Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 314
Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:06:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lương Mục:
“Có chứ, chính là nhà máy d.ư.ợ.c phẩm mà hồi đầu cô việc , cô ở trạm phát thanh."
Văn Gia Gia ngạc nhiên:
“Lợi hại nha!
Những đồng chí nữ ở trạm phát thanh nhà máy d.ư.ợ.c phẩm chúng , ai nấy đều là học sinh cấp ba cả đấy."
Hơn nữa dáng mảnh mai xinh xắn, giọng cực kỳ .
Không thể , hồi cô còn ở nhà máy d.ư.ợ.c phẩm thấy giọng của các đồng chí nữ ở trạm phát thanh, mệt mỏi dường như cũng tan biến ít nhiều.
Vừa dứt lời, hai đến cửa văn phòng chủ nhiệm Cao.
Văn Gia Gia gõ cửa , Lương Mục theo .
Chủ nhiệm Cao vẻ mặt hân hoan:
“Như cô mong , bộ phận chúng sẽ cùng xuất phát."
Văn Gia Gia chấn kinh:
“Thật ạ?"
Tiếp đó là sự xúc động:
“Bao giờ thì xuất phát ạ, bộ phận chúng mấy , đại khái là mấy ngày ạ?"
“Ôi, câu hỏi cứ từ từ từng cái một thôi mà!"
Chủ nhiệm Cao , bà suy nghĩ một chút bảo, “ chắc chắn là , các ai ở trông coi bộ phận."
Văn Gia Gia lập tức đầu Lương Mục:
“Tổ trưởng Lương , tân hôn nồng cháy thể bỏ mặc vợ .
Dù vẫn còn cơ hội thủ đô, nhưng tân hôn thì chỉ một thôi."
Cô một cách khẩn thiết, vẻ như đang nghĩ cho Lương Mục .
Lương Mục:
...
Mặc dù cạn lời, nhưng vẫn nhịn đáp :
“Nhà cô còn đứa nhỏ mới sinh mấy tháng đấy, tính cô mới là cần ở nhà hơn chứ."
Tiếp đó :
“Thôi cô thì cô , vợ t.h.a.i , mới hơn một tháng cũng yên tâm để cô ở nhà một ."
Văn Gia Gia hi hi, tức thì cảm thấy đứa con của Lương Mục đến thật đúng lúc.
Chủ nhiệm Cao cũng nghiêng về phía Văn Gia Gia , liền dặn:
“Ngày 10 tháng chúng xuất phát, chỉ sáu ngày thôi, chú ý, là tính cả thời gian đường chỉ sáu ngày."
Văn Gia Gia tính toán sơ qua, như thì thực tế thời gian ở thủ đô cùng lắm cũng chỉ 2 ngày.
Đầu tháng bảy Văn Gia Gia thích nghi với những ngày nơi việc, Văn bé út cũng thích nghi với những ngày ban ngày ở nhà.
Ngụy Đới rảnh rỗi hai ba ngày là bận rộn lên, cuối tháng giao nhiệm vụ, .
Tuy nhiên khi Văn Gia Gia nhiều ở đơn vị đều nhiệm vụ thì yên tâm hơn nhiều, mười phần thì đến tám chín phần là cuộc diễn tập nào đó.
Vì ba ở nhà, Văn bé út một trận, may mà khả năng thích nghi của trẻ con mạnh, còn đang ở cái tuổi nhớ chuyện, bốn năm ngày quên sạch bách ba ngày nào cũng bế dỗ dành.
Thời tiết nóng đến kinh khủng, nhưng mưa chẳng thấy rơi.
Chung Tuệ Thắng trong nhà ngoài trời, sắc mặt ngưng trọng:
“Vùng của chúng mưa cũng chẳng , hệ thống sông ngòi phát triển, cùng lắm thì ngày ngày gánh nước tưới hoa màu.
dì xem báo thấy phương Bắc cũng mưa, thế thì xong , vụ mùa năm nay lẽ sẽ lắm."
Bây giờ đúng lúc đang là mùa vụ bận rộn, hoa màu đồng bất kể là loại nào đều đang đợi nước.
Nếu vẫn mưa, chừng sẽ trắng tay.
Văn Gia Gia ngẩn , cô chú ý đến phương diện .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-314.html.]
Bây giờ dì họ đột ngột nhắc tới, Văn Gia Gia cũng nhận điểm .
thế, chắc hơn nửa tháng mưa nhỉ, năm ngoái lúc như thế .
Đây mới chỉ là vùng của các cô, còn về những nơi xa hơn về phương Bắc, chắc một tháng mưa .
“Vậy chúng nên mua ít lương thực về tích trữ ..."
Văn Gia Gia bỗng khựng , những năm 70 còn nạn đói nào, chắc hẳn đợt hạn hán gây hậu quả quá lớn.
Chung Tuệ Thắng là từng trải qua ba năm đó, bà cái thấu suốt tương lai, lúc cảm thấy đề nghị của Văn Gia Gia cực kỳ .
“Nên tích trữ!
là tích trữ một ít, nhưng cần quá nhiều."
Bà , “Có thể mua thêm ít khoai lang về tích trữ."
Văn Gia Gia cũng từ chối, giao một phần phiếu lương thực trong nhà cho bà.
Giữa tháng nhanh ch.óng đến, Văn Gia Gia vốn dĩ còn lo lắng cha đều nhà Văn bé út cách nào thích nghi , ai mà ngờ đến ngày 10 thì Ngụy Đới về .
Người đen ít, làn da mùa đông ủ trắng mấy độ giờ khôi phục trạng thái cũ, lúc lên trông răng cực kỳ trắng.
Không chỉ , còn mang về một ít xoài.
Có quả chín thấu, nhưng đa vẫn còn xanh, thậm chí quả xanh ngắt, cứ như mới hái từ cây xuống .
Văn Gia Gia ngạc nhiên:
“Lâu lắm ăn cái thứ !"
Ở quê là thể ăn xoài, ngay cả trong huyện cũng thể mua , chỉ là nhiều mà thôi.
Ngụy Đới mỉm :
“Biết là em thích mà."
Gia Gia thích ăn trái cây, ngay cả vườn rau cũng dành một nửa để trồng dưa hấu.
Còn về xoài, hồi m.a.n.g t.h.a.i cô còn la hét ăn đấy thôi, lúc đó còn tìm khắp nơi món xoài khô, tiếc là tìm thấy.
Văn Gia Gia lập tức rửa tay, bóc một quả ăn.
Ăn xong liền cảm thấy miệng ngưa ngứa, chắc là c-ơ th-ể nguyên chủ dị ứng nhẹ với xoài.
, nấm còn độc đấy thôi, chẳng lẽ thấy vẫn một đám sành ăn đổ xô đó ?
Dị ứng nhỏ, chẳng thèm để mắt.
Văn Xuân và Văn Tuyên ăn xoài bao giờ, Văn Gia Gia tuy để tâm đến việc dị ứng của nhưng chú ý đến hai đứa.
Văn Gia Gia liền bảo:
“Đừng c.ắ.n vội, tiên bôi nước quả lên môi , xem ngứa ."
Văn Tuyên chút đợi nữa, bóc vỏ bóc đến mức nước dính đầy tay, lúc định ăn thì ngăn , chút buồn bực:
“Tại ạ."
“Sợ con dị ứng."
Văn Gia Gia dứt khoát tự tay, bôi nước quả lên môi con bé, bôi một ít lên môi Văn Xuân.
Hai chị em nhịn , l-iếm l-iếm, Văn Tuyên cảm nhận kỹ một hồi đôi mắt sáng lên:
“Ngọt quá ạ."
Văn Gia Gia:
“Ngứa ?"
“Không ngứa ạ!"
Hai chị em đồng thanh lắc đầu.
Văn Gia Gia thấy cũng đỏ hỏa liền bảo:
“Thế thì ăn ."
Hai chị em lúc mới bắt đầu ăn, ăn đến mức nước quả chảy xuôi theo ngón tay xuống lòng bàn tay.
Phần thịt quả màu vàng cam miệng, nước quả tràn đầy, hương vị ngọt thơm đặc trưng của xoài chạm vị giác là hai chị em còn màng đến việc nước quả chảy áo nữa, tóm là cắm đầu ăn, ăn đến khi hạt xoài chỉ còn ít xơ, sạch sẽ như rửa qua nước mới thôi.