Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 84
Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:43:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:43:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Lúc cả Ngụy mới nhận lấy.
Đội xe đúng bảy giờ xuất phát, Văn Xuân và Văn Tuyên cũng tỉnh dậy khi .
Ánh sáng rõ ràng, luồng sáng mạnh khó mà tỉnh.
Lúc đầu chúng ngẩn , một khoảnh khắc ngơ ngác và hoảng hốt, khi thấy Văn Gia Gia ở bên cạnh, sự sợ hãi trong mắt mới dần tan biến.
“Dì nhỏ.”
Văn Xuân bò dậy, lòng Văn Gia Gia, ôm c.h.ặ.t lấy eo cô.
Văn Gia Gia an ủi cô bé:
“Đây là huyện thành, chúng sắp tàu hỏa .”
“Tàu hỏa ạ?”
Trong mắt Văn Xuân đầy vẻ tò mò.
“ , ừm... là một loại xe siêu dài siêu dài.”
Mang theo sự mong đợi, hai đứa trẻ lên xe tải.
Xe tải nhanh hơn xe buýt nhiều, chín giờ họ đến ga tàu hỏa thành phố.
Sau khi xuống xe, Ngụy Đới kéo phần lớn hành lý, Văn Gia Gia đeo túi, một tay dắt một đứa trẻ, chạy thẳng ga tàu.
Những mang vác đầy hành lý như họ trong ga nhiều, thể thấy lát nữa việc tranh chỗ sẽ là một trận chiến cam go.
Tuy nhiên, Ngụy Đới từ quầy lấy vé :
“Chúng đổi sang vé giường .”
Văn Gia Gia mừng rỡ:
“Thật ?”
Ngụy Đới mỉm :
“Thật!”
Nếu lúc đang ở nơi công cộng, Văn Gia Gia nhất định hôn Ngụy Đới mấy cái để bày tỏ sự cảm ơn.
Mặc dù tinh thần đang hưng phấn, nhưng c-ơ th-ể cô thì buồn ngủ ch-ết.
Tàu hỏa thời chuyện trễ giờ là bình thường.
Trễ vài tiếng đồng hồ là chuyện thường xuyên xảy , nên cô chuẩn tinh thần đến ngày mai mới tới nơi.
Nếu giường thì việc ngủ còn là vấn đề nữa.
Mười giờ, đoàn tàu trễ nửa tiếng đến.
Vì là giường nên Văn Gia Gia và Ngụy Đới cần chen chúc qua cửa sổ để lên tàu.
Văn Xuân và Văn Tuyên ngơ ngác, , hiếm khi thấy chúng yên tĩnh như .
Cho đến khi lên tàu, trong toa chỉ gia đình bốn bọn họ, hai cô bé mới dần trở trạng thái bình thường.
“Đói ?”
Ngụy Đới hỏi.
Văn Xuân và Văn Tuyên gật đầu, đồng thanh:
“Đói ạ.”
Ngụy Đới lấy hộp cơm từ trong bọc đồ , bảo chúng giường ăn bánh xuân.
Lại đặt bình nước sang bên cạnh, bên trong đựng nước ấm.
Sau đó, cùng Văn Gia Gia thu xếp hành lý.
Hành lý của họ thực sự quá nhiều!
Còn tính những thứ gửi !
Bao lớn bao nhỏ gộp , đúng tám túi.
Lúc nãy kéo hành lý, Ngụy Đới suýt chút nữa các bọc đồ nhấn chìm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-84.html.]
Toa tàu là loại sáu chỗ, nhưng gia đình họ chỉ mua ba vé tàu – Văn Xuân và Văn Tuyên thể ngủ chung một giường, dù vé tàu cũng khá đắt, tiết kiệm đồng nào đồng nấy.
Chỉ là hiện giờ chỉ gia đình họ ở đây, bày biện thế nào cũng .
Văn Gia Gia “uầy” một tiếng, mệt rã rời xuống, Ngụy Đới nhét một miếng bánh kếp miệng cô:
“Bổ sung thể lực .”
là bổ sung thật.
Bữa sáng ăn quá sớm, giờ Văn Gia Gia thấy đói cồn cào.
Bánh là bánh hẹ trứng, Văn Gia Gia do dự, trong tình huống thể đ-ánh răng, cô thường ăn những thứ mùi nặng như thế .
vì quá đói nên chẳng quản nhiều nữa.
Hẹ và trứng, hai loại nguyên liệu bình thường, khi kết hợp với hương vị tươi ngon.
Quan trọng là hẹ nước, cũng già, lượng trứng ít, da bánh chiên vàng mà cháy, giòn một chút mà quá nhiều dầu, Văn Gia Gia ăn gật đầu lia lịa.
Hết miếng đến miếng khác, ăn xong một chiếc, cô lấy thêm một chiếc nữa.
“Xình xịch xình xịch...”
Đoàn tàu chậm rãi khởi động, sân ga lùi xa dần, hàng cây hai bên cũng lùi phía .
“Oa——” Hai cô bé khi ăn no ngủ kỹ cuối cùng cũng tỉnh táo, đều tì lên cửa sổ, trợn to mắt bên ngoài.
“Xe nhanh quá!”
“Sông lớn kìa, em với Mỹ Hoa là em thấy sông lớn, to hơn cả cái ao cửa nhà ông nội Ngụy luôn.”
Cô bé rằng, đây là Trường Giang .
“Vui quá, ở đây vui quá!”
Chúng phấn khích nhảy nhót, kìm mà lăn lộn giường.
“Suỵt——”
Ngụy Đới bảo hai đứa giữ yên lặng.
Quay đầu , Văn Gia Gia gục đầu xuống gối, chìm giấc ngủ say.
Những nghiện ngủ luôn luôn con đường buồn ngủ và ngủ bù.
Buổi trưa.
Đoàn tàu vẫn kêu xình xịch xình xịch.
Có lẽ vì lúc nãy ăn lót nên thấy đói lắm, Văn Gia Gia ngủ đến mười hai rưỡi mới tỉnh.
Toa tàu vô cùng yên tĩnh, vì Văn Xuân và Văn Tuyên ngủ, Ngụy Đới cũng nhắm mắt, là đang nghỉ ngơi đang ngủ.
Cô ăn hai cuốn bánh xuân, lấy sách từ trong túi xem.
Thời buổi sách thể nhiều, Văn Gia Gia ngoài dám phạm kiêng kỵ, sách giáo khoa.
Cô còn lấy giấy b.út mấy bài tập luyện tay nghề.
Nói thế nào nhỉ, vốn dĩ cô cứ ngỡ nghiệp cấp ba nhiều năm như , những thứ nên quên nên quên đều quên sạch .
khi cô lướt qua sách một lượt, cầm b.út giải đề, cảm giác trôi chảy đến mức sướng rơn ùa về.
Lúc Văn Gia Gia mới , môn Toán cái thứ , đối với bình thường mà nếu lâu tiếp xúc thì quên nhanh, nhưng khi tiếp xúc thì bắt nhịp cũng nhanh.
Bạn học thì nó thực sự là của bạn.
Bạn sẽ bao giờ quên nó, nó sẽ trốn sâu trong trí não của bạn, chờ đợi một ngày nào đó bạn đ-ánh thức nó dậy.
Đối với Văn Gia Gia, khó nhất ngược là môn Chính trị.
Mà ở thời đại , quan trọng nhất cũng chính là Chính trị.
Dù ký ức của nguyên chủ cũng đủ, ký ức là thứ sẽ phai nhạt theo thời gian.
Ngay cả những chuyện từng trải qua còn nhớ rõ, huống chi là nội dung học thuộc lòng của môn Chính trị.
Nên Văn Gia Gia học từ đầu, vì ký ức kiếp nên khi học thuộc lòng cô còn ảnh hưởng, ảnh hưởng một cách kiểm soát .
Ngay khi Văn Gia Gia đang đắm chìm trong các bài toán, Ngụy Đới cũng tỉnh dậy.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.