Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 315
Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:06:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay cả dì họ cũng khó lòng cưỡng xoài, cho Văn bé út thèm đến mức bò chiếu rơm “oa oa", nước miếng chảy đầy chiếu.
Ngụy Đới tắm xong bế con gái lên hôn lấy hôn để, mặt hôn thì thể hôn cánh tay mà.
Trời nóng nực, đứa trẻ cũng mặc áo ngắn tay, lộ cánh tay trắng trẻo mập mạp siêu cấp đáng yêu.
“Bé út nhà cũng ăn ?"
Ngụy Đới lau nước miếng cho bé, về phía Văn Gia Gia, “Con ăn ?"
Văn Gia Gia suy nghĩ một chút:
“Hình như ăn ."
Đứa con của chị họ cô ở kiếp , lúc sáu bảy tháng tuổi dường như ăn xoài .
Hồi đó bố chồng của chị họ đến chăm cháu, lúc đưa cháu ngoài chơi cho cháu ăn mấy ngày xoài trồng cảnh ven đường, chị họ cô khi vô tình chuyện vì việc mà cãi một trận om sòm với bố chồng, còn đưa con bệnh viện một chuyến.
Bác sĩ xoài thể ăn , nếu dị ứng thì ăn , nhưng xoài cảnh thì hạn chế ăn.
Lúc đó đúng dịp cuối tuần, chị họ liền gọi cô đến giúp đỡ, nên Văn Gia Gia nhớ chuyện kỹ.
Lúc ... chắc chắn xoài cảnh, dù đường cũng chẳng mấy chiếc xe bồn chở dầu.
Văn Gia Gia dậy, tìm chút nước quả cho bé út ăn, chỉ thấy bé mút mút, miệng mút phát tiếng kêu ch.óp chép, đôi chân nhỏ còn ngừng đạp, đôi mắt chằm chằm quả xoài tay Văn Gia Gia chớp mắt lấy một cái.
Văn Gia Gia nựng nựng má bé, trêu bé:
“Ngon ?"
“À ."
Đáp là một chuỗi nước miếng lấp lánh.
Bởi vì bé út còn , Văn Gia Gia liền đợi mấy phút, khi chắc chắn miệng đỏ hỏa mới tiếp tục cho bé ăn.
Xoài chịu để lâu, Văn Gia Gia đem chia ít, chia đến cuối cùng Văn Tuyên ôm giỏ xoài cuối cùng, mắt rơm rớm bậu cửa phòng khách, cầu xin cô đừng chia thêm nữa.
Văn Gia Gia:
...
Thôi , vốn dĩ cô cũng định chia thêm nữa.
Ngày khi xuất phát thủ đô là ngày nghỉ, Văn Gia Gia ở nhà dọn dẹp hành lý.
Văn Xuân và Văn Tuyên khi chuyện phản ứng đầu tiên hóa là buồn bã, mà là bảo cô chụp hai bức ảnh Thiên An Môn!
Văn Gia Gia xòe tay:
“Thủ đô siêu cấp lớn luôn, cứ đạp xe đạp là thể từ đông thành sang tây thành , còn nơi việc ở nữa, gì cách nào chụp cho các con ."
Hơn nữa, cô cũng máy ảnh.
Nói cũng cô cũng khá kiếm một cái máy ảnh, hồi năm ngoái thậm chí còn thử tổng hợp qua.
Lúc đó cô phát hiện một cái máy ảnh vỡ nát thể sửa chữa nữa ở trạm thu mua phế liệu, liền bỏ tiền mua về, đó thử tổng hợp.
Kết quả chỉ tổng hợp cái máy ảnh [Đã báo phế] thành máy ảnh [Có khiếm khuyết cực lớn], vẫn cách nào sử dụng , thể thấy tổng hợp là vạn năng.
Sau đó cô còn tiếp tục tìm xem máy ảnh cũ hỏng nào nữa , kết quả là luôn tìm thấy cái thứ hai.
Văn Xuân liền :
“Con mua huy hiệu."
Cái đơn giản, Văn Gia Gia đồng ý:
“Được, mua cho con.
huy hiệu chỗ cũng mà, thấy ở cửa hàng cung ứng bán đấy."
Văn Xuân bĩu môi:
“Con cái của thủ đô cơ."
Trong lớp con bé một bạn cái huy hiệu mua ở tỉnh lỵ, cứ đắc ý chịu !
Con bé mua một cái ở thủ đô về để áp đảo bạn mới .
Văn Tuyên theo chị:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-315.html.]
“Thế thì con cũng lấy huy hiệu , ảnh thì cứ đợi khi con lớn lên tự thủ đô chụp , ôi!"
Văn Gia Gia:
“...
Còn thở ngắn thở dài nữa chứ, , tiếp tục dọn dẹp đồ đạc đây."
Đồ đạc cần dọn thực nhiều, hai bộ quần áo là đủ.
sợ sự cố, Văn Gia Gia vẫn mang theo ba bộ quần áo.
Tiếp đó là tiền và phiếu , công tác tiền và phiếu do xưởng chi trả, lúc ăn cơm đại khái cũng cần cô tự thanh toán.
cái gì cần mang vẫn mang, sợ vạn nhất mà.
Ban đêm.
Văn bé út buồn, vẫn “khách khách", hiểu tầm ngày mai là ở nhà .
Bé bây giờ buổi tối ngoài cha , khác đều dỗ ngủ , kể cả dì họ.
Nếu cha đều nhà, buổi tối bé sẽ nhè đấy.
Bây giờ Ngụy Đới về , Văn Gia Gia yên tâm hơn nhiều.
Văn Gia Gia hiếm khi nảy sinh chút cảm xúc ly biệt, cũng sợ mỏi tay nữa, bế bé ngừng trêu bé .
Ngụy Đới bất lực:
“Lúc trêu con, em còn bảo buổi tối trêu quá đà, nếu sẽ ngủ đấy thôi."
Văn Gia Gia đắc ý:
“Em trêu với trêu giống ?
Anh trêu là bế con lên lắc a lắc bay a bay, em trêu là trêu bằng miệng thôi mà.
, mấy ngày tới cũng đừng trêu con như thế, nhỡ buổi tối con mơ thấy ác mộng tỉnh thì ."
Ngụy Đới kinh ngạc:
“Trẻ con cũng mơ thấy ác mộng ."
Văn Gia Gia:
“Đương nhiên .
Anh coi lúc con đang ngủ ngon lành bỗng nhiên là vì , chính là vì mơ thấy giấc mơ đấy."
Nói đoạn, cúi đầu trêu chọc bé.
Đôi mắt cô bé to và sáng, giống như những hạt nho đen pha lê, lúc chằm chằm bạn thực sự thể đến mức khiến lòng bạn nảy nở những bong bóng hạnh phúc.
Văn Gia Gia cuối cùng cũng kìm lòng , hôn lên má bé, cho bé một trận ha ha.
Ngày hôm .
Văn Gia Gia chuyến xe 10 giờ sáng, cần dậy quá sớm.
Cũng may là hiện tại một ngày chỉ một chuyến tàu thủ đô, đích xưởng trưởng dặn dò, mua sớm bao nhiêu thì bấy nhiêu.
Nếu xe lúc sáu bảy giờ, Văn Gia Gia nhất định thức dậy khi trời sáng mới .
Văn Gia Gia tám giờ rưỡi lên đường, khi Ngụy Đới bế con gái út tiễn cô cửa, “Chú ý một chút nhé, thủ đô lớn, nếu lạc đường thì cứ tìm đồn công an."
“Biết !"
“Nếu thời gian, bánh ngọt và huy hiệu mua cũng , đừng ép thời gian mua đấy."
“Hiểu hiểu ."
“Lại nữa là đừng chuyện náo nhiệt nào cũng xem, xem náo nhiệt suýt chút nữa coi là đồng bọn đấy, trong tình huống đó đ-ánh em thì em cũng chỉ thể coi là xui xẻo thôi."
“Ái chà...
Cái thì đừng nữa mà, em chắc chắn sẽ thế nữa ."
Chuyện thì cũng mới xảy cách đây lâu.
Có một ngày đường tan thấy dân làng đ-ánh nh-au — là đ-ánh nh-au thật đấy, của hai ngôi làng đ-ánh nh-au, trận thế khá lớn, hung hăng hăm dọa, đây thực sự là cảnh tượng từng thấy qua ở cả hai kiếp và kiếp , cho Văn Gia Gia dừng chân xem.