Nhật Ký Tùy Quân Những Năm 70 - Chương 91

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:43:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Văn Gia Gia lúc cũng thể đưa câu trả lời.

 

Cô vẫn quen thuộc với nơi , đơn vị những vị trí nào, xung quanh đơn vị những vị trí nào, cô .

 

“Hầy, đợi thêm chút nữa .”

 

Văn Gia Gia .

 

Ngụy Đới chống tay xuống cô:

 

“Chuyện công việc thể đợi thêm chút nữa, nhưng chuyện thể đợi .”

 

Văn Gia Gia:

 

“...”

 

đang bàn chuyện công việc với , cùng chuyện ?

 

Thôi , ăn uống và t-ình d-ục là bản năng.

 

Sau khi ăn no uống đủ quả thực cũng những chuyện .

 

Ngụy Đới lấy từ ngăn kéo tủ đầu giường hộp b.a.o c.a.o s.u mà hôm nay lén đến bệnh viện đơn vị lĩnh về, bắt đầu vận động cho đến đêm khuya.

 

Trăng treo cao, mây đen càng thổi càng xa trong gió.

 

Ngày hôm .

 

Ngụy Đới thức dậy từ sớm, lúc thấy bóng dáng , chỉ để một mẩu giấy nhỏ tủ đầu giường.

 

[Bữa sáng ở trong nồi.]

 

Hai cô bé cũng tỉnh, Văn Gia Gia lúc còn đang mơ màng thấy những lời ngây ngô của hai đứa.

 

“Chị ơi, chị một miếng, em hai miếng, còn hai miếng để cho dì nhỏ nhé...”

 

“Không !

 

Chị một miếng rưỡi, em cũng một miếng rưỡi, như thế mới công bằng.”

 

Văn Gia Gia đ-ánh thức, mở mắt , đ-ập mắt là chiếc rèm cửa ánh nắng xuyên qua.

 

Chiếc rèm cửa chắn sáng lắm, Văn Gia Gia thể phán đoán lúc mặt trời lên cao.

 

“Cãi gì thế?”

 

Văn Gia Gia vươn vai, khoác chiếc áo phòng khách.

 

Văn Xuân ghế, đung đưa đôi chân nhỏ:

 

“Dì nhỏ!

 

Bọn con đang chia bánh đây ạ, dì mau ăn .”

 

Văn Gia Gia ghé sát xem, chà!

 

Bánh thịt đấy.

 

“Ai thế ?”

 

Văn Gia Gia hỏi hai đứa, “Hôm qua nhà mua thịt mà.”

 

Văn Xuân hi hi:

 

“Là cô giáo Thẩm cho ạ.”

 

Văn Gia Gia hiểu , hàng xóm bên cạnh cho.

 

Cô thấy hiểu lắm, chiếc bánh cho cũng quá quý giá , dù bột mì thịt, mà còn chiên bằng dầu nữa.

 

Văn Gia Gia đoán điều kiện gia đình cô giáo Thẩm đây lẽ , khả năng lớn là bây giờ sống cũng , ít nhất là về vật chất hơn những khác, nếu thì thể hào phóng như .

 

“Được , ăn .”

 

bếp, “Thế hai đứa ăn sáng ?”

 

Không đợi hai đứa trả lời, Văn Gia Gia thấy trong nồi ở bếp chỉ còn phần ăn sáng cho một .

 

Một bát trứng hấp, một bát cháo trắng.

 

Bên cạnh còn một đĩa nhỏ dưa muối, cũng Ngụy Đới lấy từ .

 

Văn Gia Gia bưng lên bàn ăn, ánh nắng tràn ngập đất trống cửa, sắp lan trong sân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-tuy-quan-nhung-nam-70/chuong-91.html.]

 

Hướng của ngôi nhà thực sự , phòng khách sáng sủa, thỉnh thoảng gió thổi , từ cửa sổ hai bên cửa phòng khách thổi , chỉ để thở của mùa xuân.

 

Văn Gia Gia hít hà, dường như ngửi thấy mùi cỏ xanh, đoán chừng gần đó đang khai khẩn bãi cỏ.

 

Miếng đầu tiên, ăn trứng hấp .

 

Trứng hấp thơm, cho thêm nước tương và một chút mỡ lợn, hơn nữa hấp hề lỗ khí nào, độ mềm cứng , Văn Gia Gia tự hấp cũng chỉ đến thế thôi.

 

Dưa muối cũng tệ, giống dưa muối Phù Lăng.

 

Ăn một miếng, thực sự là dưa muối Phù Lăng, thể thấy món dưa muối chắc chắn là lấy từ tay Xuyên Du (Tứ Xuyên - Trùng Khánh).

 

Văn Gia Gia ăn xong bữa sáng, ăn thêm nửa chiếc bánh.

 

Văn Xuân và Văn Tuyên ăn sạch phần của , còn đang chằm chằm chiếc bánh còn của cô.

 

Văn Gia Gia nghiêm mặt, dùng đĩa đậy chiếc bánh :

 

“Không ăn thêm nữa, còn nhớ ăn thịt nhiều quá đến mức đau bụng ?

 

Đi khám bệnh uống thu-ốc đắng, vẫn là hai đứa.

 

Sau đó dì nhỏ gì, chẳng lẽ quên ?”

 

Văn Xuân và Văn Tuyên héo rũ xuống, kéo dài giọng, đồng thanh :

 

“Không ăn uống quá độ, ăn uống chừng mực.”

 

Xem kìa, chẳng nhớ kỹ đó .

 

Văn Gia Gia cảm thấy sáng nay chúng ăn thế là đủ nhiều , bụng căng tròn rõ rệt, nếu mang theo sơn tra khô thì cô nhất định sẽ pha một ly cho chúng để tiêu thực.

 

Ánh nắng đang gắt, cô đuổi hai chị em khỏi nhà, bảo chúng nhanh ch.óng chơi , để tiêu hóa hết đống đồ trong bụng hãy .

 

“Hai đứa đừng chạy lung tung, dì nhỏ ngoài một chuyến.

 

Còn bữa trưa... nếu dượng về thì hai đứa cứ ăn chiếc bánh bàn nhé.”

 

bữa sáng cũng ăn đủ no , buổi trưa ăn ít một chút cũng vấn đề gì lớn.

 

“Biết ạ!”

 

Nói xong lao ngoài, chạy sang nhà hàng xóm tìm bạn mới quen để chơi.

 

Văn Gia Gia rửa bát đũa, để hai bát nước đun sôi để nguội bàn, đeo chiếc túi nhỏ ngoài đơn vị.

 

Khu gia đình một lối thể trực tiếp ngoài đơn vị, chỉ là cần mất gần 20 phút.

 

Cô hôm qua , cổng đơn vị mỗi sáng 10 giờ đều xe buýt ngang qua.

 

Còn lượt về cũng xe, 4 giờ chiều xe sẽ xuất phát từ thành phố, Văn Gia Gia hồi tưởng một chút, Ngụy Đới , đến cửa tiệm cơm quốc doanh ở phố Thịnh Lâm để bắt xe.

 

Văn Gia Gia đến trạm dừng, ít đang đợi ở đây .

 

dân làng gần đó, cũng nhà của đơn vị.

 

Cô là gương mặt mới, đến thu hút sự chú ý.

 

“Cô là vợ Ngụy Đới ?”

 

hỏi, lưng dùng địu địu một đứa trẻ, đứa trẻ trông mới hơn một tuổi một chút.

 

Văn Gia Gia gật đầu:

 

“Chào chị, em là Văn Gia.”

 

“Ơ, còn khá là hiểu lễ nghĩa đấy nhỉ.”

 

Người thím mỉm , “ ở căn hộ một tầng ba nhà Vương Phú Hải, cô về hỏi nhà cô là ngay.”

 

Không đợi Văn Gia Gia gì, bà hỏi:

 

“Cô mới đến hai ngày nay , định thành phố ?”

 

“Vâng, thành phố mua ít đồ ạ.”

 

Văn Gia Gia vẫn cảm thấy trong nhà thiếu nhiều đồ dùng hàng ngày, ví dụ như phích nước, ví dụ như ủng mưa.

 

Mùa mưa chẳng bao lâu nữa sẽ tới, chỉ ô mà ủng mưa thì .

 

quen nên cũng chuyện nhiều.

 

Văn Gia Gia đến đúng lúc, vài phút , chiếc xe buýt lắc lư dừng , một đám chen chúc lên xe.

Loading...