Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 290

Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:05:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lúc ngang qua chợ lương thực cô còn mua thêm một ít lương thực, đợi đến lúc xe nửa đường, khi trời dần sẩm tối, cô giảm tốc độ, tranh thủ lúc phía và phía tạm thời , đưa tay trong túi, lấy từ trong hệ thống tổng hợp mấy thước vải.”

 

Thời gian cô mua nhiều bông, tích trữ ít vải trong hệ thống tổng hợp.

 

Văn Gia Gia ước chừng, đại khái bảy tám xấp, hơn nữa đều là vải bông mịn.

 

Ở cái thời đại “mới ba năm cũ ba năm, khâu khâu vá vá ba năm" , nhiều thậm chí cả đời từng mặc một xấp vải bông mới tinh, thể thấy lượng vải cô lưu trữ kinh đến mức nào.

 

Dĩ nhiên, cái giá trả chính là cô tiêu sạch 30 đồng, bông của cô là mua từ chỗ sư phụ Hà, sư phụ Hà cũng mua ở chợ đen, giá cả tự nhiên sẽ đắt hơn bông ở hợp tác xã mua bán .

 

Cũng may, tính tổng thể thì cực kỳ xứng đáng.

 

Cô về đến nhà khi trời tối hẳn, đêm đầu thu thường buông xuống lúc hơn bảy giờ.

 

Ngụy Đới nấu xong cơm nước, thức ăn bàn dường như dấu vết động đũa, Văn Gia Gia bèn hỏi:

 

“Xuân Nhi và Hiên Hiên ăn ?"

 

Anh gật đầu:

 

“Hai đứa trẻ đói chịu nổi, lúc về chúng ở nhà , ăn sạch đống bánh đậu xanh trong tủ."

 

Sau đó vẫn đói, nhưng nhịn ăn bánh quy, Ngụy Đới thấy bèn nấu cơm sớm, dù thức ăn cũng sợ nguội, thể để trong nồi ủ ấm.

 

Hai cô bé thấy động động tĩnh thì từ trong phòng , Văn Xuân chạy đến tủ, lấy hai chiếc quẩy đưa cho Văn Gia Gia:

 

“Đây là quẩy hiệu trưởng Quách thưởng cho bọn con đấy!

 

Cho dì , dì một chiếc, dượng một chiếc."

 

Cô bé ngẩng cao đầu, dáng vẻ tự hào.

 

Văn Hiên cũng gật đầu thật mạnh, ưỡn ng-ực nhỏ, mặt vẫn còn mang theo ý .

 

Ngụy Đới bưng hai bát cơm , :

 

“Hai đứa nó quý lắm đấy, về nhà cái là đem quẩy giấu ngay."

 

Văn Gia Gia “oa" một tiếng, khoa trương :

 

“Dì ngay là hai đứa ưu tú mà, ngay cả hiệu trưởng Quách cũng hai đứa chinh phục ."

 

Văn Xuân hi hi:

 

“Lúc tan học bọn con giúp thầy giáo chuyển bàn ghế, hiệu trưởng Quách thấy, hiệu trưởng Quách liền tặng quẩy cho bọn con."

 

Văn Gia Gia giơ ngón tay cái:

 

“Đây là phần thưởng cho việc hai đứa giúp đỡ khác, tôn sư trọng đạo đấy, loại phẩm chất tiếp tục duy trì nhé."

 

“Tất nhiên ạ!"

 

Hai cô bé ăn cơm tối xong, bây giờ định ăn thêm nữa, quan sát sắc mặt Văn Gia Gia, nhón chân đến bên cạnh chiếc radio.

 

Thấy Văn Gia Gia ý kiến gì, bọn nhỏ mới yên tâm bật radio lên, thuần thục điều chỉnh đến kênh thường , bắt đầu kể chuyện.

 

Ừm, đúng truyện Tam Quốc.

 

Lại còn đúng đoạn uống r-ượu luận hùng, bảo hai chị em cách mắng đầy một tuần dám đ-ánh cược rủi ro mắng nữa để .

 

Thời gian bọn nhỏ chứng nào tật nấy, radio đến mức mê mẩn, Văn Gia Gia dạy dỗ cho một trận.

 

từ khi mua radio về, thỉnh thoảng chúng vẫn Văn Gia Gia vài câu.

 

Nói xong một , thường thể kiềm chế một hai tuần, trừ khi Văn Gia Gia chuyển từ răn đe sang mắng mỏ, nếu là mắng, chúng đại khái thể kiên trì ba bốn tuần radio.

 

Vừa mới khen ngợi xong, Văn Gia Gia cũng mắng , bèn mặc kệ chúng.

 

Tất nhiên, phần nhiều là do bản cô cũng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-290.html.]

 

Hèn chi thời khi kể về Tam Quốc Thủy Hử đều đầy bụng kiến thức, lớn lên nhờ kể chuyện thì hiểu cơ chứ.

 

Ăn cơm tối xong, Văn Gia Gia hỏi Ngụy Đới:

 

“Ngày mai đón dì họ là em ?"

 

Ngụy Đới:

 

cho, cô quen mặt ."

 

Văn Gia Gia tặc lưỡi:

 

“Ngốc thế, quen thì em cầm cái biển ."

 

Cũng đúng, nhưng Ngụy Đới vẫn tự .

 

Hiện tại mỗi ngày đều nơm nớp lo sợ, chỉ sợ Văn Gia Gia xảy chuyện ngoài ý gì.

 

Anh sớm bảo Văn Gia Gia xin nghỉ , nhưng Văn Gia Gia cứ khăng khăng đòi trụ đến tháng bảy.

 

Ăn cơm xong, Văn Gia Gia bảo Ngụy Đới xếp gọn lương thực, hôm nay cô mua 20 cân gạo và 5 cân bột mì, còn một ít đậu nành và đậu xanh.

 

Lương thực trong nhà vẫn còn đủ dùng trong bốn năm ngày, nhưng dù cũng thể để lớn mới đến mấy ngày mua lương thực, như lớn trong lòng cũng sẽ chút thoải mái.

 

“Để bột mì trong tủ , đừng để trong phòng nữa."

 

Văn Gia Gia xong, hỏi Ngụy Đới, “Đồ ngủ của còn mặc ?"

 

“Được mà!

 

ba bộ , cô đừng may cho nữa."

 

Văn Gia Gia gật đầu, cô vén tấm rèm cỏ tranh che máy may lên, trong phòng lấy mấy chiếc cúc áo , định dùng vải may hai bộ đồ dài tay kiểu vạt lệch.

 

Cho ai ư?

 

Đương nhiên là cho dì họ .

 

Người đến giúp đỡ coi như giải quyết nỗi lo mắt của cô và Ngụy Đới, may cho bà hai bộ quần áo cũng gì to tát.

 

Qua thời gian dài luyện tập, Văn Gia Gia hiện tại chỉ thể dùng máy may may quần áo, mà còn thể thêu hoa văn nữa.

 

Con gấu trúc quần áo Văn Xuân và Văn Hiên mặc hôm nay chính là do cô thêu , tuy nhưng quả thực thể nhận đó là gấu trúc.

 

Hết cách , trong nhà chỉ chỉ đen và chỉ trắng thôi mà.

 

Vì cái hình thêu , hai chị em cực kỳ hứng thú với gấu trúc, theo lời chúng thì chính là:

 

“Muốn thấy loài động vật đáng yêu .”

 

Văn Gia Gia vẫn chút chột , cô lập tức thừa nhận là do kỹ thuật của tới nên mới thêu gấu trúc như , thực gấu trúc thật chỉ đáng yêu chứ hề .

 

Hai bộ đồ dài tay vạt lệch Văn Gia Gia thành nhanh, chủ yếu mất thời gian ở khâu cắt vải.

 

Ngụy Đới vóc dáng dì họ gần giống với , Văn Gia Gia liền dựa theo thể hình của chồng mà .

 

loại áo vạt lệch nếu cũng , rộng một chút cũng vấn đề, nếu chật thì để dành cho mặc .

 

Văn Gia Gia mặc thử, hiện tại cô mặc thì quá chật, khi sinh con xong đại khái sẽ vặn.

 

Quần áo may xong đưa cho Ngụy Đới đem giặt, Ngụy Đới giặt đồ siêu nhanh, vò đại vài cái là xong, Văn Gia Gia thỉnh thoảng còn nghi ngờ giặt sạch, nhưng kiểm tra kỹ thì quả thực sạch .

 

Vài như Văn Gia Gia hiểu :

 

“Đàn ông, việc nhà ưu thế bẩm sinh.”

 

Đặc biệt là những việc cần thể lực như quét nhà, lau nhà, giặt quần áo, họ sức dài vai rộng, xử lý những việc hiệu suất sẽ cao hơn.

 

 

Loading...