Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 87

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:43:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cách đó xa là núi xanh, theo như Ngụy Đới , đơn vị của ở khu vực đó.

 

Văn Gia Gia quan sát kỹ lưỡng :

 

“Thực đơn vị của ở khá gần các thôn xóm xung quanh đấy chứ.”

 

Ngụy Đới:

 

, cho nên thỉnh thoảng xung quanh sẽ mở chợ phiên.

 

Đến lúc đó em cũng thể dạo, thể đổi khối thứ đấy.”

 

Nơi thiên về phương Bắc, nhiệt độ thấp hơn quê cũ.

 

Hơn nữa địa hình ở đây rộng rãi, gió cũng lớn, thổi thấy lạnh.

 

Ngay khi Văn Gia Gia đang nghĩ xem nên lấy cái áo khoác mặc , thì họ cuối cùng cũng đến đơn vị.

 

Sau khi đơn vị, đầu tiên ngang qua bộ phận hậu cần, trực ban rõ ràng là quen Ngụy Đới, thấy qua cửa sổ là tươi hớn hở ngay.

 

“Anh Ngụy, về đấy ạ.”

 

Cậu chạy ngoài.

 

Ngụy Đới giới thiệu với :

 

“Đây là vợ , Văn Gia.”

 

Lại với Văn Gia Gia:

 

“Đây là Vương Hướng Dương.”

 

“Chào chị dâu ạ!”

 

Vương Hướng Dương nhiệt tình, “Ái chà, em đại đội trưởng Ngụy nhắc đến chị từ lâu , cứ mong chị đến mãi đấy.”

 

Văn Gia Gia mỉm :

 

“Chào , cứ gọi tên .”

 

“Thế ạ.”

 

Vương Hướng Dương thấy cô còn dắt theo hai đứa nhỏ, thấy khá lạ lùng, chẳng mới kết hôn .

 

Cậu sờ sờ túi, hôm nay trong túi mang theo kẹo.

 

Văn Gia Gia thấy ánh mắt của , bèn :

 

“Đây là hai cháu gái của .”

 

Vương Hướng Dương bừng tỉnh:

 

“Hai cô bé xinh xắn quá.”

 

trong lòng thấy kỳ lạ, mang theo cháu gái tùy quân?

 

Chỉ là Văn Gia Gia giải thích thêm, ở lâu , những gì thì đều sẽ cả thôi.

 

Vì còn một đống hành lý đang chờ thu xếp nên họ hàn huyên lâu.

 

Từ chỗ hậu cần rẽ một hồi, về phía Bắc, mười mấy phút cuối cùng cũng đến Bắc Sơn.

 

Bắc Sơn khá hẻo lánh, nhưng đối với Văn Gia Gia, nơi hẻo lánh cũng tệ.

 

Ngụy Đới đẩy xe đến căn nhà ngoài cùng bên trái:

 

“Chính là chỗ .”

 

Nói đoạn đặt xe xuống, lấy chìa khóa từ trong túi , mở cổng sân.

 

Tiếng “két” vang lên, Văn Gia Gia thấy dáng vẻ của ngôi nhà mới.

 

Sân nhỏ, sát tường cạnh sân còn trồng một cây táo.

 

Nhìn dáng vẻ cây táo đó, chắc hẳn vốn dĩ nó ở đó .

 

Nền sân cũng bằng phẳng, cục đất lớn đ-á vụn, vài mầm cỏ xanh mướt nhô đầu lên.

 

“Vào , xem thử thế nào.”

 

Ngụy Đới chút đắc ý, Văn Gia Gia khen .

 

Văn Gia Gia buông hai đứa nhỏ , bước trong sân, mắt ngừng.

 

Từ cổng sân đến cửa phòng một con đường lát đ-á xanh, thể thấy ngày mưa đế giày sẽ dính một lớp bùn.

 

Sau khi cửa, bên trái một bể giặt bằng xi măng, bể giặt lớn lắm, vòi nước, thể đáp ứng nhu cầu.

 

Sau khi cửa, bên là phòng tắm và nhà vệ sinh, cũng lớn, lúc Văn Gia Gia tới xem thì Ngụy Đới giới thiệu:

 

“Phòng tắm rộng hơn 3 mét vuông, nhà vệ sinh 2 mét vuông, bên trong còn lắp cả cửa nữa.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-87.html.]

Anh đẩy cửa , Văn Gia Gia thấy bức tường ngăn ở giữa quả thực một cánh cửa gỗ.

 

À... khá .

 

Thực sự khá , vượt ngoài dự liệu của cô .

 

Văn Gia Gia đất trống bên cạnh, :

 

“Trong sân thể tự trồng ít rau ?”

 

Ngụy Đới gật đầu:

 

“Được chứ, nhưng trồng nhiều , vì hậu cần phân riêng từng miếng đất cho nhà ở khu gia đình trồng rau.”

 

Văn Gia Gia mừng rỡ:

 

“Thế thì mới , nếu đến cả rau xanh cũng chẳng mà ăn.”

 

Ngụy Đới bật :

 

“Không đến mức đó , của hậu cần đầu óc mà.

 

Ruộng rau ở sườn dốc phía tòa nhà gia đình, ở đó khai khẩn ruộng bậc thang, chúng hai luống, đủ ăn hàng ngày.”

 

Trong lúc chuyện, hai đứa trẻ cũng đang khám phá ngôi nhà mới.

 

Chúng lao trong nhà, một lát Văn Tuyên chạy , hào hứng reo lên:

 

“Dì nhỏ dì mau đây xem , ở đây sạch sẽ lắm.”

 

Sàn nhà bằng phẳng, đất cát.

 

Ngụy Đới cũng :

 

“Vào xem , dọn dẹp qua .”

 

Văn Gia Gia nhanh chân tới, bước trong nhà.

 

Căn nhà chính là kiểu nhà cấp bốn phổ biến nhất, nhà tiên là phòng khách, bộ sofa bày trong phòng khách trông quen mắt, là do Văn Gia Gia vẽ, Ngụy Đới cho y hệt sai một ly.

 

Bàn ăn cũng ở đây.

 

Bàn ăn lớn lắm, là loại bàn dài hình chữ nhật, tối đa chỉ sáu .

 

Ngụy Đới :

 

“Anh còn đóng một chiếc bàn thể gập , để trong phòng chứa đồ.”

 

Văn Gia Gia nhịn giơ ngón tay cái với :

 

“Cừ lắm.”

 

Rất nhiều chuyện cần cô nhiều cũng tự .

 

Bàn sáu ngày thường nhà dùng thì , nhưng một khi đến nhà ăn cơm thì bàn sẽ đủ chỗ.

 

Phía bên trái cửa phòng khách là nhà bếp, nhà bếp thực sự rộng, bên trong cả bệ bếp lò, nên ở khu vực nhà bếp còn mở thêm một cánh cửa khác, thể thông thẳng sân.

 

Ngụy Đới mở cánh cửa đó :

 

“Ở đây dựng một cái lán nhỏ, khi về nhà c.h.ặ.t ít củi, khô đét , giờ là thể đốt ngay.”

 

Văn Gia Gia thò đầu từ cửa sổ nhà bếp, chà, hơn hai trăm cân củi.

 

Trong bếp chỉ bệ bếp lò, mà còn lò than, lò than đốt bằng than, Ngụy Đới trong phòng chứa đồ cũng hai sọt than.

 

Hơn nữa còn xây một lớp bệ bếp, bệ bếp một dãy tủ, trông vẻ giống nhà bếp ở nông thôn mấy mươi năm .

 

Tất nhiên, tủ bếp cũng thể thiếu, Văn Gia Gia thấy lương thực trong tủ bếp.

 

Ra khỏi bếp, trở phòng khách.

 

Cạnh nhà bếp là phòng chứa đồ rộng mười lăm mét vuông, gọi là phòng chứa đồ nhưng thực chất nó giống như một cái kho hơn.

 

Đồ đạc bên trong nhiều, chỉ vài dụng cụ mộc và hai sọt than.

 

Văn Gia Gia cảm thấy ánh sáng của căn phòng khá , nếu cần thiết còn thể cải tạo thành phòng ngủ.

 

Xem xong bên trái thì xem bên .

 

Hai bên phòng khách đối xứng , bên cũng hai khu vực, lượt là hai phòng ngủ.

 

Căn phòng đầu tiên sát cửa là phòng ngủ chính, rộng hơn một chút, Ngụy Đới :

 

“Rộng 20 mét vuông, đúng, thực là 23 mét vuông, còn một cái ban công nhỏ nữa.”

 

Văn Gia Gia đầu , mắt sáng lấp lánh:

 

“Ban công nhỏ?

 

Anh thực sự xây ban công trong phòng ?”

 

 

Loading...