Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 178
Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:50:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chị Hồng xong mà đờ đẫn cả , lúc đầu còn kịp phản ứng, mãi cho đến khi giải thích mới hôm nay xảy chuyện gì.”
chị cũng quả hồng mềm, lập tức mắng :
“Chuyện liên quan gì đến ?
Các bệnh viện mà xem, trong bệnh viện chẳng lẽ thu-ốc đỏ !
Hai cái hốc lông mày của các là để dùng để phun phân , các khi lấy thu-ốc đỏ từ chỗ chẳng lẽ từng dùng qua thu-ốc đỏ ?"
Câu cũng đúng, thu-ốc dùng trong bệnh viện cũng là thu-ốc đỏ mà.
Chỉ là vẫn còn một ôm mối nghi ngờ, nghĩ thầm:
“Chị Hồng chẳng lẽ lấy thu-ốc đỏ loại kém chất lượng bán cho bọn họ .”
Nếu thì tại đây dùng thu-ốc đỏ của bệnh viện thấy xảy chuyện , mà hễ dùng thu-ốc đỏ của chị là Tiểu Bàn ngộ độc ngay.
Có liền phỏng đoán đó.
Chị Hồng nhổ toẹt một cái:
“Đó là vấn đề của con , các chẳng lẽ cũng dùng giống như Tiểu Bàn mà ngộ độc ?"
Chị dám khẳng định, thu-ốc đỏ của cả cái thành phố đều đến từ xưởng d.ư.ợ.c của thành phố .
Đều cùng một phân xưởng , phân độc độc thượng hạng hạ hạng chứ.
Chị Hồng thật sự lý, đại đa đều , chuyện thật sự quan hệ gì lớn với chị .
cũng những hiểu pháp luật, hiểu rằng nếu thực sự truy cứu, chị Hồng chắc chắn chịu trách nhiệm.
Dù bình thường nếu chuyện gì, lén lút bán chút thu-ốc cũng đành thôi.
một khi xảy chuyện, chuyện sẽ trở thành bán thu-ốc phi pháp, phạt tiền còn là nhẹ đấy.
Có thông minh, khi đám đông tản liền ở nhắc nhở chị Hồng một câu.
“Chị tự chú ý một chút, chuyện đổi chác bán chác riêng tư trong khu nhà chúng mặc dù lớn, nhưng chị đây là d.ư.ợ.c phẩm, chỉ cần xảy chuyện, thì chắc chắn sẽ là chuyện lớn.
Giờ thì xem nhà họ Trần truy cứu thôi, nếu truy cứu thì chuyện coi như qua, nếu sắt đ-á bám lấy buông, thì chuyện e là náo loạn đến chỗ lãnh đạo đấy."
Nói xong, đó liền rời , để chị Hồng ngẩn ngơ tại chỗ.
Cao Phi xong bộ quá trình, động cũng dám động.
Đứa nhỏ bé tẹo cứ thế trốn cánh cửa, trong mắt đầy vẻ kinh hoàng, nước mắt ngừng chảy, nhưng c.ắ.n c.h.ặ.t môi phát tiếng.
Con bé dường như hại .
chị Hồng trách con, chị kéo con gái mặt, xoa xoa đầu con:
“Ngoan ngoãn ở nhà , trông em cho , ngoài một chuyến."
Mắt Cao Phi đỏ hoe, vội vàng gật đầu.
Chị Hồng rời khỏi nhà, về hướng Bắc Sơn.
Văn Gia Gia lúc đang đ-ập trứng, cô đ-ập trứng nước đường đỏ, cũng quấy tan , trứng dần dần đông , trong lòng ước tính thời gian... cô ăn trứng mềm một chút, loại trứng lòng đào.
Tuyết bên ngoài bắt đầu rơi, chỉ điều nhỏ hơn hôm qua nhiều, rơi lòng bàn tay là tan ngay.
“Anh dùng than củi gỗ của em ?"
Trứng nấu xong, khi bưng nồi đất lên Văn Gia Gia mới phát hiện than lửa gì đó đúng, than tề chỉnh quá mức , giống than trong nhà.
Than thường dùng trong nhà, đều là than củi còn sót khi đốt củi.
Có to nhỏ, hơn nữa dễ nát, dễ cháy, hấp cơm thì thôi, một khi hầm canh, giữa chừng là thêm than củi, thậm chí thêm hai ba than củi.
Ngụy Đới cuối cùng cũng xong việc, thu dọn hết tất cả các linh kiện cưa xong, dùng dây thừng buộc c.h.ặ.t cất kho, bếp rửa rửa tay, liền thấy những lời của Văn Gia Gia, bèn :
“ , cũng thử xem than mới của em dễ dùng chứ."
Văn Gia Gia:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-178.html.]
“Đây là than em mua để nướng thịt và nấu lẩu dùng đấy, đừng dùng nữa nhé."
“Nấu lẩu?"
“ , em còn đang nghĩ mua một cái nồi đồng về.
Lần em với em một đồng nghiệp bố việc ở khách sạn lớn còn nhớ chứ, bố cô kênh mua nồi đồng đấy.
Ồ, chính là loại nồi đồng dùng để nhúng thịt cừu ở Thủ đô , còn thể kiểu uyên ương nữa."
Cô thực thử tổng hợp , nhưng sắt thì dễ kiếm, đồng khó tìm.
Văn Gia Gia thử mấy đồng tiền đồng, nhưng tổng hợp cũng tuân theo định luật cơ bản, ba cọc ba đồng mà đòi hệ thống cho bạn một cái nồi đồng lớn ?
Nên hợp , nghĩ nghĩ , là cứ mua , dù cũng chỗ mua.
Ngụy Đới :
“Thực chính là lẩu đấy."
Cách gọi cũng , Văn Gia Gia nghi hoặc hỏi :
“Chẳng lẽ từng ăn?"
Ăn thì chắc chắn là ăn qua , nhưng tuyệt đối ăn nhúng, mà là nấu một nồi, nấu xong trực tiếp múc từ trong nồi ăn.
Văn Gia Gia bĩu môi:
“Thế thì gọi là lẩu chứ."
Rõ ràng là món hầm lộn xộn.
Cô vỗ vỗ vai :
“Không , đợi hôm nào nguyên liệu mua đủ em sẽ cho một bữa lẩu chính tông để ăn."
Ngụy Đới thầm nghĩ, vẫn còn nhớ đến chuyện ăn uống cơ đấy....
Lại lỡ lời .
Lẩu cái thứ , chẳng lẽ đây em từng ăn?
Văn Gia Gia nhận , lúc còn đang cân nhắc xem nên mua chút sốt vừng .
Cô thấy sốt vừng trong bách hóa tổng hợp, chỉ là chút đắt.
Tuyết dần lớn, gió cũng dần lớn.
Cửa phòng khách một luồng gió mạnh thổi tung, khí lạnh kèm theo hoa tuyết tràn trong phòng khách, thổi cho rùng một cái.
Ngụy Đới vội vàng tới đóng cửa , cũng để một khe hở nhỏ, nhưng vì gió lớn, dùng vò r-ượu chặn .
Than lửa trong lò vẫn tắt, tạm thời còn tác dụng.
Lát nữa đặt móng giò lên nướng một chút, khi sạch lông thì ngày mai đặt nồi đất hầm.
Hôm nay là ăn , vì quá muộn, lúc hầm thì sớm nhất cũng hơn bảy giờ mới ăn .
Văn Gia Gia ghế, ăn từng miếng canh táo đỏ đường đỏ.
“Anh cũng ăn một chút ."
Văn Gia Gia gọi Ngụy Đới.
Ngụy Đới:
“Mấy thứ ngọt lịm thế ..."
“Mấy thứ ngọt lịm ăn mùa đông mới đấy, chê ngấy ."
Bình thường đồ ăn vị ngọt cũng ăn mà, canh ngọt ăn chứ.
Văn Gia Gia cau mày:
“Anh mau đây , em đ-ập bốn quả trứng đấy, lát nữa để cho Văn Xuân và Văn Tuyết mỗi đứa một bát là ."