng.

 

Sợ lẫn mùi, nên bánh chưng ngọt luộc một nồi, bánh chưng mặn luộc một nồi.

 

Bánh chưng ngọt là bánh nhân đậu đỏ, bánh chưng mặn là bánh nhân thịt lòng đỏ trứng muối nấm hương.

 

Còn về phần lạc ngâm thêm, Văn Gia Gia cho nữa, cho nhiều nguyên liệu quá mùi vị sẽ tạp.

 

Cô định buổi tối sẽ nấu canh lạc ăn, ăn kèm với bánh chưng.

 

Bánh chưng ít nhất luộc bốn tiếng, để gạo nếp bên trong chín nhừ chín thấu, luộc đến mức dính dẻo mới .

 

khi hai nồi bánh chưng luộc xong, mặt trời lặn, mặt trăng trong suốt treo lơ lửng bầu trời xanh biếc.

 

“Ve ve——"

 

Tiếng ve kêu râm ran, Văn Gia Gia cầm lá ngải cứu đốt cháy xông khắp sân.

 

Trời tháng sáu, tiếng ve muỗi, khiến lòng khá bồn chồn.

 

Cô sợ trong hai căn phòng muỗi, còn đặc biệt đóng cửa sổ và cửa phòng , cho lá ngải cứu trong phòng đốt, hy vọng hun ch-ết đám muỗi ẩn nấp trong phòng.

 

“Em thấy cần mua màn thôi."

 

Văn Gia Gia xông hai lượt xong thì dừng tay, vứt lá ngải cứu ngoài cửa sổ phòng bếp, với Ngụy Đới đang ở trong cửa sổ:

 

em chẳng thấy màn ở cửa hàng bách hóa bao giờ, thứ mua ở nhỉ?

 

Không thể ngày nào cũng xông thế , đợi trời nóng hơn nữa, muỗi sẽ càng nhiều."

 

Chủ yếu là bộ đội cạnh nước, cái hồ đó, con sông đó... chậc chậc, chính là căn cứ địa của muỗi.

 

Ngụy Đới vớt bánh chưng trong nồi , đặt lên sọt tre cho ráo nước, nghĩ ngợi :

 

“Cửa hàng bách hóa nếu thì những nơi khác chắc chắn đều .

 

Có điều em thể xem thử, màn là thứ mùa hè mới cần, chừng bây giờ bán đấy."

 

Nói cũng đúng.

 

Hai đứa trẻ về, việc đầu tiên khi về là ăn bánh chưng.

 

Chúng ăn bánh ngọt .

 

Trẻ con mà, vẫn là thích đồ ngọt hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-140.html.]

 

Văn Gia Gia là hào phóng, nhân cho nhiều, đậu đỏ đủ thể đủ hơn, nên bánh ngọt ăn cực kỳ ngon.

 

Bánh chưng vì ngâm đủ lâu nên cho nước tro tàu.

 

Bánh ngọt cho nước tro tàu màu trắng, là màu nguyên bản của gạo nếp khi hấp luộc.

 

Cắn một miếng, lộ nhân đậu đỏ màu nâu đen bên trong, một trắng một đen cứ như tác phẩm nghệ thuật .

 

Hơn nữa bánh chưng thực sự luộc tới tầm.

 

Bánh chưng luộc tới tầm thì hạt nào hạt nấy, mà hòa thành một thể, dính đến mức dính miệng mới .

 

Ngụy Đới đặt bánh mặn ráo nước lên bàn, dùng kéo cắt riêng mấy cái bánh ngọt bánh mặn , chia thành sáu phần, tranh thủ lúc đều ở nhà ăn cơm tối mang bánh chưng biếu.

 

Văn Gia Gia hỏi:

 

“Nhà hàng xóm là đưa em đưa?"

 

Ngụy Đới liền bảo:

 

“Để đưa cho, em cứ mà ăn."

 

Văn Gia Gia thế là xuống, múc cho một bát canh lạc trắng đục đậm đà hầm hai tiếng, cắt một chiếc bánh mặn.

 

Mùi thơm bánh mặn thực sự đậm, mở , mùi thịt và mùi nấm hương cứ thế xông thẳng ngoài.

 

Đặc biệt là cô còn cho thịt ba chỉ, thịt ba chỉ gần như luộc tan , lúc cả chiếc bánh chưng bóng loáng mỡ màng.

 

Văn Gia Gia há to miệng c.ắ.n một miếng, miếng đầu tiên c.ắ.n trúng thịt và nấm hương.

 

Thịt ướp, vị mặn thơm, mùi nấm hương và chút vị lòng đỏ trứng muối.

 

Về mặt cảm giác thì mỡ nạc vặn, phần mỡ ngấy, phần nạc khô, hòa cùng gạo nếp dẻo dính... chậc chậc, nếu ăn nhiều tiêu hóa , cô thể một ăn bốn cái.

 

Sự kết hợp giữa tinh bột và chất b-éo khiến căn bản thể kháng cự nổi.

 

Văn Gia Gia vẫn còn tính là kiềm chế, hai đứa trẻ thì , ăn xong bánh ngọt ăn bánh mặn, ăn xong bánh mặn còn ăn thêm cái bánh mặn nữa, Văn Gia Gia nhất quyết cho, cuối cùng tét một cái m-ông chúng mới chịu yên tĩnh .

 

“Cẩn thận đau bụng đấy!"

 

Cô nghiêm mặt , đúng là lành sẹo quên đau.

 

Ngụy Đới về, cũng ăn hai cái bánh chưng xong là Văn Gia Gia ngăn .

 

Cũng may buổi trưa còn cơm thừa, bàn còn món cá kho và cà tím xào thừa từ buổi trưa, hâm nóng Ngụy Đới cũng ăn ngon lành.

 

Hoàng hôn buông xuống, bầu trời tối dần, nhưng mặt trăng theo đó mà sáng rực, dày đặc cũng lộ diện, ngẩng đầu là thể thấy mấy ngôi .

 

Văn Xuân và Văn Tuyên cùng dì út và dượng út ghế tre trong sân, bên cạnh là lá ngải cứu đang đốt.

 

Ấn tượng của chúng về Tết Đoan Ngọ chính là bắt đầu từ ngày .

 

Có bánh chưng ngon, mùi lá ngải cứu luôn thoang thoảng, còn dượng út dạy chúng nhận Bắc Cực bầu trời đầy , cùng với cái tét m-ông của dì út...

 

Đoan Ngọ bỗng nhiên trở nên cụ thể trong cuộc đời chúng.

 

——

 

Đoan Ngọ qua, chiếu thu.

 

Đoan Ngọ qua, chỉ hận thể ngày nào cũng sàn nhà.

 

Những ngày điều hòa thực sự quá khó nhẫn nhịn, Văn Gia Gia sợ nóng sợ lạnh, buổi tối lúc ngủ hận thể tung hết chăn .

 

Ngụy Đới khuyên bảo cô:

 

“Tâm tĩnh tự nhiên mát."

 

 

Loading...