Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 327

Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:16:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Còn Văn Gia Gia thì ?

 

Đương nhiên cũng thể thường xuyên đến xem sân nhỏ cô mua năm ngoái.”

 

Trước đây đến là vì thu hút sự chú ý của khác, dù rõ ràng chỗ ở mà mua một cái sân nhỏ thì trong mắt nhiều là chuyện bệnh.

 

tâm địa hẹp hòi, e là còn nghi ngờ liệu chân ngôi nhà giấu thứ gì .

 

Người nào hành động mạnh bạo khi nửa đêm còn bò dậy, mang theo cái cuốc nhỏ đào thử xem.

 

Cho dù đào gì, lưng báo cáo Văn Gia Gia một cái, cũng thể mang đến cho cô ít nhiều phiền phức.

 

May mà bây giờ, những nơi thể báo cáo vô cớ còn, Văn Gia Gia bắt đầu tính toán xem thể trồng cây xuống .

 

Cái sân nhỏ trọc lốc, đến một cái cây cũng , nếu đợi đến lúc sửa sang mới trồng thì kịp nữa .

 

Văn Gia Gia để chuyện trong lòng, định bụng chờ Ngụy Đới thời gian sẽ bảo nghĩ cách trồng một cái cây đó.

 

Sự bận rộn trong nhà máy kéo dài cho đến cuối năm, khi hàng hóa vận chuyển hết mới giãn một chút.

 

Văn Gia Gia cũng thời gian lấy sách vở mang theo ôn tập, cô mới học thuộc xong môn Văn thời gian , dạo đang học thuộc nội dung Chính trị.

 

Nói thật, môn cô sợ nhất Văn Toán, mà là Chính trị.

 

Lúc thi đại học tổng cộng ba môn chính:

 

“Văn, Toán, Chính trị.

 

Cho nên cho dù chọn khối tự nhiên thì Chính trị cũng tránh khỏi.”

 

Môn Văn thì ít nhiều còn thể dựa nền tảng của kiếp .

 

Toán thì càng bàn, chỉ Chính trị là học thuộc từ đầu.

 

Lúc học thuộc còn chú ý, đừng thuận miệng mà mang mấy từ ngữ Chính trị của mấy chục năm bài thi.

 

Văn Gia Gia quyết định dành nhiều thời gian hơn cho môn Chính trị, từ tháng 12 bắt đầu cho đến tháng Năm năm , đều là thời gian ôn tập Chính trị.

 

Văn Gia Gia ngày tháng báo, bỗng nhiên cảm giác cấp bách, năm tầm lẽ là lúc thi đại học .

 

Nói cách khác, bây giờ cô thể coi là học sinh lớp 12 chuẩn thi .

 

Lớp 12, thể nỗ lực chứ!

 

Nghĩ đến trạng thái của kiếp , Văn Gia Gia tự cổ vũ bản một phen, tranh thủ lúc đang rảnh rỗi mà dốc sức học bài.

 

——

 

Thông báo liên quan đến Phó chủ nhiệm đến tháng Một năm 77 mới dán lên bảng tin của bộ phận, hôm đó Văn Gia Gia đến văn phòng Chủ nhiệm Cao gọi .

 

“Chủ nhiệm chuyện gì thế ạ?”

 

Nhịp thở của Văn Gia Gia vẫn còn dồn dập, suýt chút nữa thì muộn.

 

Chủ nhiệm Cao:

 

“Cô xuống , uống miếng nước cho bình tĩnh .”

 

Văn Gia Gia lắc đầu:

 

“Dạ thôi, kẻo tí nữa bác rửa chén.”

 

Nói đoạn xuống.

 

Chủ nhiệm Cao cũng ép, hỏi cô:

 

“Đã thấy văn kiện bảng tin ?”

 

Văn Gia Gia theo bản năng ngoài cửa sổ:

 

“Chưa ạ, nãy cháu chạy thục mạng đến đây nên chú ý.”

 

Chủ nhiệm Cao :

 

“Nhà máy yêu cầu, bộ phận chúng thêm một Phó chủ nhiệm mới, là muộn nhất thứ Sáu tuần chọn xong .

 

Nhà máy đang nghiêng về cô, đương nhiên cũng , bây giờ là xem nội bộ bộ phận ai ý kiến gì , nếu nhất trí thông qua hoặc đa đồng ý thì nhân sự thể chốt .”

 

Văn Gia Gia ngẩn , thực sự là ngẩn .

 

Đã bao lâu thấy nhà máy nhắc đến chuyện , cô còn tưởng phần , là do đồn bậy đồn bạ thôi chứ!

 

Ai ngờ ngày đầu tiên của năm mới cho cô một cú sốc lớn như .

 

“Vậy cháu cần ạ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-327.html.]

Văn Gia Gia hồn vội hỏi.

 

Chủ nhiệm Cao:

 

“Cô á?

 

cần gì cả.

 

Ồ, cô đem báo cáo công tác và tổng kết năm của sắp xếp một lượt, kèm theo một bản báo cáo tư tưởng, thứ Sáu nộp cho .”

 

“...”

 

Đầu óc Văn Gia Gia trống rỗng, chỉ gật đầu .

 

Cho đến khi văn phòng, mở cửa sổ gió lạnh thổi mạnh mặt mới phản ứng kịp.

 

Nếu gì ngoài ý , cô sắp thăng chức !

 

Cô thực sự sắp thăng chức !

 

Chỉ là thể nhận bao nhiêu lương.

 

Văn Gia Gia sướng rơn, suốt cả ngày mặt mày đều hớn hở nụ .

 

Đổng Kỳ lúc mang lê đông đến cho cô, thấy bộ dạng đoán , :

 

“Chúc mừng Tổ trưởng thăng chức nhé.”

 

Nụ của Văn Gia Gia nhịn mà mở rộng:

 

“Cậu cũng ?”

 

“Hơ, dán bảng tin kìa, chỉ là đến lúc đó tiểu tổ của chúng ai sẽ Tổ trưởng.”

 

Đổng Kỳ dù cũng cảm thấy sẽ là , năng lực của cô tính là mạnh.

 

Văn Gia Gia nhận lấy lê đông:

 

“Ở thế?”

 

Đứng dậy kéo cửa sổ đặt mấy quả lê đông lên bệ cửa, đó :

 

“Chắc là điều từ xuống.”

 

“Ý là ?”

 

Văn Gia Gia:

 

“Ờ, tức là nhà máy sẽ trực tiếp phái đến, chứ thăng chức từ trong tổ lên.

 

Đương nhiên, đây là tớ đoán thôi, cụ thể thế nào xem nhà máy .”

 

Cô cũng đoán mò vô căn cứ, mà là vì nhân viên trong tổ đa đều trẻ tuổi, mới nghiệp hoặc nghiệp hai năm.

 

Ngay cả những nhân viên từ hồi xưởng mới xây cũng rèn luyện đủ.

 

Hiện tại công việc trong xưởng ngày càng nhiều, nhiệm vụ ngày càng nặng, họ khó gánh vác trách nhiệm Tổ trưởng.

 

Đổng Kỳ nhún vai:

 

“Tớ cũng ...

 

Bố tớ còn bảo tớ đừng cố quá, thời gian thì sách nhiều .”

 

Tay rót nước của Văn Gia Gia khựng :

 

“Đọc sách?”

 

Đổng Kỳ gật đầu:

 

“Nói với tớ sách nhiều chắc chắn sẽ ích.

 

mà ba bữa hai bận họ đều thế, tớ quen .”

 

Văn Gia Gia trong lòng thầm nghĩ, thực sự theo.

 

Cô cảm thấy bố Đổng Kỳ lẽ nhận điều gì đó, gần đây chữ “giáo d.ụ.c” xuất hiện báo chí ngày càng thường xuyên, nghĩ e là cấp đang cân nhắc về việc khôi phục thi đại học .

 

Những trí thức như bố Đổng Kỳ là thể nhận sự đổi của xã hội qua mặt báo.

 

Văn Gia Gia đẩy chiếc cốc đựng nước nóng đến cạnh cô :

 

“Lần lời bố , tớ cũng thấy sách nhiều ích mà.

 

cũng mới nghiệp ba năm thôi nhỉ, bố thể dạy , ôn dễ ợt mà.”

 

 

Loading...