Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 224
Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:52:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cũng may Văn Gia Gia thuận lợi mua vài cân bông từ chỗ sư phụ Hà, tổng hợp khá nhiều vải cotton, ba bộ chăn ga gối đệm là quá đủ, đại khái còn thừa ít vải để vài bộ đồ lót cho hai đứa nhỏ.”
Vỏ chăn tương đối mà thì khó hơn một chút, vì may cả khóa kéo .
Và vì vỏ chăn quá rộng quá dài nên cô cứ may lệch, thỉnh thoảng tháo chỉ từ đầu.
Sau đó vẫn là nhờ sự giúp đỡ của chị Bao, cô mới tốn mất nửa buổi chiều để miễn cưỡng may xong một cái vỏ chăn.
chỉ cần nắm bắt kỹ thuật, lúc may thuận lợi, Văn Gia Gia thừa thắng xông lên dứt khoát may nốt chỗ còn , may xong thì gấp gọn gàng để trong tủ chờ sử dụng.
Mệt lả , khi tắm rửa xong cô đặt lưng xuống là ngủ ngay, ngay cả Ngụy Đới về lúc nào cũng .
Người cứ luôn bận rộn mấy ngày nghỉ một ngày, dạo cuộc thi tài gì đó, càng bận hơn , e là hơn một tháng tới còn bận hơn cả cô khi chuyển sang xưởng mới, đến lúc đó hai thật sự gửi gắm ba bữa cơm cho nhà ăn .
Một giấc ngủ mộng mị đến tận sáng.
Vài ngày , buổi sáng sớm.
Bên ngoài trời sáng trưng, mặt trời vẫn xuất hiện.
Những giọt sương treo lơ lửng đầu lá, chực rơi mà rơi.
Những bông cúc dại đáng yêu đang đua khoe sắc nơi góc sân, tắm trong nắng sớm, thu hút lũ ong mật dừng chân.
Văn Gia Gia bôi một ít cao bạc hà lên cổ tay và thái dương, đó mới nhét túi, khoác ba lô đạp xe xuất phát.
Hôm nay là ngày cô rời khỏi xưởng d.ư.ợ.c, cũng là ngày đầu tiên cô đến Y Pha (Thủy tinh Y tế).
Gió sớm thổi thấy sảng khoái tinh thần, đặc biệt là vùng cổ tay và thái dương càng mát lạnh vô cùng.
Văn Gia Gia ngân nga một khúc nhạc nhỏ tiến nội thành, ngang qua xưởng d.ư.ợ.c chiếm nửa con phố, đầu tiên dừng , mà tiếp tục đạp xe về phía .
Nhìn cái cổng lớn quen thuộc, trong lòng tránh khỏi chút bùi ngùi, việc ở đây hơn một năm trời, hồi tưởng , những chuyện tồi tệ hầu như , Văn Gia Gia chẳng từ lúc nào cũng nảy sinh chút cảm giác ỷ đối với nơi .
đời mà, chẳng cứ ngừng tiến về phía .
Ở xưởng d.ư.ợ.c, gian thăng tiến của cô thật sự hạn hẹp.
Bởi vì xưởng d.ư.ợ.c là một xưởng “trưởng thành" và định , xưởng tồn tại mấy chục năm từ khi thành lập đất nước, những nhân viên hành chính như cô ngoại trừ việc tích lũy thâm niên thì gần như kênh thăng tiến nào khác.
Đợi chủ nhiệm Tiết thăng chức, đợi tổ trưởng Ngụy thăng chức, đó là phó tổ trưởng, lẽ đợi đến khi phó tổ trưởng thăng chức thì mới đến lượt cô.
Đó là trong trường hợp từ bên ngoài nhảy dù xuống.
cô cũng sẽ ở xưởng d.ư.ợ.c mãi, xưởng d.ư.ợ.c vị trí nào cung cấp cho cô để rèn luyện học hỏi, cô chỉ thể rời .
Còn Y Pha thì , là một xưởng non trẻ, mới thành lập, sự hỗ trợ của xưởng d.ư.ợ.c và xưởng hóa chất, còn Cục Công nghiệp thành phố như “ đẻ" luôn sẵn sàng giúp đỡ, tuy hiện tại trông vẫn còn yếu ớt, nhưng triển vọng phát triển vô cùng rộng mở.
Đó mới là nơi thích hợp nhất cho cô.
Chương 67 Mới Y Pha
Y Pha xa, vài phút Văn Gia Gia đến cổng phía Bắc của Y Pha.
Cùng với việc xây dựng nhà máy, phố Phượng Lưu nơi Y Pha tọa lạc ngày càng trở nên phồn hoa, thậm chí bên cạnh cổng nhà máy còn mở thêm một hợp tác xã và một tiệm cắt tóc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-224.html.]
Người của ban bảo vệ vị trí, bộ là quân nhân chuyển ngành, trùng hợp đến lạ lùng, Văn Gia Gia thậm chí còn thấy một quen.
“Chị dâu ạ."
Phương Hồng Quân nụ rạng rỡ, đến mức hở cả lợi, “Không ngờ chúng thể trở thành đồng nghiệp đấy."
Văn Gia Gia dừng xe:
“ thế, chị cứ tưởng chú về quê bên chứ."
Phương Hồng Quân là ai?
Là chiến hữu của Ngụy Đới, cũng là em trai của Phương Hồng Miên ở quê Phù Dương.
Mấy tháng trong một nhiệm vụ thương ở chân thể tiếp tục huấn luyện cường độ cao nên chuyển ngành, cứ ngỡ sẽ về quê, Văn Gia Gia còn đang tính toán chuẩn ít đồ nhờ mang về giúp, ai mà ngờ lâu chuyển đến việc tại một đơn vị trong nội thành.
Thế cũng .
Ở quê mà, phát triển chắc chắn bằng bên .
Phương Hồng Quân về quê, ngoài dự đoán là sẽ việc ở đơn vị huyện, thì thà ở đây còn hơn.
Ban bảo vệ thời buổi là bảo vệ của mấy chục năm , quyền lực lớn lắm đấy.
Ví dụ như họ chịu sự quản lý của bất kỳ bộ phận nào trong nhà máy, độc lập, đôi khi ngay cả xưởng trưởng cũng khách sáo với lãnh đạo ban bảo vệ.
Dù ở xưởng lớn như xưởng d.ư.ợ.c là như , trưởng ban thuộc biên chế cán bộ cấp chính xứ.
Đặc biệt là trong thời đại Ủy ban Cách mạng , tầm quan trọng của ban bảo vệ là cần bàn cãi.
Lại ví dụ như tay họ s-úng.
Là thật đấy, lúc ai nấy cũng đều mang theo s-úng đ-ạn, bên hông căng phồng, Văn Gia Gia mà dám lâu.
Xuyên lâu như , Văn Gia Gia vẫn thích nghi nổi với những cảnh tượng thỉnh thoảng thể thấy s-úng ống, điều cô thấy rợn tóc gáy.
Hơn nữa mặc dù họ là một bộ phận của nhà máy, nhưng chỉ quản lý mỗi nhà máy.
Họ còn quản lý cả trật tự trị an của con phố , đôi khi đồn công an phố cũng tác dụng bằng họ, Văn Gia Gia khi ở xưởng d.ư.ợ.c cảm nhận sâu sắc quyền lực thực tế trong tay ban bảo vệ lớn đến mức nào.
Khu tập thể nhà xưởng d.ư.ợ.c xảy những chuyện cần hòa giải như vợ chồng đ-ánh nh-au hàng xóm cãi , việc đầu tiên là tìm đến ban bảo vệ.
Thậm chí là xảy những vụ việc tội phạm như trộm cắp, cướp giật, họ tìm vẫn là ban bảo vệ.
Tuy nhiên đây là “nghề chính" của , nghề chính chính thức của là phòng chống phá hoại và bắt gián điệp.
Xưởng d.ư.ợ.c một sân huấn luyện lớn, chuyên dành cho đội ngũ ban bảo vệ của xưởng luyện tập hàng ngày, Văn Gia Gia ngang qua thấy cả s-úng cối và s-úng cao xạ, cô sợ đến mức nổi cả da gà, vạn ngờ trong xưởng d.ư.ợ.c đặc biệt còn giấu cả pháo đ-ạn!
Sau đó mới , trong xưởng d.ư.ợ.c một cái kho chuyên để v.ũ k.h.í đ-ạn d.ư.ợ.c, những năm năm mươi thanh niên trong xưởng cứ cách dăm ba bữa theo ban bảo vệ luyện tập, ngay cả Sa Nguyệt lúc nhỏ cũng từng tiếp xúc với s-úng ống thậm chí còn b-ắn hai phát đ-ạn , hóa cả xưởng chỉ cô là quá lên thôi.
Văn Gia Gia khi về nhà đặc biệt tìm Ngụy Đới để bổ túc kiến thức về phương diện , lục lọi trong trí nhớ của nguyên chủ những chuyện liên quan, lúc mới mất mặt thêm nào nữa.
Lúc , cô hỏi Phương Hồng Quân:
“Bộ phận của các chú định là khoa là ban bảo vệ (xứ) thế?"