Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 358
Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:17:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đã nhiều năm gặp Phương Minh Yến, nhưng Phương Minh Yến đổi nhiều.
Cô vui mừng :
“Tớ vốn dĩ thích thành phố lớn mà, nếu thì tốn công học hành gì.
Tiếc là vận may của tớ , phân về huyện lỵ, chỗ đó tớ ở chán chê , cơ hội đương nhiên chạy thôi."
Gương mặt quen thuộc xóa nhòa sự xa lạ do thời gian mang , Văn Gia Gia nhanh ch.óng thiết với cô .
Dù thì hai cũng tình bạn từ thời cùng chăn vịt mà.
Văn Gia Gia sắp xếp Phương Minh Yến bộ phận tài chính, tuyển thêm một quản lý về xưởng trưởng.
Chồng cô là tài xế, vặn xưởng đang thiếu tài xế nên cũng ở xưởng luôn.
Văn Gia Gia còn thuê nhà cho hai , nắm tay Phương Minh Yến dặn dò:
“Nếu cơ hội thì hãy cố gắng mua một căn nhà.
Cậu hai năm nay giá nhà tăng nhanh đến mức nào , đặc biệt là Hải Thị, nhà cửa chắc chắn ngày càng giá trị."
Phương Minh Yến lời Văn Gia Gia.
Vì Văn Gia Gia là bạn thuở thiếu thời sẽ lừa cô , cộng thêm cô cái ngưỡng mộ với học vấn, Văn Gia Gia còn nghiệp trường danh tiếng chuyên ngành kinh tế nữa, đương nhiên là Văn Gia Gia gì cô cũng theo.
Văn Gia Gia :
“Đợi định thì đón hai đứa nhỏ nhà lên đây.
Trẻ con vẫn nên ở cạnh cha , đứa lớn nhà sắp lớp 1 nhỉ, gần đây trường học đấy, tớ ngóng qua , trường đó khá .
Đứa nhỏ thì gửi nhà trẻ của xưởng , ngay trong khu xưởng thôi, đưa đón cũng tiện."
Phương Minh Yến sinh một trai một gái, hiện tại hai đứa đang ở cùng ông bà nội.
ông bà nội còn giúp những con khác trông con nữa, đúng là đón con về bên cạnh thôi.
Cô gật đầu, quyết định khi định xong sẽ bảo chồng về quê đón con.
Có Phương Minh Yến ở đó, cộng thêm xưởng trưởng tuyển về năng lực, Văn Gia Gia bèn yên tâm rời .
Văn Xuân và Văn Tuyên... khi bàn bạc với hai đứa, Văn Gia Gia vẫn để hai đứa ở Hải Thị học hành.
Cấp 3 quá quan trọng, Văn Gia Gia tìm hiểu các trường ở tỉnh lỵ, đều bằng trường trung học trực thuộc Phục Đán.
Còn một vấn đề lớn là điểm chuẩn, điểm chuẩn ở Hải Thị luôn thấp hơn.
Thêm nữa là Văn Xuân Văn Tuyên vòng bạn bè của riêng , hai đứa ở Hải Thị bao nhiêu năm nay nên rời nữa, bản cũng thiên về Hải Thị hơn.
Cộng thêm bà dì ở Hải Thị bầu bạn với hai đứa, khi suy nghĩ hai đứa vẫn quyết định tiếp tục ở Hải Thị.
Văn Gia Gia bèn tìm trường để chuyện chuyển trường nữa, định bụng mỗi tuần về Hải Thị một .
Lại là một mùa khai giảng.
Sau khi Văn Xuân Văn Tuyên khai giảng, Ngụy Đới dẫn Văn Gia Gia và Văn Tiểu Muội đang quậy phá tưng bừng đến tỉnh thành.
Văn Tiểu Muội đến tuổi lớp 1, Ngụy Đới gửi con bé trường tiểu học của quân đội nơi công tác, giáo viên ở đó quản lý nghiêm khắc, ông bố cuồng con gái Văn Tiểu Muội nghịch ngợm cho khốn khổ mà nỡ tay dạy dỗ, đành gửi gắm hy vọng việc giáo viên dạy dỗ.
“..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-358.html.]
Văn Gia Gia cạn lời vô cùng, chỉ cảm thấy Văn Tiểu Muội đáng ăn đòn một trận.
Một trận đủ thì hai trận.
Văn Xuân và Văn Tuyên ở độ tuổi cũng nghịch ngợm lắm chứ bộ, Văn Gia Gia cực kỳ kinh nghiệm.
hiện tại cô thời gian giáo d.ụ.c con cái, cô bận đến mức bay lên luôn, bận v-ay v-ốn, bận mua đất, bận tìm cớ để mang những máy móc tổng hợp xong, thậm chí cô nâng cấp mấy đời ngoài.
Nơi là một nơi xa lạ, nhưng khí thế hừng hực như lúc mở xưởng may một nữa về.
Văn Gia Gia trong thời gian đó gặp nhiều trắc trở, cũng từng ý định bỏ cuộc.
Rõ ràng xưởng may kiếm tiền như , cô thể mở thêm mấy xưởng may nữa để kiếm tiền một cách nhẹ nhàng.
khi nhà máy cơ khí hóa chất trong lòng hằng mong mỏi thành, mắt cô kìm mà đỏ hoe.
Khác với xưởng may, nhà máy cơ khí hóa chất là nhà máy mà cô chuẩn suốt mấy năm trời.
Đầu tư càng nhiều, chi phí chìm càng cao, Văn Gia Gia dành cực kỳ nhiều tâm huyết cho nhà máy , mang theo kỳ vọng cực lớn.
Mặc dù hiện tại nó vẫn còn non trẻ, nhưng Văn Gia Gia cổng nhà máy, thực sự thấy nhà máy mà chuẩn bao nhiêu năm qua đang tọa lạc ngay mặt , cảm xúc phấn khích lời nào tả xiết.
Đây là nhà máy thuộc về cô, là sự nghiệp thuộc về cô.
Ngày đầu tiên mở xưởng, trong xưởng tiếng huyên náo, gần như tất cả công nhân đều đến xưởng từ sáng sớm, mặt ai nấy đều rạng rỡ nụ , tất cả đều mang theo kỳ vọng về cuộc sống tương lai.
Ánh mặt trời buổi sớm phá tan mây mù chiếu rọi xuống mảnh đất , chiếu lên nghiêng mặt của Văn Gia Gia ở cửa một màu vàng óng ánh.
Cô ngước đầu bốn chữ lớn “Nhà máy Cơ khí Hóa chất Dược phẩm Phù Dương", đôi mắt sáng ngời, ánh mắt kiên định thêm mấy phần.
Phù Dương là nơi cô xuyên đến, cũng là nơi nguyên chủ cùng của nguyên chủ từng sinh sống.
Cô lấy “Phù Dương" tên nhà máy, để kỷ niệm đây là nơi cô bắt đầu.
Văn Gia Gia đầy dã tâm, đưa nhà máy trở nên lớn mạnh.
Bất kể ở gian thời gian nào, cô đều hiếu thắng, cô đều thể lăn lộn, đều hy vọng ở đỉnh cao của ngành nghề, để nhiều hơn nữa thấy tiếng của , đến tên tuổi của .
Chương 105 Phiên ngoại về Văn Xuân
Văn Xuân nhớ chuyện từ sớm, bạn bè xung quanh ai nhớ ký ức bốn tuổi, nhưng cô thì nhớ, bạn bè đều thấy kỳ lạ.
Ba tuổi là một bước ngoặt trong cuộc đời cô, năm đó cô mất cha mất , mất cả ông bà nội và dì hai.
Khoảnh khắc bác Bí thư trong thôn đón cô và em gái từ viện bảo d.ụ.c về, trong lòng cô đang nghĩ gì nhỉ?
Nhiều năm Văn Xuân tỉ mỉ hồi tưởng , chỉ cảm thấy lúc đó cả sững sờ ngây dại, vì cô thấy đường nhà cô đều ch-ết cả .
Ch-ết là một khái niệm như thế nào, Văn Xuân khi còn nhỏ .
Ngày những yêu nhất qua đời, hoàng hôn phủ kín bầu trời, dường như thứ vẫn như cũ.
Nhạc đám ma vang lên trong nhà, cô và em gái các thím trong thôn dẫn quỳ xuống.
Cha trong gian chính, ông bà nội và dì hai cũng trong gian chính.
Họ im bất động, mặc cho cô gọi thế nào, em gái hét thế nào họ cũng thưa.
Hóa đây chính là “ch-ết", cuối cùng cô cũng , đến mức suýt nữa thì thở nổi.
Mọi đều cô và em gái đáng thương, dì nhỏ của cô còn đáng thương hơn.