Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 209
Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:52:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bốn cái lờ cá Ngụy Đới thả gần nửa tiếng mới xong, lúc gần chín giờ, hai đẩy nhanh bước chân về nhà.
Những câu cá đêm còn nhanh hơn cả họ, đoạn đường tối om, trong bóng đêm thực sự nhận những đó là ai.
Một đêm ngủ ngon.
Ngày hôm là ngày việc, Văn Gia Gia canh giờ khỏi nhà , quên mất chuyện lờ cá.
Còn Ngụy Đới khi rửa bát xong thì thu lờ, thu xong mới .
Lờ cá nếu thu kịp thời, thể sẽ khác thu mất.
Lần hàng hóa đầy ắp, mỗi cái lờ đều thu hoạch nhiều hơn hôm qua, ba cái thùng gỗ lớn mới miễn cưỡng đựng hết.
Cá một cân tổng cộng sáu con, cua nửa thùng, lươn hai con, một con rắn nước.
vợ sợ rắn ch-ết, Ngụy Đới cũng giữ con rắn nước mà đem tặng cho Tạ Dương nhà bên cạnh.
Tạ Dương cũng lấy, đó chị Bao cầm .
Chị Bao là đem nấu chung với thạch hộc, hoài sơn, đảng sâm để ăn, còn ăn như cho sức khỏe.
Chỗ còn đa đều là tôm hùm đất, đến tận một thùng, đủ cho vợ xào hai ba bữa.
Văn Gia Gia đến nhà máy d.ư.ợ.c mới nhớ chuyện , kịp đoán xem thu hoạch bao nhiêu thì chủ nhiệm Tiết đến gọi cô, gọi cô gì?
Gọi cô xem nhà máy mới.
“Có thể ?"
Văn Gia Gia kinh ngạc.
Chủ nhiệm Tiết:
“Các cô thì , nhưng là chúng cùng với bên nhà máy hóa chất, hành động tập thể mới ."
Văn Gia Gia hiểu , hành động cá nhân sợ xảy chuyện.
Cũng đúng, bên trong là nhà máy mới, nhưng đồng thời cũng là công trường xây dựng mà, thể tùy tiện cho .
chín giờ rưỡi, một nhóm xuất phát nhà máy mới.
Nhà máy thủy tinh y tế mới xa lắm, nhóm của nhà máy d.ư.ợ.c bộ qua đó.
Người của nhà máy hóa chất thì xe buýt đến, may mà họ xuất phát sớm, hai nhóm gần như chân cùng tới.
Văn Gia Gia âm thầm đếm, đến hơn 30 , cô chủ nhiệm Tiết, chẳng hề nổi bật chút nào.
Nhà máy mới treo biển , bên trái cổng lớn treo mấy chữ lớn “Nhà máy Thủy tinh Y tế Thành phố Lâm Hòa".
Đi từ cổng chính, đ-ập mắt là một tòa kiến trúc phong cách Tây phương.
Văn Gia Gia kỹ hai cái, cảm thấy giống những tòa nhà để từ thời Dân quốc ở vùng Đông Bắc, cô đoán tòa lầu là do nước ngoài xây từ mấy chục năm .
Đang nghĩ , trong đội ngũ lên tiếng:
“Tòa lầu của bệnh viện cũ dùng nhiều năm nhỉ?"
Có trả lời:
“Chứ còn gì nữa!
Ít nhất cũng sáu bảy mươi năm.
Lúc còn là thiếu nữ thì tòa lầu ở đó , bà ông ngoại năm đó còn đến đây kéo xe cơ.
Kiên cố thì thực sự kiên cố, năm đó tìm nhiều tráng đinh để xây lầu, cũng nhờ xã hội mới, chúng mới đây."
Tòa lầu là bệnh viện của nước ngoài, năm phần đều là ngoại quốc tóc vàng mắt xanh, dân thường gan đó cũng chẳng tiền đó mà dám đặt chân tới đây.
Sau nhà nước thu hồi, cải tạo thành bệnh viện thành phố.
Đợi đến khi bệnh viện thành phố di dời thì nơi bỏ trống, ban đầu chính phủ đổi nó thành trạm phòng dịch, nhưng diện tích quá lớn, đang cân nhắc xem nên thêm trạm thú y các bộ phận khác thì đơn xin của nhà máy d.ư.ợ.c và nhà máy hóa chất gửi lên, khi thảo luận phê duyệt mảnh đất .
Tòa nhà Tây từ bên ngoài lớn, trong mới thấy còn lớn hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-209.html.]
Tòa nhà tổng cộng ba tầng rưỡi, diện tích chiếm đất ít nhất hơn 500 mét vuông, chỉ riêng tầng một 12 phòng.
Ánh sáng bình thường, Văn Gia Gia một vòng nghĩ thầm như .
Theo cô thấy, cửa sổ còn thể mở rộng thêm chút nữa.
mở rộng thì đ-ập bỏ một phần tường, công nhân chẳng buồn lăn lộn .
Tiếp theo là lên tầng hai.
Tòa nhà cao bảy mét, nên tầng hai cảm giác như cao xa.
Đứng ở tầng hai, mà thể xuyên qua từng tòa nhà thấy kiến trúc của nhà máy d.ư.ợ.c.
Tầng hai cũng giống như tầng một, đều là xưởng sản xuất.
Tầng ba thì , tầng ba là các loại phòng họp và văn phòng.
Còn “nửa tầng" còn ở ?
Không ở tầng ba, mà là ở tầng một.
Nói đơn giản chính là tầng hầm.
Điều quá bình thường, lúc xây tòa lầu đang là thời chiến hỏa liên miên mà, tầng hầm tác dụng trú ẩn kích.
“Hô!
Hóa máy móc đều ở trong tầng hầm."
Người xuống đầu tiên , “ bảo ở trống , rõ ràng lão Bạch một phần máy móc vận chuyển ."
“Thế để xem thử."
Có .
Văn Gia Gia cũng vội vàng xuống lầu.
Khổ nỗi các lãnh đạo phía quá nhiều, loại tôm tép như cô chỉ thể đợi khác xem chán mới tới lượt.
Cô lén lút sờ một cái, trang tổng hợp hiện , hóa là lò nung chảy...
Nhìn qua chắc lò nung mới tinh, vì trang tổng hợp xuất hiện tùy chọn lò nung chảy mới 100%.
“Gia Gia, thôi."
Văn Gia Gia xuất thần, bên cạnh nhắc nhở cô rời .
“Ơ quá!"
Người là Lâm Vân Phi, cô là nhân viên nhà máy hóa chất, xác suất cao là hai ba tháng sẽ là đồng nghiệp của cô.
Văn Gia Gia lượn lờ cổng nhà máy thủy tinh y tế mấy , ba thì hai gặp cô .
Chương 63 Tôm hùm tỏi
Ra khỏi tòa nhà Tây, cả nhóm về phía bên trái.
Nghe phía bên trái cũng là khu vực xưởng sản xuất, mấy cái kho hàng cũng ở đây.
Kiến trúc bên so với tòa nhà Tây lớn thì kém sắc hơn nhiều, bên trong thì , bên ngoài thấy tường phủ một lớp bụi, chỗ thậm chí còn bong tróc lớp vỏ ngoài, lộ phần bê tông cốt thép bên trong.
Lúc :
“Bao nhiêu năm mà vết đ-ạn vẫn còn kìa!
Chắc là đây dây leo che khuất, bây giờ dọn sạch dây leo mới thấy vết đ-ạn, dùng xi măng trám ?"
“Trám gì, chính là để vết đ-ạn ở đó, cái gọi là nhục để mà tiến lên, lúc nào cũng ghi nhớ đạo lý lạc hậu là sẽ đ-ánh!"
Người đầu tiên như , bà dường như là một phó giám đốc của nhà máy hóa chất.
Văn Gia Gia lập tức cung kính, những “vết sẹo" tường cũng thấy cũ nát nữa, ngược cảm thấy một luồng cảm giác trầm mặc của lịch sử.