Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 144
Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:49:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Văn Gia Gia dù tổng hợp thu-ốc đến , cũng thể thất đức đến mức để khác gánh trách nhiệm .”
Vì ý tưởng ban đầu của cô quá đỗi ngây thơ, tạm thời là khả thi.
Trừ phi cô thể trở thành nghiên cứu viên, lúc đó nguyên liệu thô quả thực tùy ý cô sử dụng.
thể ?
Dù hiện tại là thể.
Văn Gia Gia thắc mắc hỏi:
“Là bên phía núi Khước ạ?"
Phùng Ngọc kinh ngạc, gật đầu :
“ ."
Vị trí viện nghiên cứu sát hai ngọn núi, hóa công sát núi Khước, địa chất thì sát núi Nhạn hơn.
Bởi vì là mới xây, nên hiện tại đa chỉ là ở ngoại ô phía Tây, nhưng khó cụ thể đến ngọn núi nào.
Sa Nguyệt:
“Gia Gia cô từng đến đó ?"
Văn Gia Gia lắc đầu:
“ chồng ."
Ngụy Đới từng vận chuyển vật tư cho viện nghiên cứu, chuyện là cơ mật gì, nên cô .
Nói xong câu , Văn Gia Gia ngậm miệng, đóng vai một cùng xem mắt chỉ lên tiếng lúc thích hợp.
Hai trò chuyện từ công việc đến gia đình, phía Sa Nguyệt quan hệ gia đình phức tạp, nhưng phía Phùng Ngọc quan hệ gia đình đơn giản, chỉ một ông nội ngoài bảy mươi.
Văn Gia Gia cảm thấy gia đình như thế khá , nhưng thời nay trái cảm thấy gia đình vẫn nên đông con nhiều cháu thì hơn.
Kiểu gia đình như Phùng Ngọc, thực thị trường xem mắt mấy ưa chuộng.
Rất nhanh, thời gian đến ba giờ.
Văn Gia Gia lén dùng ngón tay chọc chọc Sa Nguyệt, nhắc nhở chị nhanh lên chút.
Chủ nhiệm Tiết chẳng lúc nào sẽ đến văn phòng, nếu cứ mãi thấy hai bọn họ, cả hai sẽ mắng đấy.
Ngón tay Sa Nguyệt gầm bàn hiệu “ba", Văn Gia Gia lập tức hiểu ngay, cô nàng còn trò chuyện thêm nửa tiếng nữa.
Được thôi, xả vì nghĩa .
Ba giờ rưỡi, ánh nắng nung nấu đến mức đỉnh đầu nóng hổi, Sa Nguyệt ôm má, chỉ cảm thấy mặt còn nóng hơn.
Văn Gia Gia thắc mắc:
“Đến mức đó ?"
Giọng Sa Nguyệt như nũng nịu:
“Cô thấy trai , chuyện cũng hàm dưỡng , hơn nữa còn giúp rót nước."
Văn Gia Gia:
“..."
Đừng là một “não yêu đương" đấy chứ.
“Giữ kẽ, chúng giữ kẽ một chút."
Văn Gia Gia vỗ vỗ chị, “Giai đoạn đầu chủ động ba , cô mới thể chủ động một .
Nếu cứ như mà thái độ đối với cô vẫn như cũ, thì thể thử tìm hiểu xem ."
“Gia Gia cô ngốc ?
Sau khi trúng trò chuyện thêm hai là thể chốt , gì còn chuyện chủ động xong chủ động nữa."
Sa Nguyệt .
Văn Gia Gia nghẹn lòng một hồi, cô suýt nữa thì quên mất đặc trưng xem mắt của thời đại .
“Hê, thế cô cũng tìm hiểu tính cách của , chuyện kết hôn chuyện đùa ."
Cô thở dài .
Sa Nguyệt điều, gật đầu ghi nhớ:
“ bạn học là hàng xóm của , đến lúc đó hỏi thăm chút."
Văn Gia Gia lúc mới yên tâm, dù cũng nhan sắc cho mê đầu óc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-144.html.]
Sau bốn giờ, Văn Gia Gia cần đến phòng tư liệu.
Người ở phòng tư liệu buổi chiều giúp phơi sách, mãi đến bốn giờ mới rảnh.
“Cần tài liệu lúc nào?"
Tiểu Trương ở phòng tư liệu hỏi, “Xa quá thì cô tự lục đấy nhé."
Văn Gia Gia m-áu bướng nổi lên:
“Xa bao nhiêu mới tính là xa?"
Cũng chính vì Tiểu Trương và Văn Gia Gia quen , cũng ăn một quả trứng muối của Văn Gia Gia, nếu thế nào cũng tặng cô một cái lườm.
“Nhà máy d.ư.ợ.c chúng thành lập năm 52, năm 52 vẫn là doanh nghiệp tư nhân, nên cô tìm tài liệu năm 52 thì chỉ thể tự phòng một mà lục, sẽ , bụi bặm bám đầy ch-ết ."
Văn Gia Gia nghĩ ngợi một lát:
“Thế thì bắt đầu từ năm 52 ."
“Chỉ tra phân xưởng của các cô thôi ?"
Tiểu Trương kéo ngăn kéo lấy chìa khóa, “Nếu nhớ nhầm, cô là của phân xưởng sáu."
Văn Gia Gia:
“Phân xưởng sáu từ đến nay đều sản xuất các sản phẩm dòng Sulfonamide ?"
Cô là tra quá trình phát triển của các sản phẩm dòng Sulfonamide, tra xong còn bản thảo.
Chỉ Tiểu Trương bảo:
“ rõ, Gia Gia , lớn hơn cô mấy tuổi, lúc đó còn đang b-ú sữa đấy."
Văn Gia Gia:
“..."
“Được, thế tra phân xưởng sáu ."
Cô ôm đầu gì nữa, mỗi chuyện với Tiểu Trương đều tiết kiệm nước bọt.
Anh chuyện luôn thể khiến khác nghẹn lời.
Bước phòng tư liệu, Tiểu Trương để Văn Gia Gia một bên, tìm kiếm một hồi là tìm thấy tài liệu liên quan đến phân xưởng sáu.
Anh chút bệnh sạch sẽ, nên cầm, chỉ bảo Văn Gia Gia qua mà bê.
“Chỉ bấy nhiêu thôi, những thứ khác đừng động đấy."
Anh nhấn mạnh.
Văn Gia Gia:
“Yên tâm, chừng mực."
Cô hì hục bê lên, tài liệu xếp chồng lên , cao bằng một nửa chiều cao của cô.
Thế cô đến năm nào tháng nào đây!
Văn Gia Gia phiền muộn vò đầu bứt tai, cách nào khác, cuối cùng chỉ thể ký gửi một phần chỗ Tiểu Trương, tiên bê tài liệu từ năm 52 đến năm 58 về văn phòng.
Cô cảm thấy thời gian một tháng tới của đều tiêu tốn đống tài liệu , hèn chi chủ nhiệm Tiết gần đây đều chỉ sắp xếp cho cô vài công việc đơn giản.
——
Mùa thanh mai qua, r-ượu thanh mai cũng đến lúc thể uống .
Mùa hè nóng nực, chỉ đ-á viên mới thể giải nhiệt.
Năm nay chẳng thế nào, thời tiết đặc biệt nóng, nhiệt độ trung bình của tháng bảy cao hơn nhiệt độ trung bình cùng kỳ năm ngoái tận hai độ.
Văn Gia Gia hận thể ngâm trong nước, suốt ngày đêm đều canh cánh trong lòng về một cây kem que đó.
Thời tiết nóng lên, xưởng kem que cũng bắt đầu hoạt động.
Xưởng kem que ở gần đây, ngày nào cũng sẽ chở một thùng kem que đến các ngôi làng lân cận để bán, Văn Gia Gia nào cũng mua bỏ sót nào.
Mới đầu một ngày thể ăn ba cây, ai ngờ Ngụy Đới phát hiện, từ đó về cô chỉ thể ăn một cây.
Chỉ một cây thôi!
Văn Gia Gia mắng thầm kẻ chỉ điểm bao nhiêu trong lòng, chính vì thiếu mất hai cây kem que, mùa hè của cô mới trôi qua đau khổ đến .
Ngụy Đới hiện tại cũng mấy lời vô ích kiểu tâm tĩnh tự nhiên mát nữa, nhận vợ thực sự sợ nóng.
Thế là tìm lúc rảnh rỗi, núi c.h.ặ.t mấy cây tre về, đóng thành chiếc giường tre đủ cho bốn , còn là loại thể co giãn.