Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:38:42
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thứ hai là lương thực, lương thực nhiều, nhưng ăn đến đợt chia lương thực năm nay chắc vẫn đủ.”

 

Cuối cùng là các giao dịch kinh tế khác.

 

Văn Gia Gia từ cuốn sổ tay trong phòng cha nguyên chủ rằng nhà họ Văn còn hai khoản nợ trả.

 

Một khoản là nợ đại đội 50 cân lương thực phụ, 10 cân lương thực tinh.

 

Khoản thứ hai là nợ “Phương Bảo Quốc" 20 tệ.

 

Phương Bảo Quốc là ai, ngày mai cô còn hỏi xem.

 

Mình thừa kế di sản thì nên trả nợ cho xong.

 

Nghĩ nghĩ , Văn Gia Gia thấy cách nhất để giải quyết khó khăn hiện tại là công nhân.

 

Thời là thời hoàng kim của công nhân, một công nhân thể nuôi sống cả gia đình ba đời là lời ngoa.

 

Hơn nữa chỉ cần công nhân, nhà ở, y tế, giáo d.ụ.c đều do đơn vị bao trọn gói, đến lúc đó nghĩ cách, chắc ngay cả việc học của hai chị em cũng tốn tiền.

 

công nhân khó, cô cần suy nghĩ thêm.

 

nguyên chủ cũng là học hết cấp ba, chắc chắn cũng những cơ hội nhất định chứ.

 

Đang nghĩ ngợi thì cơn buồn ngủ ập đến, mắt khép hờ, gối đầu lên mùi rơm rạ thơm ngát, tiếng thở của hai chị em, Văn Gia Gia dần chìm giấc ngủ.

 

Trong mơ cô hề xuyên .

 

Cô vẫn ở trong căn hộ cao cấp của , ngủ chiếc đệm Hastens.

 

Chỉ là nhiệt độ điều hòa để thấp quá, lạnh.

 

Đang phân vân điều hòa ở nhà hỏng thì bỗng nhiên một luồng nhiệt ùa đến chân cô.

 

Cái gì thế nhỉ?

 

Trà sữa đổ lên giường ?

 

Không đúng, hôm nay cô đặt sữa.

 

Trở một cái định túm lấy cái gối ôm hình hạt đậu mới mua của , nhưng thấy cảm giác kỳ lạ.

 

“Hức hức hức..."

 

Trong bóng tối, Văn Gia Gia đột nhiên mở choàng mắt, ngay lập tức tỉnh táo hẳn.

 

“Mẹ kiếp!"

 

Mẹ kiếp kiếp kiếp kiếp kiếp!

 

Văn Gia Gia tỉnh táo ngay tức khắc, cô giật một cái, gần như là bật dậy khỏi giường!

 

Thình thịch thình thịch, tim đ-ập loạn xạ, cảm nhận cảm giác ướt át dính dớp ở chân, Văn Gia Gia cả ngớ , ngớ đến mức sắp hóa đ-á.

 

Tiếng nấc cụt đè nén liên tục dứt, vài giây Văn Gia Gia đang đất mới phản ứng .

 

Chuyện gì thế?

 

Chẳng là đứa nào tè dầm .

 

Văn Gia Gia mấp máy môi, cuối cùng nhắm mắt , chấp nhận phận.

 

Khi cơn giận lên đến đỉnh điểm, chạm đến ngưỡng chịu đựng của c-ơ th-ể, c-ơ th-ể sẽ tự kích hoạt ý thức bảo vệ, ngược sẽ khiến con bình tĩnh .

 

Thôi , chẳng chỉ là tè dầm thôi ?

 

mà!

 

Trẻ con ba tuổi hóa vẫn còn tè dầm !

 

Văn Gia Gia hét thầm trong lòng, huơ tay múa chân để trút bỏ cảm xúc, đó hít sâu vài , gượng tay cởi quần của , sờ soạng đến bên bàn thắp đèn dầu lên.

 

Khi ánh đèn xua tan bóng tối trong phòng, cô mới , tè dầm là Văn Xuân.

 

Văn Xuân tỉnh , lúc đang co rúm run rẩy, dám Văn Gia Gia.

 

Văn Gia Gia ôm đầu đau khổ :

 

“Xuân nhi dậy , dì quần cho cháu."

 

Nói tủ tre ở gian lấy quần, bếp lấy cái khăn mặt đang treo cho ráo nước.

 

Lúc chắc là rạng sáng .

 

Cái khăn mặt mỏng thể mỏng hơn đang ở trạng thái khô.

 

Nước trong nồi mà vẫn còn ấm, cô dứt khoát múc một gáo nước dội lên khăn, vắt khô.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-7.html.]

Xong việc phòng, thấy Văn Xuân đến mức hụt , hai con mắt chảy sáu hàng lệ, chảy đầy cả mặt, Văn Gia Gia dứt khoát kéo con bé dậy, lau mặt cho mấy cái , đó cởi thắt lưng quần , kéo xuống, giúp con bé lau khô m-ông và chân.

 

“Biết tự mặc quần ?"

 

Văn Gia Gia hỏi.

 

Đôi mắt đẫm nước của Văn Xuân hiện lên vẻ hoảng sợ và căng thẳng, vội vàng gật đầu.

 

“Dì, dì ơi cháu xin ."

 

Con bé lí nhí.

 

Văn Gia Gia thầm :

 

“Cháu chẳng với dì !

 

Dì cả hai kiếp mới đầu tiên giúp xử lý chuyện tè dầm đấy.”

 

đứa trẻ nhạy cảm, cô như .

 

cũng là đứa trẻ ba tuổi mất cả cha lẫn ông bà, đến mức trút giận lên đầu nó.

 

Cô đúng là một lương thiện, Văn Gia Gia nghĩ bụng như thế.

 

báo đáp mà, xui xẻo tám đời mới gặp cái chuyện xuyên rách việc .

 

Văn Xuân mặc quần xong ngoan ngoãn một bên, Văn Gia Gia thì tự dọn dẹp cho , cũng một cái quần khác.

 

Đợi cô mang quần bẩn khăn bẩn ngoài, phòng , Văn Tuyên vẫn đang ngủ say sưa.

 

Văn Tuyên vô tâm vô tính, nhưng Văn Gia Gia thì dám vô tâm nữa.

 

Văn Xuân tè dầm, nghĩa là Văn Tuyên tè.

 

Cô sai bảo Văn Xuân:

 

“Gọi em dậy, bảo nó dậy vệ sinh , xong ngủ tiếp."

 

Cô cũng để dọn dẹp giường chiếu một chút.

 

Văn Xuân lời, loay hoay một lúc thì lắc cho Văn Tuyên tỉnh dậy, đang lúc còn lơ mơ thì Văn Xuân dắt xuống giường, dắt đến góc phòng, Văn Xuân vô cùng thành thục cởi thắt lưng quần của em gái , đó ấn em gái một cái, tiếng động khiến Văn Gia Gia yên tâm nhanh ch.óng truyền đến.

 

“..."

 

Cô đúng là tầm xa trông rộng mà.

 

Văn Gia Gia lúc đang khổ não cái giường đây?

 

Chiếu rơm tạm thời , nhưng cái , cô thể lên lầu bê cái chiếu mà chị hai của nguyên chủ từng xuống.

 

xem qua , hai cái chiếu to bằng .

 

còn đệm rơm thì ?

 

Trên cũng ướt.

 

Phòng của chị hai nguyên chủ dĩ nhiên cũng đệm rơm, nhưng nó nặng lắm.

 

Rơm rạ thời tốn tiền, để đảm bảo độ êm ái khi ngủ nên cái đệm dày đến hơn mười centimet.

 

Lấy chiếu thì còn cố , chứ lấy đệm thì cô thật sự bó tay.

 

Văn Xuân giúp em gái mặc quần xong, thấy dì đang vết ướt đệm với vẻ mặt nghiêm trọng, bèn lấy hết can đảm, vò gấu áo đỏ mặt :

 

“Dì ơi, hôm qua cháu tè dầm, đều dùng cỏ khô chỗ ướt ạ."

 

Hôm qua?

 

Trẻ con nhầm lẫn thời gian là chuyện bình thường, Văn Gia Gia hiểu ý của Văn Xuân, Văn Xuân đang đến đây.

 

Cô hỏi:

 

“Cỏ khô ở ?"

 

Văn Xuân chỉ gian :

 

“Ở đằng ạ."

 

Văn Gia Gia hiểu , hóa đống rơm khô đó là để dùng tã lót.

 

Nhờ kinh nghiệm blogger nông thôn một thời gian, cô đối mặt với việc rơm rạ cũng mấy lúng túng.

 

Dưới sự chỉ dẫn úp úp mở mở của Văn Xuân, cô nhanh ch.óng xong, lên lầu bê chiếu rơm xuống trải lên.

 

“Xong!"

 

Cô vỗ tay đầy tự hào, “Ngủ thôi, mai còn dậy sớm đấy."

 

 

Loading...