Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 334
Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:17:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nhà của Trần Thiến Nguyệt khi trang trí xong ánh sáng đặc biệt thông thoáng, cửa là tủ giày, đó chính là phòng khách sáng sủa, cửa sổ lớn.”
Bên ngoài cửa sổ vẫn là núi non trùng điệp sông nước mênh mang đấy, Văn Gia Gia cảm thấy mấy chục năm nhà ở đây chắc chắn giá trị.
Tiếp đó là hai phòng ngủ và nhà vệ sinh trong nhà cùng với nhà bếp, diện tích đều tính là nhỏ, vì diện tích chung (công than), Ngụy Đới càng càng thích, lúc Văn Gia Gia mắt đều sáng lấp lánh.
Giống cái gì?
Giống bé út đang đòi ăn món trứng hấp thịt băm.
“...”
Văn Gia Gia quyết định dời mắt nữa.
Trò chuyện bao lâu, Phương Hồng Quân mang theo hai túi lớn thức ăn về .
Hai quý ông trong bếp bận rộn, Trần Thiến Nguyệt thì cùng Văn Gia Gia trò chuyện.
Cô sắp đến ngày dự sinh , đang thỉnh giáo Văn Gia Gia những việc cần khi con chào đời.
Nhắc đến chuyện Văn Gia Gia khối chuyện để :
“Bé út nhà em thì đỡ, đối với em khó khăn nhất chắc chính là cho b-ú đêm.
Đoạn thời gian mấy tháng đó đồng hồ sinh học đều đảo lộn hết, nội tiết cũng loạn, rụng tóc chính là rụng trong mấy tháng đó đấy, mất thời gian dài mới điều chỉnh .”
Trần Thiến Nguyệt chút sợ hãi, vội hỏi:
“Một đêm dậy mấy hả em?”
Văn Gia Gia hồi tưởng một lát:
“Mới sinh thì một đêm cũng dậy hai đến ba đấy.
Phải tùy đứa trẻ, chủ yếu xem tốc độ tiêu hóa của đứa trẻ nhanh chậm, đó vài tháng mới thấy nhẹ nhàng hơn chút.
Ồ còn tã nữa, bé út mới sinh là mùa đông, mỗi ngày giặt tã phơi tã, đều là một vấn đề nan giải, ngày nào cũng dùng lò sưởi l.ồ.ng (hồng lung) để sấy khô.”
Văn Gia Gia càng càng lắc đầu, đoạn thời gian đó nghĩ đều thấy đau khổ nha.
Trần Thiến Nguyệt sờ bụng thở dài :
“Đứa trẻ trong bụng dù cũng hết cách , sinh xong đứa chị sẽ đứa thứ hai nữa.”
Văn Gia Gia:
“Không thì thôi, giờ đang chú trọng kế hoạch hóa gia đình mà, em thấy ở cổng sắt nhà bắt đầu khẩu hiệu .”
Khi thấy “đẻ ít đẻ , hạnh phúc một đời”, Văn Gia Gia một khoảnh khắc ký ức hỗn loạn.
Không đùa , mấy chục năm ở quê bố cô cũng khẩu hiệu tương tự.
Để tăng thêm sự sợ hãi cho bà bầu sắp sinh, Văn Gia Gia nhanh ch.óng bỏ qua chủ đề .
Văn Xuân và Văn Huyên đang thám hiểm ở ngoài nhà, vì quen thuộc nên cũng khó chơi chung với lũ trẻ con xung quanh, vì nhanh .
Tâm trạng Trần Thiến Nguyệt trầm xuống, nhân lúc hai cô bé chạy bếp khẽ với Văn Gia Gia:
“Hồi nhỏ còn mấy , càng lớn càng thấy Huyên Huyên giống chị hai em đấy.”
Văn Gia Gia kinh ngạc, đó kỹ góc nghiêng của Văn Huyên, “ là giống.”
Trước đây đại loại là trổ mã, giờ đây trổ mã thì giống hệt.
Cô khỏi thấy may mắn vì sớm đưa Văn Xuân Văn Huyên ngoài, thể tưởng tượng vẻ ngoài của Văn Huyên ở trong thôn sẽ bao nhiêu nhắc đến là giống .
Trẻ con thể lớn lên trong điều kiện như thế .
Trần Thiến Nguyệt xong chuyện , thì nhỏ giọng về chuyện của bố Văn Huyên:
“...
Trước đây ở viện thanh niên trí thức bọn chị đều còn liên lạc với nữa , đó một mới đến, cùng quê với , cuộc sống cũng bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-334.html.]
Em cẩn thận, con giới hạn đạo đức cao .
Anh sống khổ sở, đợi khi Huyên Huyên lớn lên chừng sẽ tới tìm Huyên Huyên đấy.”
Văn Gia Gia hừ lạnh một tiếng:
“Không , vác mặt đến thì thôi, nếu vác mặt đến thì chắc chắn thể khiến hối hận vì đến.”
Chủ đề hai cũng trò chuyện quá lâu, dù Văn Xuân Văn Huyên vẫn đang ở trong nhà mà.
Cơm nước nhanh ch.óng xong, Phương Hồng Quân mà còn mua b-ia về.
Văn Gia Gia hỏi :
“Là mua ở tiệm cơm quốc doanh gần nhà máy ?”
Không thì cô uống , mấy cái tiệm cơm dùng thùng gỗ đựng r-ượu đều để hở, đảm bảo vệ sinh.
Phương Hồng Quân rót cho cô:
“Tất nhiên !
Vẫn là đợt r-ượu đầu tiên của năm nay đấy, mùi vị chắc chắn ngon.”
Văn Gia Gia thế là yên tâm .
Cơm nước phong phú, cá thịt còn món lươn mà Văn Xuân nhung nhớ thời gian nữa.
“Không ngờ lúc cũng lươn .”
Văn Gia Gia tỏ vẻ chút tò mò, hiện giờ thời tiết vẫn tính là nóng, sáng tối thậm chí mặc hai chiếc áo.
Phương Hồng Quân:
“Mua lén đấy, cô , ở cổng thành xuất hiện một cái chợ đấy.”
Văn Gia Gia:
“Chợ hả?”
“ , chính là cái kiểu chợ ở quê .”
Trên mặt xuất hiện chút mơ hồ, “Tình hình xã hội đổi nhanh thật, năm ngoái lúc gì dám nghĩ ở cổng thành sẽ chợ chứ.
Haizz, sẽ thì chẳng .”
Ngụy Đới múc canh gà cho hai đứa nhỏ:
“Xã hội mà, là ngừng vận động đổi và phát triển, nhưng những đổi gần đây đúng là lớn hơn nhiều.”
Văn Gia Gia thấy đổi lớn đến mức nào, bàn tay vàng (thượng đế chi nhãn) như cô hiểu rõ lịch sử.
Tuy nhiên cô cũng tò mò, lập tức hỏi vị trí cụ thể, định bụng cho bà dì , như thế bà dì thêm một địa điểm mới để dạo .
Bốn đến từ chín giờ sáng, mãi đến ba bốn giờ chiều mới về.
Văn Xuân và Văn Huyên thành công kết bạn ở ký túc xá Dược Pha, còn Văn Gia Gia và Ngụy Đới cũng dạo một vòng ở Nhà văn hóa công nhân bên cạnh.
Nhà văn hóa công nhân nhiều phòng học, bên trong mà còn đủ loại hình đào tạo.
Ví dụ như dạy cách đạp máy khâu may quần áo, Văn Gia Gia xem xong đều thấy thể giáo viên .
Dẫu hai năm nay ở nhà cô nhiều quần áo, quần áo của Văn Xuân và Văn Huyên còn mua nữa, đều là do cô , hơn nữa còn dẫn đầu xu hướng thời trang của khu tập thể.
Làm cho hai chị em chiếc váy yếm màu đỏ, bao lâu ở trường học xuất hiện những chiếc váy cùng mẫu với chúng.
Làm cho hai chị em tức giận kêu oai oái, rõ ràng là dì cho chúng, là độc nhất vô nhị, khổ nỗi đường những mẫu tương tự ngày càng nhiều, cho chúng còn khoe khoang nữa.
Văn Gia Gia hết cách, thì chỉ thể cho chúng hai chiếc quần yếm kiểu dáng khá mới lạ.
Hai chị em lớn , mặc quần yếm cũng lo chuyện thể vệ sinh ở trường học.
Tuy nhiên lúc cũng quần yếm, chỉ là cái Văn Gia Gia hơn nhiều thôi.
Khổ nỗi vẫn mẫu tương tự, đầy một tuần lễ mẫu tương tự xuất hiện hai ba chiếc .