Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 73
Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:43:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô dường như là quá đáng thật...
Gió lạnh gào thét.
Sau khi lên xe lừa, Văn Gia Gia ôm một đống đồ nghĩ thầm như .
Căn nhà ở Phù Dương vẫn giống như , dù cô cũng chỉ mới một ngày.
Điều thích nghi duy nhất chính là đàn gà trong nhà, đang cục cục tác kêu, ăn cơm .
Văn Xuân và Văn Huyên vẫn quen ở nhà hơn, khi đặt đồ xuống liền chạy ngay tìm Mỹ Hoa chơi, chúng kể với Mỹ Hoa về những bạn mới mà chúng quen hôm qua.
Còn Văn Gia Gia thì ?
Thu dọn đồ đạc.
Từ nhà họ Ngụy mang về nửa túi viên thịt, cô đổ để trong tủ bếp.
Viên thịt là tay nghề của lão Bạch, thịt nạc mỡ hài hòa băm thành thịt băm, cho thêm cà rốt vụn và củ năng vụn, cùng cho chảo dầu rán, ngay cả khi ăn nguội cũng thơm, Văn Gia Gia đoán bên trong cho bột hương liệu.
Cô lấy một bát thịt kho tàu, Thái Như Vân trực tiếp đưa cả bát cho cô, nhất định bảo:
“Đều đóng bánh , cũng sợ đổ, cùng mang về mà ăn, ở nhà cũng thiếu bát ."
Thôi , thịt kho tàu lão Bạch đúng là thơm thật.
Tiếp theo còn bí ngô rán, mấy con cá rán, mấy dải lạp xưởng, cùng với một miếng thịt hun khói to bằng bàn tay.
Văn Gia Gia cái tủ bếp đầy ắp, “ầm" một tiếng đóng .
Thật quá, mấy ngày tới cần thức ăn nữa .
——
Mấy ngày Văn Gia Gia mới chuyển đổi tâm thái trở như lúc kết hôn.
Cô cảm thấy Ngụy Đới độc, ảnh hưởng đến cô lớn, bản cứ thỉnh thoảng nghĩ đến .
Chuyện tùy quân vẫn quyết định cuối cùng, Văn Gia Gia vẫn chăn vịt hàng ngày.
Đàn vịt hiện tại mỗi ngày cũng chẳng ăn gì, vì thế sản lượng trứng giảm đáng kể, Văn Gia Gia vì thế mà thong thả hơn nhiều.
Trứng vịt đa là mang bán, chỉ đợt trứng cuối năm là chia cho dân làng.
Văn Gia Gia nửa giỏ trứng vịt nhà chia mà trầm tư, rốt cuộc nên muối đây?
Cuối cùng cô quyết định vẫn muối, cho dù cô cũng thể bưng vò trứng muối theo.
Dù trứng vịt muối cũng là món thần thánh đưa cơm của cô, một quả trứng thể ăn kèm với ba bát cháo.
Trước Tết một trận tuyết nữa, già trong thôn đều sang năm e là sẽ nóng.
Trận tuyết lớn, rơi xuống tan ngay.
Văn Gia Gia còn đặc biệt đào một hố đ-á ở sân , đặt giá sắt lên định ngắm tuyết ăn đồ nướng, ai mà ngờ tuyết chỉ đến mức .
đào cũng đào , đồ nướng đương nhiên ăn.
Hôm qua trong thôn chia thịt lợn đợt hai, Văn Gia Gia chia nửa cân thịt ba chỉ, còn một đôi móng giò, một cái chân giò nặng hơn 4 cân.
Cô thái thịt ba chỉ thành những lát mỏng, dùng xiên tre xiên .
Còn về móng giò, là móng giò cô xử lý qua.
Lại đem móng giò đặt lên bếp than nướng, khi nướng hết lông móng giò thì dùng d.a.o cạo thật sạch, cuối cùng cho nồi kho.
Cùng kho còn chân giò, lúc chân giò vẫn còn trong nồi, Văn Gia Gia định để dành tối ăn.
“Đang gì đấy?"
Phương Minh Yến Văn Xuân và Văn Huyên gọi sang tò mò, xổm bên cạnh xem Văn Gia Gia thao tác.
Văn Gia Gia ngẩng đầu cô , “Rõ ràng quá mà, tớ đang nướng đồ."
Phương Minh Yến mặt đầy vẻ nghi hoặc:
“Chẳng đều chín ?"
Văn Gia Gia:
“Cậu cứ chờ ăn là ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-73.html.]
Cũng chẳng còn việc gì cần Phương Minh Yến nữa, cô một bên quan sát, chỉ thấy Văn Gia Gia lấy một cái bàn chải nhỏ bằng tre, quét nước chấm trong bát lên móng giò.
Lại dùng tay bốc nước chấm khô ở một cái bát khác, ngón tay vê vài cái rắc lên.
Trong phút chốc, mùi thơm nức mũi lan tỏa.
Ngay đó làn khói trắng bốc lên mang theo mùi thơm lan xa hơn, ngay cả Trương Tú Lệ ở nhà bên cạnh cũng nhịn mà ghé sát .
“Người trẻ các cô thật là nhiều chiêu trò."
Bà ngửi ngửi, “Mùi vị chút giống cách ở quê cũ của ."
Khẩu vị địa phương thiên về ngọt và thanh đạm, cho dù món cay cũng cay lắm.
Vì lý do thời đại, càng ít ăn đồ nướng và đồ rán, giống như đồ nướng loại thực phẩm dễ gây nóng trong , nhiều ở địa phương thậm chí còn từng ăn qua.
“Có còn thiếu vị bột ớt ?"
Trương Tú Lệ nhíu mày, đột nhiên hỏi.
Văn Gia Gia lấy tay che mắt khói xông :
“ thím ạ, tiếc là năm nay cháu phơi ớt khô."
Đến cuối năm Văn Gia Gia cứ luôn cảm thấy quên việc gì đó, mãi đến tận hôm nay định ăn đồ nướng mới nhớ là quên bột ớt.
Văn Gia Gia vốn định dùng ớt băm thế, tiếc là ớt băm quá mặn, nướng lên thực sự ăn .
Trương Tú Lệ vội vàng :
“Hê, sớm, !"
Bà là đến từ tỉnh ăn cay giỏi, trong nhà luôn sẵn bột ớt, bình thường ăn rau xanh cũng chấm chút bột ớt mới .
Nói xong, Trương Tú Lệ vội vàng chạy về lấy.
Phương Minh Yến giúp đặt thịt ba chỉ lên vỉ sắt, hạ thấp giọng :
“Tương ớt nhà thím Tú Lệ thơm lắm."
Văn Gia Gia hiểu .
Cô dậy, hét to ngoài sân:
“Thím ơi, tương ớt cũng múc nửa bát mang sang đây nhé!"
Phương Minh Yến lén :
“Củ cải muối cũng ngon.
Giòn giòn, mọng nước, chua chua cay cay."
Cái m-ông Văn Gia Gia mới đặt xuống rời khỏi ghế, tiếp tục hét:
“Thím ơi, còn cả củ cải muối nữa ạ!"
Trương Tú Lệ:
“...
Củ cải muối cũng nướng ?"
“Để chống ngấy ạ."
Cũng tại bì lợn, nếu cô nhất định nướng mấy xiên bì lợn để ăn thử.
Đối với Văn Gia Gia mà , trong bì lợn nướng thể cho gì cả, nhưng nhất định thể cho củ cải muối.
Than cháy đượm thế , vỉ nướng thế , chậc chậc, nướng thật là phí mà.
Trương Tú Lệ nhanh bưng ba cái bát .
Bà là một thím thể chơi cùng trẻ tuổi, yêu mến trong thôn.
Đi cùng bà còn Trần Hùng.
Trần Hùng xách một miếng thịt, còn một chậu nhỏ rau cải hẹ và ngồng tỏi, :
“Cho mượn tí lửa, nướng cùng với."
Văn Gia Gia:
???