Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 89

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:43:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mỡ lợn đựng trong nồi tráng men, những nhà khác lẽ thể dùng cả một năm trời.

 

đối với Văn Gia Gia, tối đa là nửa năm sẽ dùng hết.

 

Ngoài mỡ lợn, còn hai cân dầu lạc, nửa cân dầu vừng, dầu cải cũng mang theo hai cân, Văn Gia Gia thấy dầu cải ép ở quê quả thực thơm, dùng để dầu ớt .

 

Ở bên ngoài , cô chắc thể mua một lúc mấy cân dầu .

 

Bởi vì tem phiếu dầu thỉnh thoảng cũng vô dụng, vì hạn chế mua.

 

Nếu bạn mua một lúc mấy cân, những xếp hàng phía thể xé xác bạn mất.

 

Còn về dầu hỏa, vì đơn vị điện nên Văn Gia Gia để cho bố Ngụy.

 

Dọn dẹp xong thứ, Văn Gia Gia mệt rã rời bẹp sofa.

 

Ngước chiếc đèn điện treo lơ lửng, trong lòng khỏi cảm thấy phấn khích.

 

Cách biệt mấy tháng, bắt đầu sống những ngày điện trở .

 

Buổi trưa.

 

Ngụy Đới lẽ vì công việc giữ chân nên mãi đến lúc chuẩn ăn cơm trưa mới về.

 

Anh mang theo hộp cơm trở về, :

 

“Anh về muộn, đây là cơm canh lấy từ nhà ăn, hôm nay chúng cứ ăn ở nhà ăn , chiều sẽ tìm cách nhờ mang ít gạo và bột mì về.”

 

Gạo và bột mì vẫn tới bưu điện, thế nào cũng đợi thêm hai ba ngày nữa mới tới.

 

Văn Gia Gia gật đầu, cô cũng nếm thử cơm canh của đơn vị xem thế nào.

 

Tiêu chuẩn cơm canh của đơn vị chắc chắn hơn bên ngoài một bậc.

 

bảo là đến mức nào thì cũng hẳn, dù hiện giờ đa phần đều khó khăn, ăn uống thế là chờ nắm thóp ?

 

Vả , cũng chẳng điều kiện để ăn quá .

 

Có tiền tem phiếu mua thịt, cũng chỗ mà mua chứ.

 

Mở hộp cơm , bên trong là đậu phụ rán, còn khoai tây sợi xào thịt.

 

Thế , dù Văn Xuân và Văn Tuyên cũng ăn ngon lành từng miếng lớn.

 

——

 

Chuyển nhà thực sự bận rộn, mặc dù Ngụy Đới dọn vệ sinh từ mấy ngày .

 

Văn Gia Gia cần dùng vải lau đồ đạc một nữa, bởi vì nếu kỹ vẫn thể thấy một lớp bụi mỏng bay lơ lửng đồ đạc.

 

Lại còn rửa bát đũa.

 

Ngụy Đới tuy chuẩn ít bát đũa thìa để trong tủ chứa đồ trong bếp, nhưng rửa, cảm thấy khi nào cần dùng thì lấy rửa là .

 

Văn Gia Gia chịu nổi những thứ , cô rửa bát đũa qua một lượt , đó để ráo nước, ráo đến mức còn một chút nước nào mới cất .

 

Sau dùng, chỉ cần tráng qua nước là xong.

 

Đến chiều tối, những thứ Ngụy Đới nhờ mua cũng tới.

 

Là Văn Gia Gia xem thường đơn vị , thực sự ngờ đơn vị còn kiêm luôn cả vận chuyển.

 

Hậu cần mỗi tuần đều cử xe thành phố, nhà thể nhờ họ mua những thứ cần thiết mang về.

 

Hôm nay đúng lúc chuyến xe hàng tuần thành phố, Ngụy Đới dẫn Văn Gia Gia đến hậu cần chuyển đồ, hai chuyển hai chuyến mới xong.

 

“Ngụy Đới, đây là vợ ?”

 

đường hỏi.

 

Ngụy Đới mỉm :

 

“Vâng, vợ em Văn Gia, cô mới đến đây, thím bình thường giúp em để mắt chăm sóc cô với nhé.”

 

Người rõ ràng là quen, nếu Ngụy Đới cũng sẽ lời nhờ chăm sóc cô.

 

Văn Gia Gia hào phóng chào hỏi, đợi khi thím khỏi, Ngụy Đới mới :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-89.html.]

“Bà là Lam Hồng Anh, vợ của sư trưởng Cao, cũng quản lý những nhà trong khu gia đình, gặp chuyện gì thể tìm bà , bà tính tình , đối xử với t.ử tế.”

 

Văn Gia Gia thoáng qua bóng lưng bà , tỏ ý ghi nhớ.

 

Trên đường gặp những khác, Ngụy Đới lượt chào hỏi, giới thiệu Văn Gia Gia với những khác.

 

Nếu là quen thì thêm vài câu.

 

Nếu quen, cơ bản giới thiệu xong là ai đường nấy, cũng coi như để Văn Gia Gia bước đầu quen với mạng lưới quan hệ của Ngụy Đới.

 

“Không ngờ cũng khá chào đón đấy.”

 

Văn Gia Gia .

 

Càng gần Bắc Sơn càng ít , Ngụy Đới lén nắm lấy tay cô, hai bàn tay nắm c.h.ặ.t đung đưa trong trung.

 

Ngụy Đới:

 

“Thế còn , mộc, còn chút việc xi măng và việc điện nước nữa, những việc đó trắng công .”

 

“...”

 

Khá , nhân tài kỹ thuật đúng là ở cũng chào đón.

 

Sắp về đến nhà , Văn Xuân và Văn Tuyên đang lăn lộn chơi đùa bãi đất trống cửa, bên cạnh còn hai quen .

 

“Đó là con nhà họ Tạ ở bên cạnh, một đứa năm tuổi một đứa mới lên hai, hai vợ chồng nhà họ Tạ tính tình đều cả.”

 

Nghĩ đến điều gì đó, Ngụy Đới dặn dò, “Ồ, Tạ Tiến, chính là bố của hai đứa trẻ đó, vợ là sinh viên đại học hiếm hoi trong khu gia đình, hiện giờ đang dạy học ở trường tiểu học của đơn vị, bình thường thích gọi là cô giáo Thẩm, thích gọi là chị dâu Tạ.”

 

Văn Gia Gia trợn tròn mắt:

 

“Sinh viên đại học?

 

Dạy học?”

 

là tiểu học?

 

Thế vẻ hợp lý lắm nhỉ.

 

Sinh viên đại học bây giờ hàm lượng vàng cao lắm.

 

Đặc biệt là những sinh viên đại học Công Nông Binh khóa đầu tiên tuyển sinh năm 70 vẫn nghiệp.

 

Cô giáo Thẩm chỉ thể là thực tài thực học, thi cử đỗ đạt mà lên, là một nhân tài trí thức hàng thật giá thật.

 

Ngụy Đới nhận vẻ nghi hoặc của cô, khẽ :

 

“Thành phần gia đình cô giáo Thẩm lắm.”

 

Văn Gia Gia hiểu .

 

Trong tình huống , thực đến đơn vị quân đội cũng tệ.

 

nơi nào cũng thể loạn, chỉ đơn vị quân đội là thể loạn .

 

“Dì nhỏ, dượng!”

 

Hai đứa nhỏ thấy họ, chạy .

 

Văn Gia Gia lầm bầm:

 

“May mà bãi cỏ đủ dày, nếu quần áo lăn lộn cho bẩn hết.”

 

Cô cảm thấy hai chị em chúng lâu dạy dỗ, dần dần bắt đầu nghịch ngợm .

 

“Hai đứa chơi .”

 

Ngụy Đới nhặt cỏ đầu Văn Xuân và Văn Tuyên vứt xuống đất, “Đợi đến lúc ăn cơm sẽ gọi, quá xa đấy.”

 

Bên cạnh đơn vị một cái hồ.

 

Hai đứa trẻ kết giao bạn mới cũng về nhà, một tiếng chạy chơi.

 

Về đến nhà, những món đồ mua thu xếp.

 

Văn Gia Gia hôm nay tháo dỡ bọc đồ đến mức tê liệt cả , mãi cho đến khi thấy chiếc đèn bàn trong bọc đồ, cô mới phấn chấn trở .

 

 

Loading...