Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 223
Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:52:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Sướng quá——"
Văn Gia Gia bưng bát, ăn nốt miếng mì cuối cùng miệng, phát một tiếng cảm thán!
“Thấy thoải mái ?"
Ngụy Đới hỏi.
“Thoải mái ."
“Hết cáu kỉnh chứ?"
“Hết , hết ."
Ngụy Đới lúc mới yên tâm, bắt đầu ăn uống ngon lành.
Buổi tối.
Ráng chiều nơi chân trời như loại lụa thượng hạng nhất, phản chiếu mặt hồ, khi sóng nước dập dềnh thì ráng chiều cũng dập dềnh theo.
Nhà nhà đều bắt đầu bận rộn chuẩn bữa tối, chỉ những đứa trẻ tan học là vẫn còn đang chơi đùa nô giỡn bên ngoài.
Thỉnh thoảng thể thấy tiếng phụ gọi con về nhà, hòa cùng tiếng loa phát thanh buổi tối, bầu khí ấm áp, cuộc sống thật dễ chịu.
Văn Xuân và Văn Tuyên chạy lon ton về nhà, mới cổng sân, cái mũi như cái radar, lập tức bắt mùi thơm .
“Dì nhỏ ơi, dì đang nấu canh cá ạ!"
Giọng của Văn Tuyên cứ như trộn thêm mật , ngọt đến mức phát ngấy.
Văn Gia Gia lúc đúng là đang nấu canh cá thật.
Xương cá và đầu cá chiên bằng dầu, đó cho thêm nước sôi nấu, nấu đến khi canh cá trắng như sữa thì mới cho gia vị và b.ún gạo ngâm .
Ngụy Đới đang nhặt những bông hoa quế rụng mặt đất cho vợ, thấy động tác thì đầu :
“Tối nay ăn b.ún cá, mau rửa tay , sắp ăn đấy."
Văn Xuân dừng bước:
“Dượng ơi, b.ún cá là gì ạ?"
Ngụy Đới:
“Là b.ún nấu bằng canh cá đấy, ngửi thấy mùi thơm , dì nhỏ con nấu chắc chắn là ngon lắm."
Văn Xuân nhảy chân sáo nhà:
“Tất nhiên ạ, đồ dì nhỏ nấu cái gì cũng ngon!"
“..."
Ngụy Đới lý do để nghi ngờ là Xuân nhi đang nịnh bợ, món canh lòng già dì nhỏ nấu mà con bé ăn với vẻ mặt khổ sở thấy rõ kìa.
Trong bếp.
Bún nấu gần , cho lát cá nồi nước đang sôi sùng sục để chần chín.
Lát cá ướp gia vị, mỏng như cánh ve và ướp suốt cả buổi chiều.
Trước khi chần, Văn Gia Gia còn cho thêm ít tinh bột nước lát cá, bóp nhẹ lát cá, khiến cho lát cá nồi tinh bột “bảo vệ", mềm hơn mà cũng dễ nát.
Thứ cần chần chỉ lát cá, mà còn cả rau xanh nữa.
Rau xanh chần xong, lát cá cũng chín .
Sau khi múc , Văn Gia Gia cho thêm củ cải muối lấy từ trong hũ và lạc mới rang xong.
Cô nhớ trong quán b.ún cá ở nhà ăn đại học của cô còn cho thêm cả đậu phụ miếng nữa, đậu phụ miếng nấu kỹ ngon tả nổi, nhưng bây giờ , đành lược bỏ .
“Ăn cơm thôi!"
Văn Gia Gia gọi.
“Đến đây, đến đây."
Văn Tuyên bên bàn , thậm chí cả đũa và thìa cũng giúp chia xong xuôi .
“Hôm nay hăng hái thế?"
Văn Gia Gia trêu con bé.
“Ăn cơm hăng hái, đầu óc vấn đề!"
Văn Tuyên trả lời một cách vô cùng nghiêm túc.
Văn Gia Gia đặt bát xuống gõ gõ đầu con bé, đứa trẻ đúng là gì cho .
“Ngụy Đới ăn cơm thôi."
Cô gọi vọng ngoài cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-223.html.]
“Được."
Khi Văn Gia Gia bưng bát b.ún cá cuối cùng lên bàn, Ngụy Đới cũng bưng hoa quế .
Hoa quế dùng hộp giấy đựng, nửa hộp, những bông hoa nhỏ xíu nhưng mùi hương thơm nồng nàn, cực kỳ đáng yêu.
“Anh lấy hoa quế gì thế?"
Cô đặt hộp giấy lên bàn , rửa tay hỏi.
“Làm túi thơm để hun quần áo."
Văn Gia Gia hì hì .
Ký ức xa xăm hiện về, Ngụy Đới nổi hết cả da gà, vội vàng :
“Em cứ hun quần áo của em thôi là , quần áo của thì cần , đỡ lãng phí."
Văn Gia Gia liền :
“Ơ, lãng phí chỗ nào chứ.
Dù một tủ quần áo cũng chỉ cần một túi thơm, quần áo nhiều ít cũng chẳng gì khác biệt cả.
Hun ít mới gọi là lãng phí đấy."
“Vậy thì đem quần áo của Xuân nhi và Tuyên nhi qua đây mà hun."
Ngụy Đới , “Nói chung là của thì hun."
“Thật sự là mùi thơm đến thế ?"
“Thật hơn cả vàng nguyên chất!"
“Được ."
Văn Gia Gia giả bộ thở dài một tiếng, “Sau nếu em vui, em sẽ hun quần áo của ."
Ngụy Đới cuối cùng cũng nhận cô đang trêu chọc , bèn ung dung :
“Em cứ yên tâm , cả đời cũng sẽ em vui ."
Vừa , húp một miếng b.ún.
Vừa miệng, Ngụy Đới cảm nhận sự mượt mà của b.ún gạo!
Thật sự là mượt, “vèo" một cái đến miệng, mang theo nước canh cá thơm nồng, hương vị của canh cá bùng nổ trong khoang miệng.
Tiếp đó nhai thử xem , thật bất ngờ, b.ún dai và giòn, cũng mùi mốc của b.ún để lâu, trái thể ăn mùi thơm gạo nguyên bản của chính sợi b.ún.
Văn Gia Gia cũng bắt đầu ăn, ăn xong miếng đầu tiên liền trịnh trọng :
“Sang năm chúng mua b.ún gạo nhà bác nhé!"
Bún ngon thật đấy, cảm giác giống như sợi b.ún trong món b.ún xương bò Ưng Đàm mà cô ăn ở kiếp .
Món b.ún xương bò Ưng Đàm , cô ăn một là nhớ mãi quên, quên vị nước dùng, cũng quên cảm giác của sợi b.ún.
Mượt mà trơn tuột, còn mang theo chút dai mềm.
Quán b.ún xương bò đó, trong những loại b.ún cô từng ăn thể xếp top 3 đấy.
Tiếc quá, thật là quá tiếc!
Thời buổi thịt bò khó mua, nếu cô kiểu gì cũng phục chế hương vị của món b.ún xương bò đó.
Văn Gia Gia cảm thán xong thì tiếp tục ăn.
Sau khi ăn đủ vị nguyên bản, Văn Gia Gia múc hai thìa ớt dầu, đổ thêm một thìa giấm thơm khuấy đều ăn tiếp.
Vị chua cay và mùi thơm của nước dùng nguyên bản hòa quyện , là một hương vị khác nữa, thật sự là kích thích vị giác.
Lát cá mềm mượt, rau xanh thanh mát, củ cải muối chua giòn, lạc khi ngâm vẫn giữ độ giòn xốp của nó, mỗi loại nguyên liệu đều mang đến cảm giác khác , thật là một bữa tối sảng khoái tột cùng.
Văn Gia Gia thật sự hài lòng với ngày hôm nay.
——
Thời gian nghỉ ngơi luôn trôi qua nhanh.
Máy khâu về đến nhà ngày thứ hai phát huy tác dụng của nó, trong vòng nửa giờ giúp Văn Gia Gia xong bốn bộ đồ mùa thu.
Tất nhiên, đồ mùa thu cắt sẵn từ lâu , nhưng Văn Gia Gia luôn đợi máy khâu về mới tiến hành bước tiếp theo, thế nên mới đợi đến tận bây giờ.
Cô từng dùng thứ bao giờ, còn mất mấy phút mới mò cách sử dụng như thế nào đấy.
Sau đó, dùng nó để một bộ vỏ chăn.
Chăn bông trong nhà thì đủ, nhưng vỏ chăn thì mấy bộ.
Quan trọng là Văn Gia Gia còn thường xuyên giặt vỏ chăn, giặt mãi, vỏ chăn vốn còn khá dày dặn bỗng chốc mỏng hẳn .