Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 78
Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:43:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Văn Gia Gia tốn gần một tiếng đồng hồ, nghiến răng kéo từng bao lương thực từ tầng hai xuống tầng một, trừ lương thực định đổi phiếu lương, cô còn 380 cân lương thực cần mang .”
Trong đó đậu nành 16 cân, đậu xanh 8 cân, đậu đỏ 12 cân, còn gạo nếp 36 cân.
Số còn đều là lúa, lúa xát vỏ.
Nếu hai ngày nay tranh thủ xát vỏ thì sẽ còn hơn 200 cân gạo.
Muốn mang , đây rõ ràng là một chuyện thể nào, dù cô còn chăn nệm quần áo cần mang theo.
Bây giờ vật tư khan hiếm, mua một hai cân bông thì dễ mua, chứ mua một cái chăn thì khá khó khăn.
Chăn trong nhà Văn Gia Gia định mang hai cái, bộ đội chắc chắn sẽ lạnh hơn, sớm muộn gì cũng dùng tới.
Suy tính , gửi bưu điện là xong.
Văn Gia Gia nghĩ thông suốt do dự nữa, dùng xe đẩy chia hai chuyến, vận chuyển hai bao lương thực đến xưởng xát vỏ cạnh trụ sở đội, trong làng nơi chuyên giúp dân làng xát vỏ lúa.
Thời đại máy xát vỏ lúa ?
Có, ít nhất là công xã Tiến Bộ vốn khá giàu là .
Sau đội Phù Dương cũng thắt lưng buộc bụng mua một cái máy xát vỏ bán tự động, từ đó về dân làng cần nghiền gạo thủ công nữa.
Tuy nhiên nếu bạn nhờ xưởng xát vỏ của đội , thì một phần gạo vụn còn thuộc về đội, điều dẫn đến việc một vẫn sẵn sàng tự nghiền.
Văn Gia Gia bây giờ màng tới những chuyện , tốn hơn một tiếng đồng hồ xong việc xát vỏ, mang theo 240 cân gạo về nhà.
Về đến nhà, ngừng nghỉ đóng gói đồ đạc.
Khi cô đóng gói xong các thứ thì trời tối, chiều tà tới.
“Sáu giờ nhỉ?"
Văn Gia Gia trời lẩm bẩm.
Cô đợi cửa, vài phút thấy lão Bạch đ-ánh xe lừa xuất hiện cửa nhà .
“Gia Gia, đồng chí là đến tìm cháu ?"
Dân binh trong đội hỏi.
Sợ lão Bạch là , còn đặc biệt theo lão Bạch một chuyến đến nhà họ Văn.
Văn Gia Gia :
“Chú Trịnh, là chiến hữu của Ngụy Đới, giúp cháu vận chuyển đồ lên huyện gửi cho Ngụy Đới ạ."
Chú Trịnh vội :
“Vậy thì ."
Chú hỏi:
“Cháu sắp ?"
Văn Gia Gia gật đầu.
Chú Trịnh xắn tay áo lên:
“Vậy để chú giúp hai đứa một tay chuyển đồ.
Nghe thành phố ăn một mảnh lá rau cũng mất tiền, trong bộ đội cũng tình hình thế nào.
Nhà tranh cũng đáng vạn lượng, mang bao nhiêu thì cứ mang bấy nhiêu."
Có chú giúp đỡ, mấy bao lương thực lớn nhanh ch.óng chuyển lên xe.
Chú Trịnh cũng nghi ngờ, lương thực là vật thiết yếu, trong quan niệm của chú, ai mà nỡ bán lương thực chứ?
Nếu đổi phiếu lương thực thì chở thẳng đến cục lương thực cũng đổi mà.
Chú Trịnh ở lâu, xếp xong xe là ngay.
Sau khi chú , lão Bạch lật tấm bạt dầu lên, Văn Gia Gia bắt đầu chuyển rau củ trong.
Rau nhà cô quả thực nhiều, đa là trồng mùa đông, đến tận bây giờ vẫn ăn hết.
Đặc biệt là cải thảo, hai sọt lớn đầy ắp.
Còn ớt, tỏi mầm các thứ, xe lừa suýt chút nữa là chứa hết.
Cuối cùng, lúc lão Bạch đ-ánh xe , vết bánh xe hằn sâu xuống đất, Văn Gia Gia trong lòng thầm ba lời xin với con lừa đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-78.html.]
Gửi một phần vật tư, Văn Gia Gia nhận một xấp tiền và phiếu dày cộp.
Phiếu là phiếu quốc, hơn nữa thời hạn sử dụng của phiếu lương thực trong đó còn dài.
Ngoài còn phiếu dầu, phiếu thực phẩm phụ, thậm chí còn bốn tờ phiếu công nghiệp.
Sau khi dọn sang nhà mới nhiều thứ cần sắm sửa, phiếu công nghiệp cũng thể thiếu.
Còn về tiền, tổng cộng 28 đồng, ít nhất tiền vé tàu cho cô và hai đứa nhỏ là đủ .
Giải quyết một phần rắc rối, Văn Gia Gia ngân nga điệu nhạc nấu cơm.
Văn Xuân và Văn Huyên chơi đến mồ hôi đầm đìa mới về, may mà hai cô bé chừng mực, chơi đến mức lấm lem bùn đất, nếu Văn Gia Gia thế nào cũng đ-ánh cho một trận để hai đứa nhớ đời.
Vài cái bọc lớn đặt ở gian chính, Văn Xuân thấy liền chạy hỏi Văn Gia Gia:
“Dì nhỏ, chúng sắp ạ?"
Văn Gia Gia lấy lạ:
“Sao cháu sắp ?"
Văn Xuân:
“Dì Yến Yến ạ, là chúng sắp lên thành phố sống ."
Văn Gia Gia vỗ đầu con bé:
“Nghĩ quá.
Còn thành phố nữa chứ, chừng nơi đó còn hẻo lánh hơn chỗ đấy."
Lại hỏi con bé:
“Cháu lên thành phố sống ?"
Văn Xuân c.ắ.n môi, phân vân một hồi lâu.
Đợi đến khi cô bưng cơm lên bàn, cho hai cô bé ăn cơm, Văn Xuân mới ôm chân cô :
“Cháu chỉ theo dì nhỏ thôi, dì nhỏ cháu đó."
Chương 28 Tết Nguyên tiêu ăn cơm
Ngụy Đới ở trong rừng nửa tháng, thành một nhiệm vụ gian khổ xong lãnh đạo mới phê chuẩn kỳ nghỉ cho .
Chỉ là hơn nửa năm nay xin nghỉ quá thường xuyên, thể dự đoán kỳ nghỉ trong hai ba năm tới của sẽ khó mà xin .
Hôm qua chiều mới lên tàu, bốn giờ sáng nay đến thành phố.
Lại xe buýt hơn hai tiếng đồng hồ, lúc mặt trời mới mọc mới đến huyện.
Lúc tiệm cơm quốc doanh mở cửa kinh doanh, những l.ồ.ng bánh bao nóng hổi đặt cửa, nhân viên phục vụ canh giữ ngay cửa, mua xong bánh bao ăn , đóng gói mang , còn dư dả thời gian thì mua xong gọi thêm bát canh thanh đạm, trong tiệm ăn thong thả.
Ngụy Đới đến tiệm cơm là tìm lão Bạch mượn xe, hai ngày thời gian gấp rút, về nhà một chuyến thật sự dễ dàng gì.
Đối với sự xuất hiện của , lão Bạch chẳng chút ngạc nhiên nào.
Anh cửa, hút thu-ốc :
“Hai ngày vợ hôm nay sẽ về, cứ ngóng cửa sổ suốt, quả nhiên thấy ."
“Ăn cơm , ăn một miếng hẵng ?"
Lão Bạch chỉ l.ồ.ng bánh bao hỏi.
Ngụy Đới :
“ đang vội, mượn cái xe hai ngày, hậu thế sẽ , lúc đó trả ."
Lại xách hành lý lên :
“Không ăn ở đây , mua mấy cái bánh bao mang về nhà ăn."
“Được, hai ngày nay việc gì, xe cứ lấy mà dùng."
Lão Bạch khói ho hai tiếng, trêu chọc:
“Cậu vội vàng về nhà thế , nhớ vợ chứ gì."
Ngụy Đới cũng phản bác, :
“Đó chẳng là nhảm , với vợ lâu ngày gặp mà nhớ ?"