Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 162

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:49:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ngày hôm .”

 

Thời tiết trong lành, chim ch.óc kêu ríu rít, ngậm cành cây bùn đất dường như định tổ mái hiên nhà cô.

 

Như !

 

lúc nào cũng đối mặt với nguy cơ phân chim rơi trúng đầu .

 

Thế là Văn Gia Gia cầm sào tre xua đuổi những con chim nhỏ đáng yêu , thậm chí còn chọc rơi cái tổ chim hình hài ban đầu xuống đất.

 

Văn Xuân và Văn Tuyên là những cô bé giàu lòng nhân ái, rơm rớm nước mắt tổ chim đất.

 

Văn Gia Gia cũng thấy ngại, khẽ ho hai tiếng:

 

“Khụ khụ, dì nhỏ quá đáng , mà là... các con cũng mái hiên mà đầu rơi đầy phân chim chứ.”

 

Văn Xuân và Văn Tuyên - những lòng đồng cảm dâng trào - lắc đầu lia lịa, dĩ nhiên là , kẻ ngốc mới .

 

Trẻ con sống ở nông thôn phân chim là gì chứ.

 

Văn Xuân liền :

 

“Vậy thể đặt tổ chim lên cây ạ?

 

trong sân nhà cũng hai cái cây mà.”

 

Chỉ cần tổ nhà cô là , Văn Gia Gia thế nào cũng xong.

 

cô chỉ tổ chim đất :

 

tổ chim rơi vỡ .”

 

Văn Xuân mím môi:

 

“Không dì nhỏ, chúng con thể một cái tổ chim khác.”

 

Văn Gia Gia rảnh để :

 

“Các con tự , dì nấu cơm đây.”

 

Ngụy Đới hôm nay từ sáng sớm, Văn Gia Gia vì tối qua vận động quá sức nên thậm chí sáng nay dậy lúc mấy giờ để khỏi cửa.

 

Hôm qua ăn cơm nóng trộn nước canh, hôm nay ăn cơm chiên.

 

Cơm thừa hấp bằng thùng gỗ là thích hợp nhất để món cơm chiên trứng, tiếc là xúc xích, nếu Văn Gia Gia kiểu gì cũng cắt hai cái cho .

 

hạt ngô và đậu Hà Lan, thứ bóc một thể để ba ngày, đặc biệt thích hợp dùng để cơm chiên.

 

Món cơm chiên trứng khi xong thơm phức, Văn Xuân và Văn Tuyên đặc biệt thích ăn.

 

Hai đứa ăn uống cứ theo từng đợt .

 

Có đợt thích ăn bánh bao, đợt thích ăn mì, nhưng ăn nhiều mấy là chán ngay.

 

Dù miệng cứ leo lẻo là chán, nhưng tốc độ ăn là chắc chắn là chán .

 

Chỉ món cơm chiên trứng là thỉnh thoảng ăn trong suốt hai tháng mà vẫn chán.

 

Nếu Văn Gia Gia ở bên cạnh ép chúng nó ăn chậm thì chúng nó thể quét sạch đĩa trong vòng ba phút.

 

Món cơm chiên trứng gây nghẹn, Văn Gia Gia còn pha thêm ba bát canh trứng.

 

Một miếng cơm một hụm canh, cuộc sống Văn Gia Gia cũng thấy sướng.

 

kiếp khi lên đại học cô ăn sáng chỉ đếm đầu ngón tay.

 

Ăn cơm xong thì , hôm nay là một ngày vây xem như xem khỉ .

 

Lãnh đạo bộ phận tuyên truyền thậm chí còn mở lớp dạy, Văn Gia Gia nhanh ch.óng từ chối.

 

Đùa , việc thể nhận ?

 

Ai mà chẳng bộ phận tuyên truyền của các ông là soi chữ nhất, lỡ như lỡ miệng điều gì hợp thời điểm, sẽ hại ch-ết cả nhà mất.

 

Cho nên cô từ chối vô cùng dứt khoát và kiên định, suýt chút nữa vị lãnh đạo đó ứng phó thế nào, dù thì loại từ chối lãnh đạo cứng rắn như cũng mấy khi gặp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-162.html.]

 

Không khí quốc khánh vẫn trôi qua.

 

Hôm nay thời tiết , thế là ở đại lễ đường tổ chức một buổi lễ trao giải trong nhà.

 

Có cá nhân tiên tiến, tập thể tiên tiến, còn các giải thưởng khác nữa mà Văn Gia Gia rõ lắm, dù cô cũng ở hàng cuối cùng.

 

Đại lễ đường tuy lớn nhưng cũng tất cả nhân viên đều thể đây.

 

Nhân viên nhà máy d.ư.ợ.c phẩm đến mấy nghìn , nếu hết thì thể sập cả đại lễ đường mất.

 

Văn Gia Gia thể chọn , vẫn là nhờ tờ báo ngày hôm qua đấy.

 

Vì báo đến muộn, cộng thêm việc năm nay cô mới nên cô cũng giải thưởng gì.

 

Thế là cô suốt buổi chỉ vỗ tay, tay suýt chút nữa vỗ nát luôn .

 

Đợi đến khi các lãnh đạo lượt lên phát biểu, Văn Gia Gia bắt đầu tính toán xem khi nào thì mua đài radio.

 

Chờ Văn Xuân tích đủ trứng thì chờ đến năm nào tháng nào đây, đến lúc đó e là cải cách mở cửa mấy năm , sớm chẳng thèm đến đài radio nữa .

 

bây giờ phiếu mà tiền cũng , mua sớm hưởng thụ sớm.

 

Lãnh đạo phát biểu, về mặt thời lượng thì mấy chục năm vẫn đổi.

 

Ánh nắng từ cửa sổ hàng chiếu , vì lá cây ngoài cửa sổ lọc bớt một phần nên ấm áp mà cháy nắng, Văn Gia Gia chống tay đầu, tác động của ánh nắng, mà ngủ gà ngủ gật.

 

Cuối cùng, khi ăn trưa thì buổi trao giải cũng kết thúc.

 

“Ôi, cá nhân tiên tiến thưởng 20 đồng và hai tấm phiếu, còn một cặp cốc tráng men nữa đấy.”

 

Lúc ngoài Văn Gia Gia thấy như .

 

“Xưởng đúng là giàu , xưởng bên cạnh chỉ thưởng 18 đồng, phiếu, đến cốc tráng men cũng , chỉ hai cái khăn mặt thôi.”

 

“Tập thể tiên tiến của nhà máy d.ư.ợ.c phẩm thưởng cũng nhiều, tận một trăm đồng lận, tuy là chia cho cả phân xưởng nhưng đó cũng là một trăm đồng đấy!

 

Hơn nữa còn một cặp phích nước nóng, đợi đến mùa đông, ở phân xưởng cũng thể uống nước nóng...”

 

Văn Gia Gia mà thấy khá động lòng, 20 đồng, bằng lương của hơn nửa tháng đấy.

 

Quay văn phòng, đối mặt với sự tò mò của ba , Văn Gia Gia nội dung gì cả.

 

hàng cuối cùng mà.”

 

, “Thật lòng mà , đúng là chẳng thấy bao nhiêu thứ cả.”

 

Sa Nguyệt tiếc nuối:

 

từng tham gia, thấy tò mò quá.”

 

Văn Gia Gia xoa xoa đầu, lén lút với cô :

 

“Đừng tò mò, chỉ buồn ngủ thôi.”

 

nhanh ch.óng ăn cơm, ăn xong chợp mắt một lát chiều mới tinh thần.

 

Để chào mừng quốc khánh, mấy ngày nay thức ăn ở nhà ăn cũng vô cùng xuất sắc.

 

Vì lươn vẫn hết mùa, nên món lươn xào lăn mà Văn Gia Gia tuần nào cũng tơ tưởng cũng đưa lên thực đơn hai .

 

hôm nay , món thịt hôm nay là thịt khâu nhục.

 

Món cũng , cô khá thích ăn.

 

kỳ công nên cô thích ăn nhưng thích .

 

Văn Gia Gia ăn cực nhanh, ăn xong còn đặc biệt lấy thêm hai phần thịt khâu nhục hộp cơm, định mang về nhà ăn.

 

Thịt khâu nhục nhà ăn vị ngon, ngay cả một tiết kiệm như Sa Nguyệt cũng nhịn mà lấy một phần mang về nhà cho chồng nếm thử.

 

“Hầy, tự chủ mới củi gạo dầu muối đắt đỏ thế nào.”

 

ôm hộp cơm thở dài, xong , “ cảm giác thích ăn gì thì ăn nấy, thích mua gì thì mua nấy đúng là sướng thật.”

 

 

Loading...