Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 176

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:50:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đang ăn thì ngoài cửa truyền đến tiếng la hét.”

 

“Cô Thẩm ơi, dì của Văn Xuân ơi—"

 

Văn Gia Gia ở trong nhà , thấy tiếng :

 

“Ai thế nhỉ."

 

Ngụy Đới:

 

“Chẳng nữa."

 

Văn Gia Gia thẳng ngoài, đang về phía nhà cô trông quen quen, nhưng cô quen , là một cụ già.

 

“Ờ, bác là..."

 

là bà nội của Tổ Đức đây!"

 

“Tổ Đức là..."

 

“Là Tiểu Bàn đấy ạ."

 

Tạ Dịch đột nhiên từ trong nhà ló đầu , tò mò hỏi cụ già, “Bà nội Tiểu Bàn ơi, Tiểu Bàn tìm chúng cháu việc gì ạ, cháu đang quần áo cho em trai."

 

Bà nội Tiểu Bàn đanh mặt :

 

“Sáng nay các cháu gì cùng Tiểu Bàn nhà bà thế, Tiểu Bàn nhà bà nôn ."

 

Tạ Dịch gãi gãi đầu:

 

“Cháu ạ, bạn đột nhiên nôn, chúng cháu chỉ ăn khoai lang, trứng chim, ồ, còn khoai tây nữa."

 

Văn Gia Gia lập tức biến sắc :

 

“Có khi nào là ăn khoai tây mọc mầm ngộ độc ."

 

Lại hỏi Tạ Dịch:

 

“Các cháu ăn ?"

 

Tạ Dịch vội vàng :

 

“Chưa ăn ạ!

 

Khoai lang khó ăn lắm, chúng cháu chia ăn mỗi đứa một miếng.

 

Trứng chim và khoai tây đều ăn... khoai tây nướng chín thì Phỉ Phỉ đến gọi chúng cháu ."

 

Văn Gia Gia bấy giờ mới yên tâm.

 

Bà nội Tiểu Bàn “Ấy chà" một tiếng, vội vàng chạy về nhà, rõ ràng cũng nghĩ đến khả năng .

 

Văn Gia Gia về trong nhà, tới phòng của hai cô bé.

 

Hai đứa lúc đang giường, vểnh chân radio.

 

“Sau các con ăn khoai tây ở bên ngoài ."

 

Văn Gia Gia , “Tiểu Bàn ăn khoai tây đến nôn kìa, khoai tây khi mọc mầm là độc đấy."

 

“Tiểu Bàn ăn khoai tây đến nôn ạ?"

 

Văn Xuân thắc mắc.

 

Văn Gia Gia nghiêm mặt:

 

“Chứ còn gì nữa, các con nãy thấy , bà nội Tiểu Bàn đều tức giận tìm đến tận cửa kìa."

 

Văn Tuyết đang mút kẹo, lắc đầu:

 

“Khoai tây Tiểu Bàn ăn mọc mầm mà dì, thầy giáo dạy chúng con khoai tây mọc mầm ăn, con đều chú ý xem ."

 

Văn Xuân gật đầu:

 

“Hơn nữa, Tiểu Bàn rõ ràng khi ăn khoai tây nôn ."

 

, trèo cây ngã...

 

đúng, là khi lên lầu mới nôn cơ."

 

Văn Gia Gia sững một lát:

 

“Có là đ-ập đầu ?"

 

Văn Xuân:

 

“Làm gì , rõ ràng là ngã dập đầu gối mà, con đều thấy , đầu gối bạn đều chảy m-áu, đó vẫn là chị Phi Phi về nhà lấy thu-ốc bôi cho bạn đấy."

 

Văn Gia Gia:

 

“Phi Phi thành chị ?"

 

Văn Tuyết kỳ lạ Văn Gia Gia:

 

“Dì ngốc thế, là chị Phi Phi chứ Phỉ Phỉ ạ.

 

Chị Phi Phi chính là... chính là con gái của bạn dì đấy ạ."

 

Văn Gia Gia hiểu , hai đứa nhỏ đang đến Cao Phi, con gái của chị Hồng.

 

Thế thì lạ thật, nôn nhỉ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-176.html.]

 

:

 

“Các con nếu thấy nôn, hoặc là chỗ nào thoải mái, gọi dì ?"

 

“Biết ạ!"

 

Hai đứa nhỏ đắm chìm trong câu chuyện Tây Du Ký.

 

Chương 54 Vì thu-ốc mà sinh chuyện

 

Buổi chiều.

 

Văn Gia Gia buồn ngủ, giường ngủ trưa.

 

Ngụy Đới đang loay hoay với cái nôi em bé của , đang tiến hành công đoạn cuối cùng, chính là bôi lên một lớp dầu trẩu.

 

Dầu trẩu mùi, bôi sớm thì mùi nhanh tán.

 

Vợ còn thứ sẽ dị ứng, nhất là dùng dầu sáp gỗ.

 

Ngụy Đới mặc dù hiểu dị ứng với dầu trẩu, nhưng cũng lọt tai lời cô , thế là tìm dầu sáp gỗ.

 

Ai dè nhiều thợ mộc ngay cả cũng từng thấy dầu sáp gỗ, nên đành bỏ cuộc, dự định sẽ thêm một chiếc nôi nữa để dự phòng.

 

Bôi xong dầu trẩu, mang than củi gỗ mà Văn Gia Gia mang về cất kho.

 

Vợ cũng chẳng mang thứ từ về, mang về nhà xong liền vứt đại góc phòng khách, hôm qua để ý còn Văn Tuyết giẫm nát một miếng than.

 

Than quả là than , ném vài miếng lò, khi đốt cháy chẳng thấy mấy khói.

 

Lửa lò cháy rực, cháy đỏ hừng hực.

 

Ngụy Đới đặt nồi đất lên, đổ nước đường đỏ hòa tan , cho táo đỏ hầm.

 

Anh hỏi , uống nhiều canh táo đỏ đường đỏ sẽ bổ khí huyết.

 

Văn Gia Gia ngủ bao lâu thì dậy, lúc mở cửa mùi đường đỏ táo đỏ nồng đậm xộc mũi.

 

“Đang yên đang lành nấu canh ngọt thế?"

 

Cô dụi dụi mắt, đầu óc vẫn còn mơ màng, ngọn gió lạnh lùa qua khe cửa thổi một cái, cả mới tỉnh táo hẳn lên.

 

Văn Gia Gia túm c.h.ặ.t cổ áo, đóng c.h.ặ.t cửa .

 

“Nấu cho em uống đấy."

 

Ngụy Đới , mở cửa , “Để một khe hở cho thông khí, đang đốt than đấy."

 

Văn Gia Gia trong bếp, tay lót giẻ lau, mở nắp nồi đất , nước đường đỏ bên trong đang sôi sùng sục, hương vị ngọt ngào trong ngày đông đặc biệt hấp dẫn.

 

Cô hì hì :

 

“Đ-ập thêm quả trứng nữa nhé?"

 

Ngụy Đới bất lực:

 

“Thế tối em ăn cơm ?"

 

Văn Gia Gia đậy nắp , xoa xoa bụng:

 

“Em quả thực mấy thèm ăn cơm tối."

 

Trưa ăn xong vận động, giường ngủ trưa, cơm trưa vẫn còn tích tụ trong bụng đây.

 

xuống ghế sofa, chống cằm xem Ngụy Đới cưa gỗ, đây là định thêm một cái nôi em bé nữa .

 

Văn Gia Gia :

 

“Thà rằng đóng một cái tủ , tủ trong nhà đủ dùng lắm ."

 

Ví dụ như tủ quần áo trong phòng, giờ vặn thể đựng hết quần áo của cô và Ngụy Đới.

 

Sau thêm vài bộ quần áo nữa là sẽ treo hết .

 

Ngụy Đới tập trung tinh thần đo chiều dài, :

 

“Đóng chứ, đóng hết.

 

Đợi tủ quần áo đóng xong, sẽ đóng thêm một cái xe đẩy em bé."

 

“..."

 

“Được thôi, vui là ."

 

Văn Gia Gia hết lời để , còn tranh tìm việc cho nữa.

 

Ngụy Đới mỉm :

 

“Lúc em ngủ khi dậy bên ngoài ai tìm em thế, tiếng giống của Trần Đạt."

 

Văn Gia Gia giơ ngón tay cái lên :

 

“Anh giỏi thật, tiếng đó mà cũng .

 

em của ai, là bà nội của ai, chính là của đứa nhỏ b-éo b-éo kìa."

 

“Đứa tai to lạ thường hả?"

 

Ngụy Đới cúi đầu, khi đo xong kích thước liền dùng b.út gạch một đường gỗ, cầm cưa lên.

 

 

Loading...