Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 256
Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:56:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đứa con gái lớn chính là cô cháu gái thường xuyên đến nhà chị, cũng đến nhà chị để hưởng phúc, chị còn chủ gia đình , khả năng để cháu gái hưởng phúc.”
Vả đến nhà chị là để giúp trông trẻ, chăm sóc già.
Chị ba đứa con, mười tuổi, bốn tuổi và hai tuổi, trừ đứa mười tuổi , hai đứa còn trông thực sự xong.
Mẹ chồng chị ốm yếu, đừng là chăm sóc trẻ con, để đứa cháu bốn tuổi chăm bà là lắm .
Bố chồng và chồng đều vẫn đang , bất đắc dĩ mới nhờ cháu gái giúp đỡ.
Một mặt là thực sự cần giúp, mặt khác cũng là thương hại cô cháu gái , chị cảm thấy và cháu gái điểm giống , cùng cha yêu thương, cùng cần tự tìm con đường sống.
Từ khi Văn Gia Gia thể kiếm suất , chị để tâm đến chuyện .
Cũng chẳng quản mặt mũi , chị chủ động tìm đến Văn Gia Gia, cũng may mà lờ chị .
Sau vài giao thiệp, chị hiểu về Văn Gia Gia, mà Văn Gia Gia cũng hiểu về chị.
Chị Lục tiếng tăm khá , dù là ở chỗ hàng xóm láng giềng là ở chỗ đồng nghiệp, đều tiếng thơm.
Có chị cần cù, chị cầu tiến, chị bao giờ lưng khác, chị lòng ...
Ngay cả từng mắng với chị hồi đó, cũng thể cụ thể chị ở điểm nào, chỉ nhai nhai chị là nông thôn, dựa kết hôn mới thành thành phố.
chuyện đó vấn đề gì ?
Đó là lầm ?
Rõ ràng là .
Văn Gia Gia ngóng về cô cháu gái của chị, cháu gái chị là Lục Tiểu Thiến, là một học sinh cấp ba, chính xác là chỉ mới học xong lớp mười.
Chỉ riêng việc đó thôi, cũng là do chị Lục chu cấp.
Cô bé vốn dĩ còn chẳng học, chị Lục , là vì năm đó trong thôn một vị chủ nhiệm hội phụ nữ đến, nhất quyết kéo Lục Tiểu Thiến học, đợi đến khi Lục Tiểu Thiến nghiệp tiểu học thì vị chủ nhiệm hội phụ nữ đó cũng thăng chức rời , Lục Tiểu Thiến đối mặt với khó khăn trong việc học.
Lúc chị Lục xuất hiện, bằng lòng bỏ tiền cho cô bé học, cha họ Lục còn em gái nâng đỡ con trai nhiều hơn nữa, khi cân nhắc mới đồng ý.
Lục Tiểu Thiến mới học tiếp đến cấp ba, năm học xong lớp mười thì cũng trưởng thành, ở nông thôn là đến tuổi lấy chồng , cha nhắc chuyện thôi học.
Lúc ngay cả chị Lục cũng thể ngăn cản họ, bởi vì bằng lòng bỏ một trăm đồng tiền sính lễ và một chiếc máy may, cái lợi mắt rõ ràng khiến họ cảm động hơn cái lợi vài năm .
Cô bé cũng thông minh, tự tìm th-ảo d-ược mang đến trạm thu mua ở thành phố bán để dành một khoản tiền, nếu vì nể mặt hai đứa em gái, cô bé e rằng bất chấp tất cả mà ầm lên để học tiếp .
Sau khi suy nghĩ một thời gian, Văn Gia Gia quyết định bán suất đó cho cô bé.
Đã hẹn cuối tuần gặp mặt, hôm nay chị Lục đến .
Nhìn thấy Văn Gia Gia, mặt chị Lục lộ vẻ lo lắng, kéo cô sang một bên hỏi:
“Cái đó, Gia Gia , chị đến đây là hỏi xem suất đó thể sớm hơn ?"
“Đã xảy chuyện gì ạ?"
Văn Gia Gia hỏi.
Chị Lục khổ:
“Vẫn là chuyện trong nhà nên vạch áo cho xem lưng, nhưng... chị dâu chị tham lam vô năng, tăng tiền sính lễ lên 120 , bọn họ càng động lòng hơn, chị vốn dĩ còn thể trì hoãn một chút, bây giờ hễ nhắc đến chuyện là bọn họ bắt chị đưa 120 đồng và một chiếc máy may, nếu sẽ gả Tiểu Thiến ."
“Tiểu Thiến, Tiểu Thiến tối hôm qua định bỏ trốn, kết quả chạy bao xa thì trong thôn phát hiện, bố nó đ-ánh cho một trận, bây giờ vẫn đang nhốt, sáng nay cô bạn của nó vội vàng đến báo tin, chị mới chuyện ."
Văn Gia Gia thể tin nổi:
“Còn đ-ánh , còn hạn chế tự do cá nhân nữa!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-256.html.]
Cô , ai báo cảnh sát ?
giây tiếp theo cô nhớ , thời bố đ-ánh con cái trong mắt nhiều là thiên kinh địa nghĩa, ngay cả bố bằng cầm thú cũng “quyền" đ-ánh mắng con cái.
Cho dù đ-ánh nặng đến , cũng hiếm ai cảm thấy đúng, đặc biệt là ở nơi nông thôn như thế .
Chị Lục thở dài:
“Chuyện là thường xuyên , chẳng qua đ-ánh nặng hơn một chút."
Văn Gia Gia vội :
“Vậy chị mau đưa cô đến đây , hôm nay em sẽ giúp cô thủ tục nhận việc."
Chị Lục kinh ngạc:
“Thật !
Tiền của chị..."
“Không ?
Không lấy tiền."
Văn Gia Gia lấy tiền, nhưng cô cũng là kẻ ngốc.
Lấy cái gì?
Một tòa tiểu viện sụp mất hơn một nửa.
Tiểu viện lớn, diện tích chỉ hơn 120 mét vuông, là nhà của chú họ của chồng chị Lục.
Ông chú họ đó con cái, căn viện đó để cho chồng chị.
Theo lời chị Lục , chồng chị gần đây đang trong giai đoạn thăng chức quan trọng, trong nhà thực chất một căn nhà do xưởng phân cho , hơn nữa diện tích khá lớn.
chuyện thực chất phù hợp với chính sách, bởi vì nhà , là cán bộ độc , thể phân nhà là nhờ năm đó theo đúng lãnh đạo.
lãnh đạo điều chuyển công tác , chỗ dựa còn nên chỉ thể khiêm tốn .
Hơn nữa, tòa tiểu viện hiếm ai là của .
Và bởi vì sụp đổ, việc tu sửa tốn đến cả vài trăm đồng, của khu phố và Sở Quản lý nhà đất cũng quản đến.
Chuyện đó thì cũng thôi , mấu chốt là tổ tiên cũng nhà, bây giờ căn nhà đó vẫn đang do gia đình ở.
Không vì , chuyện bới móc , truyền khắp cả xưởng.
Tuy rằng vẫn bới móc đến chỗ tiểu viện đó, nhưng cũng đủ khiến chồng chị Lục sợ hãi .
Một nhà hai căn nhà thì còn thể miễn cưỡng qua , dù bố và cùng một xưởng, cùng lắm thì để bố về căn nhà đó ở là .
vẫn còn một căn nhà nữa...
Chồng chị Lục dám tưởng tượng nếu phát hiện thì sẽ t.h.ả.m đến mức nào.
Lúc , chỉ hận thể để căn nhà đó là của , chỉ nhanh ch.óng tống khứ !
Thậm chí cho hoặc bù thêm tiền cũng .
Khổ nỗi chuyện thể với ai, đặc biệt là bạn bè đồng nghiệp loại , nếu nắm thóp thì sẽ t.h.ả.m hại lắm.
Cho đến khi Văn Gia Gia từ chỗ chị Lục.
Anh Văn Gia Gia nhà trong xưởng, ôm quyết tâm “ ăn cả ngã về ", kể chuyện cho Văn Gia Gia , bỏ thêm chút tiền để sang tên căn viện cho cô.