Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 180

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:50:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Khá là phong phú, nhưng hai đứa nhỏ ăn thấy ngon lành gì.”

 

Ăn xong, hai đứa nhỏ chạy trong phòng, Văn Gia Gia thấy tiếng lục lọi hòm xiểng, cũng đang loay hoay cái gì.

 

Tiếp đó chạy sang nhà bên cạnh, trốn ở cửa cùng Tạ Dịch, dường như đang lên kế hoạch gì đó.

 

Ngụy Đới nhà, Văn Gia Gia chỉ thể tự dọn tuyết.

 

Tuyết tan thành nước, thấm ướt bùn đất.

 

Bùn đất cho tuyết trắng tinh khôi dính màu, khiến cho lớp tuyết tích tụ dọn ngoài cửa trông bẩn thỉu lấm lem.

 

Văn Gia Gia dọn nửa tiếng đồng hồ, dọn đến toát cả mồ hôi.

 

Văn Xuân và Văn Tuyết đại khái là bàn bạc xong , tìm Văn Gia Gia mượn một cái giỏ nhỏ, đựng đồ chơi của chúng trong giỏ.

 

“Dì ơi, chúng con dự định thăm Tiểu Bàn."

 

Văn Xuân nghiêm túc :

 

“Đường đến bệnh viện chúng con đều cả ."

 

“Gấp gáp thế ?"

 

Cô mỉm hỏi.

 

Văn Xuân gật đầu mạnh cái:

 

“Vâng!

 

Rất gấp ạ."

 

Văn Gia Gia xoa xoa đầu con bé, từ trong tủ bếp lấy nửa cân thịt Ngụy Đới mua sáng nay, dùng giấy dầu gói , cùng đặt trong giỏ nhỏ của con bé :

 

“Đi thôi, dì cùng các con."

 

Chương 55 Gặp mạnh thì mạnh

 

Chỉ là Văn Xuân và Văn Tuyết vẫn thành, vì bệnh viện cho nhiều trẻ con như .

 

“Đồng chí quá đáng đấy, mang một hai đứa thì thôi, mang theo sáu bảy đứa trẻ thế , lỡ trong đó chạy nhảy đ-âm sầm thì ."

 

Nhân viên bảo vệ ở cửa bệnh viện tận tâm tận lực chặn nhóm Văn Gia Gia .

 

Bên trong đa là bệnh nhân, đ-âm xảy chuyện bệnh viện chịu trách nhiệm.

 

Nếu trẻ con cũng xảy chuyện, bệnh viện chịu hai phần trách nhiệm.

 

Ngay lập tức, ánh mắt Văn Gia Gia mang theo vẻ cảnh giác, cảm thấy đồng chí thật đáng tin cậy, nếu thể, lớn cũng cho .

 

Văn Gia Gia:

 

“..."

 

Nói thật lòng, cô cũng mang theo.

 

Những đứa trẻ do cô mang đến, mà là dọc đường bám theo.

 

Chúng thăm Tiểu Bàn liền nhao nhao đòi cùng, Văn Gia Gia đuổi thế nào cũng .

 

Ngay lập tức, sáu bảy đứa trẻ thành một hàng, trân trân Văn Gia Gia.

 

Văn Gia Gia cũng sợ xảy chuyện, bèn giật lấy cái giỏ tay Văn Xuân, với chúng:

 

“Các con ai cũng , đều ở ngoài chờ, đợi dì thăm xong kể cho các con tình hình Tiểu Bàn thế nào."

 

Văn Tuyết bĩu môi:

 

“Dì ơi, nhưng chúng con tự thấy Tiểu Bàn cơ."

 

Văn Xuân gật đầu lia lịa, con bé sợ Tiểu Bàn ch-ết mất, sẽ bao giờ thấy nữa.

 

Văn Gia Gia đanh mặt :

 

“Còn lời nữa , lời là đồ chơi của các con dì cũng giúp mang nhé."

 

Văn Xuân và Văn Tuyết thất vọng cùng cực, nhăn nhó bên cạnh, như thể đả kích nặng nề .

 

Tạ Dịch từ trong túi lấy hai hòn đ-á ngũ sắc rực rỡ, đưa cho Văn Gia Gia:

 

“Dì ơi, giúp cháu mang cái cho Tiểu Bàn với ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-180.html.]

 

Những khác cũng lượt lấy quà của .

 

Có đ-á thì đành, còn cả bùn đất, thậm chí là một cái que, một chiếc lông chim chẳng là của gà chim, Văn Gia Gia mà cũng thấy dở dở .

 

Tình bạn của trẻ con cô thật sự hiểu nổi.

 

Văn Gia Gia mang theo một đống thứ bệnh viện, chỉ hỏi một cô y tá ngang qua, y tá liền chỉ đường cho cô.

 

“Đứa nhỏ b-éo ngộ độc thu-ốc đỏ đưa đúng , bé ở phòng 206 tầng 2, cầu thang ở phía , thẳng là tới."

 

Văn Gia Gia lời cảm ơn, tới.

 

Lên lầu, tìm đến phòng 206, đẩy cửa bên trong thấy khá đông và khá náo nhiệt.

 

“Gia Gia , mau mau ."

 

Mẹ Tiểu Bàn vội kéo cô xuống, Văn Gia Gia nghiêm túc quan sát chị hai cái, thần sắc cũng , xem tình hình Tiểu Bàn cũng .

 

Văn Gia Gia mỉm :

 

“Em đến thăm Tiểu Bàn, cửa còn một đám trẻ con chặn ở ngoài đấy, đống đồ đạc linh tinh đều là chúng nó nhờ em mang cho đấy ạ."

 

Nói đoạn, cô nhét miếng thịt lợn cho chị:

 

“Em đến nhà chị thì nhà chị ai, nên mang đến bệnh viện luôn, chị nhờ căng tin nấu cho Tiểu Bàn ăn."

 

Bệnh viện cung cấp dịch vụ giúp nấu ăn, Văn Gia Gia từng đưa hai đứa nhỏ đến bệnh viện từng nhờ căng tin bệnh viện giúp hấp trứng, còn cho thêm một chút mỡ lợn, mùi vị thơm phức luôn.

 

Mẹ Tiểu Bàn theo lệ thường từ chối đôi câu, đó nhận lấy.

 

Cũng chẳng gì khách khí, sẽ trả thôi.

 

“Tiểu Bàn chị?"

 

Văn Gia Gia hỏi.

 

“Đang kiểm tra , bác sĩ hôm nay ngày mai nếu vẫn vấn đề gì lớn là thể về nhà .

 

Giường bệnh ở bệnh viện căng thẳng lắm...

 

ôi Gia Gia em , tối qua phố còn đưa đến mấy nữa cơ, phố cứu nổi đấy.

 

Náo loạn nửa đêm, mãi đến sáu giờ sáng nay mới yên tĩnh ."

 

Mẹ Tiểu Bàn .

 

Bên cạnh một bác gái trông quen mặt nhưng gọi tên :

 

nãy đến đây , cái nồi của nhà máy nào đó nổ, thương mấy .

 

Bệnh viện quân y của chúng chữa bỏng mà, chẳng là đưa đến chỗ chúng .

 

xem đang yên đang lành xảy chuyện xui xẻo thế , xem sắp Tết đến nơi , đáng lẽ bình an đoàn viên mới ."

 

Văn Gia Gia kinh ngạc:

 

“Nhà máy nào thế ạ?"

 

“Ai mà chứ, những nhà đó đều ngất ở cửa phòng phẫu thuật , cũng dám hỏi nhiều."

 

“Hình như là nhà máy hóa chất."

 

Một bác gái khác , “ y tá , là cũng may nổ phân xưởng, nếu thì đa đều t.ử vong tại chỗ, lấy cơ hội đưa đến đây cấp cứu nữa."

 

Văn Gia Gia sững , đó thở dài:

 

“Thế đúng là trong cái rủi cái may ."

 

Cô tính cũng chẳng qua mấy cái nhà máy, trừ xưởng d.ư.ợ.c thì thuộc nhất là nhà máy hóa chất, từng qua , ngờ là nhà máy hóa chất xảy nổ.

 

Xem thời gian tới mỗi nhà máy ở khu vực thành phố đều bận rộn , lẽ việc rà soát các mối nguy hiểm trong sản xuất rà soát đến tận cuối năm.

 

Tiểu Bàn nhanh ch.óng , đứa nhỏ là tự bộ về, bước chân còn khá lực, chỉ là ủ rũ tinh thần cho lắm.

 

Vừa về đến nơi, liền hỏi:

 

“Mẹ ơi, bao giờ con về nhà ạ, con đang mong chơi ném tuyết đây.

 

Đợi đến lúc tuyết tan hết thì bây giờ, đến lúc đó thì... chỉ con là chơi thôi."

 

 

Loading...