Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 187

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:52:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VuH38Hr4T

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bác sĩ vẫn là do cô giới thiệu đấy, là một vị Trung y.

 

Thời buổi Trung y tình cảnh lắm, may mà cháu trai của vị lão Trung y ở trong bộ đội, cho nên ảnh hưởng nhiều lắm.”

 

Ngụy Đới và cháu trai của vị lão Trung y là bạn , Văn Gia Gia khi tới đây c-ơ th-ể đều là nhờ cụ giúp điều dưỡng.

 

Với tư cách là bệnh nhân, cô rõ ràng thể cảm nhận y thuật của vị lão Trung y cao hơn y thuật của đại phu Phương ở quê nhiều.

 

Sự hao tổn c-ơ th-ể của nguyên chủ bù đắp trong từng bát thu-ốc Đông y mà cụ kê.

 

“Tất nhiên !”

 

Sa Nguyệt lắc đầu, :

 

“Đầu tháng kiểm tra , là chỉ một đứa thôi.

 

Bác sĩ ... là do ăn uống, còn bảo ăn ít .

 

nhịn mà, ban ngày ban đêm đều đói lả , quá ba tiếng ăn gì là bắt đầu đói , nửa đêm đều thường xuyên đói đến tỉnh giấc.”

 

Chị vốn bao giờ để cái miệng chịu thiệt, giờ tự chủ gia đình , cứ ăn cứ ăn, bụng tự nhiên liền phình lên.

 

Văn Gia Gia nhíu mày:

 

“Chị nên chia nhỏ bữa ăn , đứa trẻ quá lớn sẽ dễ đẻ .”

 

Sa Nguyệt bèn :

 

“Có thể sinh mổ mà.”

 

Văn Gia Gia lườm một cái:

 

“Ngốc quá, nếu sinh mổ mà , bác sĩ bảo chị ăn ít .

 

Đứa trẻ quá lớn chỉ gây gánh nặng lớn cho , mà đối với đứa trẻ cũng .”

 

“Nói thế là ?

 

Ăn nhiều bồi bổ thêm dinh dưỡng còn ?”

 

Sa Nguyệt kinh ngạc.

 

Văn Gia Gia lắc đầu:

 

“Bồi bổ quá mức sẽ thành trẻ sơ sinh thừa cân, chị cứ hỏi bác sĩ là .”

 

Sa Nguyệt thật sự hỏi.

 

Sau khi ăn cơm trưa xong, chị đặc biệt rẽ qua phòng y tế của xưởng hỏi.

 

Đây là thường thức, cho dù là bác sĩ nha khoa đều , bác sĩ trong xưởng tự nhiên cũng .

 

Sa Nguyệt khi đáp án càng sợ hãi hơn, thế là nài nỉ Văn Gia Gia cùng bệnh viện với chị .

 

Thời buổi chuyện khám t.h.a.i định kỳ, hơn một tháng trôi qua, vị bác sĩ từng bảo chị ăn ít cũng bụng Sa Nguyệt lớn thêm nhiều thế .

 

Bác sĩ dùng thước dây đo đo, đẩy đẩy gọng kính :

 

“Kiểm soát ăn uống , thật, cô vẫn là đầu tiên kinh thủ cần kiểm soát ăn uống đấy.

 

May mà giờ vẫn đến giai đoạn , đợi đến cuối t.h.a.i kỳ mà cô vẫn ăn thế trẻ sơ sinh chắc chắn là sẽ thừa cân đấy.”

 

Văn Gia Gia:

 

“...”

 

Lời mà kỳ kỳ quái quái .

 

Sa Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, giống như một sợi dây đang căng cứng đột ngột trùng xuống, vội vàng :

 

“Bác sĩ cứ yên tâm, sẽ ăn nhiều như thế nữa.”

 

Bác sĩ :

 

yên tâm cái gì, con của cô, cô tự để yên tâm mới đúng.”

 

Văn Gia Gia, “Đồng chí cũng cần khám bệnh ?”

 

Khóe miệng Văn Gia Gia giật giật:

 

“Không ạ.

 

Ờ...

 

đợi .”

 

Cô bỗng nhiên , ngượng ngùng một lúc, thấy cửa vẫn mở, bèn :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-187.html.]

 

“Bệnh viện chúng thể lĩnh b.a.o c.a.o s.u mi-ễn ph-í ạ?”

 

Nước trong miệng bác sĩ mới uống suýt chút nữa thì phun :

 

“Cái gì cơ?”

 

Văn Gia Gia mặt cảm xúc:

 

“...

 

Không ạ.”

 

Hôm nay cô xem báo thành phố, báo bất kể hộ khẩu gì, tóm phụ nữ trong độ tuổi sinh đẻ đều thể lĩnh b.a.o c.a.o s.u ở bệnh viện.

 

Trời lạnh thế kéo một chuyến, lĩnh thì phí.

 

Bác sĩ từ trong ngăn kéo lấy một hộp đưa cho cô, đẩy tờ biểu mẫu và b.út qua:

 

“Đăng ký , đăng ký xong mới lĩnh, một tháng chỉ một hộp thôi.”

 

Lại thực sự thật!

 

Văn Gia Gia vội vàng đăng ký , đăng ký xong bèn nhét nó túi, hớn hở rời .

 

Chương 57 Nhật thường cuối năm

 

Văn Gia Gia chẳng chuyện gì, nhưng Sa Nguyệt ở bên cạnh thẹn đỏ cả mặt.

 

“Ê!

 

Sao cô hỏi cái .”

 

Chị giọng nhỏ như muỗi kêu, hai bàn tay áp má, từ tai đến cổ đều đỏ bừng.

 

“Chao ôi đừng ngại chứ, nhu cầu bình thường của con mà, dù đến cũng đến mang cái gì đó về chứ.”

 

Văn Gia Gia thoáng, cô là đầu tiên đến, giống như bệnh viện quân đội, vài là bác sĩ bắt đầu trêu chọc , bác sĩ ở đây tạm thời vẫn sẽ như .

 

Sa Nguyệt vạn ngờ Văn Gia Gia “cuồng nhiệt” như thế, thời đại bàn về t-ình d-ục là biến sắc , chị mấy thích nghi với hành động bày những thứ liên quan đến “t-ình d-ục” lên mặt bàn như thế , mặc dù chị thường xuyên mấy lời đùa cợt với Văn Gia Gia.

 

cảm xúc ngượng ngùng tồn tại trong lòng quá lâu, sự lo lắng đối với cái bụng thế.

 

đón đến nhà .”

 

Chị , “Xem trong nhà vẫn già giúp đỡ một tay mới .”

 

Văn Gia Gia gật gật đầu, lời sai.

 

Thời buổi bảo mẫu càng bảo mẫu chăm sóc trẻ sinh, gia đình cả hai vợ chồng đều mà sinh con đúng là dựa nhà giúp đỡ một tay.

 

Văn Gia Gia bấm ngón tay tính, ngưỡng mộ :

 

“Chúng là ngày 28 nghỉ Tết đúng , chị chỉ cần kiên trì hơn nửa tháng nữa là thể nghỉ ngơi vài tháng , ca tìm ?”

 

Sa Nguyệt từ trong túi lấy viên kẹo mang theo , mới bóc vỏ kẹo định ăn, bèn nghĩ đến lời bác sĩ , bèn bỏ túi:

 

“Tìm , là con gái của đồng nghiệp Phùng Ngọc.”

 

Văn Gia Gia chút kinh ngạc, Sa Nguyệt dường như vẫn còn chị dâu là công việc mà.

 

Đại khái là biểu cảm của cô quá rõ ràng, Sa Nguyệt bèn nhận , nhịn :

 

“Ha ha, công việc ở văn phòng chúng , tùy tiện là thể tìm đến , ít nhất cũng nghiệp cấp hai chứ, tài liệu nên sắp xếp thế nào.”

 

Văn Gia Gia vỗ đầu một cái:

 

“Em quên mất.”

 

Nói đoạn, hai tới nhà máy d.ư.ợ.c.

 

Đi ngang qua bảng tuyên truyền lớn, nổi bật nhất chính là tờ báo đăng bài của Văn Gia Gia.

 

Sa Nguyệt cảm thấy vinh dự cùng, dừng bước, kéo cô xem xét thật lâu bảng tuyên truyền với cô:

 

“Tiếc là cô ở trong thành.

 

Cô tin , cô chỉ cần xin, quá hai năm xưởng chắc chắn sẽ phân nhà cho cô đấy.”

 

Nhìn hai bài báo cáo cũng phân cho cô thôi.

 

Nhà máy d.ư.ợ.c cả nước nhiều, nhà máy d.ư.ợ.c của bọn họ thể xếp hạng trong thành phố trong tỉnh, nhưng khó thể so sánh với những nhà máy lớn ở Đông Bắc Tây Nam bên .

 

Đặc biệt là Đông Bắc, tận bốn nhà máy d.ư.ợ.c, bất kể là diện tích lượng công nhân, thậm chí là thực lực cứng bản đều bỏ xa nhà máy d.ư.ợ.c bọn họ bao nhiêu con phố.

 

cũng nhân viên nào thể một năm hai lên báo, dù nhà máy d.ư.ợ.c cũng coi như nở mày nở mặt lớn .

 

 

Loading...