Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 318

Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:16:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 92 Hai ngày ở Thủ đô

 

Khoảnh khắc đặt chân lên mảnh đất Thủ đô, Văn Gia Gia khỏi trào dâng cảm xúc.

 

Không vì lý do gì khác, chỉ bởi kiến trúc quá quen thuộc, kiếp cô từng chờ tàu ở đây đến bốn, năm !

 

năm 2004 nơi mở rộng và tu sửa quy mô lớn, nhưng kỹ vẫn thấy thấp thoáng những dáng dấp xưa cũ.

 

Giờ đây , cô cảm thấy vô cùng thuộc.

 

Chủ nhiệm Cao bỗng nhiên cảm thán:

 

“Thay đổi lớn quá, đến còn cái thứ !"

 

Thứ gì cơ?

 

Là máy cân hành lý tự động.

 

“Ngay cả soát vé cũng là tự động ."

 

khác lên tiếng, giọng đầy vẻ phấn khích.

 

Nhân viên công tác bên cạnh tự hào đáp:

 

“Năm nay ga Thủ đô chúng đưa sử dụng nhiều hệ thống, nào là hệ thống quản lý máy tính, hệ thống lập vé vi tính, hệ thống giám sát truyền hình, hệ thống phát thanh tự động và thông tin vô tuyến, vân vân, tiên tiến lắm đấy!"

 

Văn Gia Gia xong cũng khỏi há hốc mồm.

 

là Thủ đô, luôn đầu cả nước, khiến họ bỗng chốc cảm thấy như từ quê lên .

 

“Đừng đây nữa, theo biển chỉ dẫn ."

 

Nhân viên công tác giục họ rời .

 

Dẫu Văn Gia Gia cũng đến từ thời hiện đại, cô tiên phong dẫn đường, cả nhóm nhanh ch.óng đến bên ngoài ga tàu.

 

Trước mặt là một quảng trường lớn, “Ga Thủ đô" hùng vĩ xây dựng từ năm 59 sừng sững quảng trường, đỉnh kiến trúc mấy lá cờ đỏ đang tung bay trong nắng.

 

Ánh mắt Văn Gia Gia dán c.h.ặ.t đó hồi lâu rời, khoảnh khắc như thể kiếp , cô cũng từng ngắm nơi như .

 

Những khác cũng thế, nhưng họ chỉ đơn thuần là chiêm ngưỡng, chỉ là cả nhóm xem bao lâu thì xe đến đón.

 

Lên xe, đầu tiên họ đến kho hàng của triển lãm để dỡ sản phẩm xuống, đó theo xe đến nhà khách.

 

Nhà khách quá xa, Văn Gia Gia ước tính chỉ mất 10 phút xe đến khu triển lãm.

 

Tuy nhiên, nghĩ đến việc thời nhiều đèn xanh đèn đỏ, nếu bộ thật thì cũng mất một quãng đường khá dài.

 

Đến nhà khách, mấy về phòng chỉnh đốn đôi chút.

 

Văn Gia Gia lao thẳng phòng tắm, vốn dĩ cô còn lo phòng tắm riêng mà nhà tắm công cộng, may kết quả thật mỹ mãn, nhà khách trang phòng tắm.

 

Tuy nhỏ, môi trường và thiết cũng bằng ở Hải Thành, nhưng chỗ tắm lắm .

 

Văn Gia Gia nhanh ch.óng tắm rửa, thực cô còn gội đầu nữa, giữa mùa hè tóc bết dầu .

 

Ngặt nỗi lát nữa ngoài ngay nên đành bỏ cuộc.

 

Tắm xong, cả nhóm leo lên xe buýt đến triển lãm.

 

Trên đường , đều dán mắt cửa sổ xe.

 

“À , nãy nhân viên nhà khách , phòng của chúng đặt tận hai ngày đấy, nếu ngủ trong nhà tắm công cộng .

 

Bảo là dạo đông , nhà khách đủ chỗ là ngủ ở nhà tắm, mà còn 8 giờ tối mới ở cơ."

 

Người cạnh Văn Gia Gia .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-318.html.]

Người đó tên là Trần Tư Hoa, thuộc bộ phận bán hàng, Văn Gia Gia từng ăn cơm cùng cô hai ở nhà ăn nên cũng coi là quen .

 

Lần trong cả đoàn chỉ hai họ là cấp bậc thấp nhất, nên hẹn mà gặp cùng với — dù chẳng ai cùng lãnh đạo cả.

 

Văn Gia Gia khá ngạc nhiên:

 

“Ngủ ở nhà tắm công cộng á?"

 

Trần Tư Hoa:

 

thế đấy, cũng chẳng hiểu nổi nhà tắm thì ở kiểu gì.

 

Ha ha, tiếc là bây giờ mùa đông, nếu cũng trải nghiệm thử cái gọi là ngâm trong truyền thuyết."

 

Văn Gia Gia suy nghĩ một chút là hiểu ngay, nhà tắm công cộng khá rộng, cửa nẻo đầy đủ chắc chắn là giữ ấm , một đêm cũng vấn đề gì lớn.

 

Đang chuyện thì xe đến khu triển lãm.

 

Khu triển lãm lớn lắm, ít nhất là trong mắt Văn Gia Gia thì lớn, nó trong một tòa nhà ba tầng, bên trong khá đông đang trang trí gian hàng của .

 

“Quy mô lớn lắm nhỉ."

 

Trần Tư Hoa nhận xét.

 

Văn Gia Gia nhỏ:

 

“Nghe chỉ 6 nhà máy thủy tinh y tế, 6 nhà máy cơ khí hóa chất, 5 nhà máy d.ư.ợ.c, còn đều là bệnh viện của các đơn vị."

 

Mục đích chính của buổi triển lãm rõ ràng để bán hàng, mà là chính phủ dự định tích hợp nguồn lực.

 

Hiện tại ngành còn quá lạc hậu, vươn lên thì thể chỉ dựa một doanh nghiệp đơn lẻ.

 

Tuy nhiên, nhà máy thủy tinh y tế của họ là nhà máy mới, mới xây dựng đầy ba năm mà nhận thiệp mời, xem thực lực của họ cũng thuộc hàng top trong cả nước.

 

Trong lúc trò chuyện, sản phẩm vận chuyển đến, Văn Gia Gia giúp một tay để bày biện.

 

Sau đó lấy các cuốn tài liệu dữ liệu đặt sang bên cạnh, chẳng mấy chốc bày xong.

 

Tiếp theo cũng chơi, cô còn lấy giấy b.út xem sản phẩm của nhà .

 

Phải thật, con đúng là ngoài mở mang tầm mắt, nếu sẽ khác phát triển đến mức nào.

 

Văn Gia Gia thấy mấy loại sản phẩm , là loại mà nhà máy của cô sản xuất nhưng vẫn .

 

Nhìn dáng vẻ của , dường như thể sản xuất và bán với quy mô lớn .

 

dạo một vòng, đến tận hai giờ chiều mới hòm hòm ghi chép xong tài liệu của tất cả sản phẩm.

 

Lúc Chủ nhiệm Cao cũng từ lầu xuống, với Văn Gia Gia:

 

“Hai đứa ăn cơm , xong việc thì cứ trực tiếp về nhà khách.

 

Gia Gia, cháu còn chỉnh lý tài liệu một chút, sáng mai chú cần dùng đấy."

 

Trần Tư Hoa vui mừng, lúc mới chỉ là nửa buổi chiều, ăn xong khi còn dạo phố .

 

Văn Gia Gia thì như sét đ-ánh ngang tai, trời đ-ánh thánh đ-âm, cô còn chỉnh lý tài liệu nữa!

 

“Đi thôi thôi!"

 

Trần Tư Hoa phấn khích thôi, “Tớ hỏi nhân viên , bảo dạo phố đến chợ Đông Phong, còn giới thiệu chúng đến Đông Lai Thuận ăn cơm nữa."

 

Văn Gia Gia thấy thế thì cũng chẳng còn thời gian mà đau buồn, Đông Lai Thuận!

 

Bữa tiệc lẩu trong mơ của cô sắp đến .

 

Từ đây đến chợ Đông Phong xa một chút, hai mất nửa tiếng đồng hồ mới đến nơi.

 

Vừa bước trong là thể thấy từng dãy hàng hóa san sát .

 

Loading...